Lúc Vân Thiên Hà tiến vào trong động thính, ánh mắt nhất thời bị một pho tượng băng hấp dẫn. Đây là một pho tượng nam nhân, có thể nói Vân Thiên Hà đối với người này rất quen thuộc, bởi vì trước kia tại Xà Bàn Sơn, trong Khôn Linh Bí Cảnh, cũng có một bức tượng băng khắc nam tử y như vậy.
Duy nhất có một chút khác nhau chính là pho tượng của nam nhân này cũng không điêu khắc cao to giống như của Thương Nguyêt. Ngoại trừ cái bệ bên dưới ra, người này hầu như cao tương đương với Vân Thiên Hà, mà thần tình của pho tượng băng nam nhân này chính là nét cười không đồng ý, tạo cảm giác tựa hồ trong lòng chính mình như bị hắn cảm nhiễm, thoải mái ấm áp.
Đường Linh Toa nhìn pho tượng này, hơi có chút ngây người, lẩm bẩm nói:
– Thiên Hà, pho tượng nam tử này, muội cảm giác cùng với huynh rất giống nhau!
– Phải sao?
Vân Thiên Hà sờ sờ mũi, bất quá cũng không để ý nhiều. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY – http://thegioitruyen.com
Hống…
Lúc này, một tiếng thú rống từ một động thính phía sau pho tượng truyền tới, ngay sau đó là tiếng kêu chi chi của tiểu bạch viên. Vân Thiên Hà bị kinh động, liền lập tức vòng qua tượng băng nam tử, bước nhanh tới trước cửa động thính phía sau.
Chỉ thấy trong động thính kia, có một linh thú ba đuôi dài, cao chừng ba thước, đầu sư tử, nhưng thân thể lại hoàn toàn bao phủ trong lớp lân phiến, đang canh giác giữa huyệt động, giương cái miệng rộng tràn đầy răng nanh, đề phòng nhìn chằm chằm vào tiểu bạch viên. Tại lúc Vân Thiên Hà đi vào cửa động, ánh mắt mang theo địch ý mãnh liệt đề phòng.
Đột nhiên, tiểu bạch viên khác thường động thân, giống như sợ nó sẽ xông tới vậy.
– Này…
– Tam vĩ thụy thú!
Vân Thiên Hà quan sát đầu linh thú này, liếc mắt liền nhận ra nó chính là tam vĩ thụy thú, nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút phấn chấn, địa phương có tam vĩ thụy thú thủ hộ nhất định là Ngả Khả Phạm Ny lưu lại vật trọng yếu. Hơn nữa thoạt nhìn đầu tam vĩ thụy thú trước mặt, tựa hồ cũng không có địch ý quá lớn đối với tiểu bạch viên, chỉ là phòng bị không cho hắn tiến vào trong động thính mà thôi.
Vốn tam vĩ thụy thú và cửu phách thiên viên tại Hương Tuyết Cốc đều là sủng vật thuộc về Ngả Khả Phạm Ny, tuy rằng hiện tại không biết là sinh sôi mấy đời, thế nhưng vì có quan hệ huyết thống, giữa hậu đại của chúng tự nhiên có vài phần cảm giác thân mật, vì vậy tiểu bạch viên đối với đầu tam vĩ thụy thú này cũng không hề e ngại, hướng về phía nó làm mặt quỷ, dùng sức kêu to, tựa hồ đang biểu đạt cái gì đó.
Vân Thiên Hà tựa hồ có chút hung thú nhìn tiểu bạch viên cùng với tam vĩ thụy thú giao lưu với nhau, sau một lúc lâu, chỉ thấy ánh mắt đầu tam vĩ thụy thú kia nhìn tiểu bạch viên đã nhu hòa hơn rất nhiều, phát ra vài tiếng gầm nhẹ,
Tiểu bạch viên thấy thế, nhất thời hài lòng kêu lên mấy tiếng, vì vậy thử tiếp cận với tam vĩ thụy thú. Ban đầu tam vĩ thụy thú có vài phần phòng bị, nhưng sau khi tiểu bạch viên dần dần tiếp cận, xoa xoa lân phiến của nó, sau đó lại sờ vào đầu vuốt ve, tam vĩ thụy thú tựa hồ đã chấp nhận làm quen của tiểu bạch viên, cũng bắt đầu dùng lưỡi liếm liếm tiểu bạch viên vài cái, tiểu bạch viên nhảy lên trên lưng tam vĩ thụy thú, cùng nó chơi đùa vui vẻ.
Quả nhiên là linh thú cao đẳng có trí tuệ, so với nhân loại càng thêm đơn thuần, khả ái, dễ dàng sinh ra cảm tình tốt và tín nhiệm với đối phương! Vân Thiên Hà nhìn thấy tam vĩ thụy thú rất nhanh buông cảnh giác với tiểu bạch viên, hai con linh thú lăn lộn thành một đoàn. Vân Thiên Hà cẩn thận quan sát, đầu tam vĩ thụy thú này mới chỉ là ấu thú, cùng với tuổi tác của tiểu bạch viên không sai biệt lắm.
Có lẽ là bởi vì nguyên nhân có tiểu bạch viên, hoặc có lẽ là nguyên nhan nào khác, đầu tam vĩ thụy thú này nhìn Vân Thiên Hà nửa ngày, sau đó nhìn lại pho tượng tại động thính bên ngoài, dần dần buông cảnh giác đối với Vân Thiên Hà. Vân Thiên Hà thử vào động, nó cũng không tiếp tục để ý ngăn cản, liền mang theo tiểu bạch viên chạy ra ngoài động, chơi đùa vui vẻ.
Tam vĩ thụy thú đi rồi, vân Thiên Hà tìm kiếm trong động thính một phen, động thính này có một đài cao bằng băng ngọc, mặt trên còn có đệm, tại phía sau đài cao có đặt hai chiếc hộp nhỏ, giống như là hộp đựng dụng cụ son phấn hóa trang.
Vân Thiên Hà hiếu kỳ, liền cầm một chiếc hộp trong đó mở ra, bên trong có một loạt trúc phiến, lấy ra một khối trúc phiến nhìn một chút, phát hiện ra trên mặt của nó đều có vết tích chữ viết, ghi lại một ít chuyện tình niên đại thật lâu trước kia.
Vân Thiên Hà nhìn vài khối, phát hiện loạt trúc phiến này giống như là Ngả Khả Phạm Ny viết nhật ký, bất quá trong đó phần nhiều đều là viết về một số tình có liên quan với một tiểu nam tử.
Lúc này, Đường Linh Toa cũng đi vào trong huyệt động, nhìn thấy Vân Thiên Hà đang cầm một trúc phiến nhìn, liền hiếu kỳ nói:
– Thiên Hà, huynh đang nhìn cái gì?
– Những thứ này hẳn là nhật ký do Ngả Khả Phạm Ny viết, đều là những sự tình trước đây nàng trải qua, ta đang tìm bên trong một ít thông tinh cần phải biết!
Vân Thiên Hà nói, tiếp tục lật xem.
– Thực ghê tởm, chưa được người ta cho phép đã nhìn tư ẩn của người ta!
Đường Linh Toa đánh mắt nhìn, thấy bên cạnh còn có một chiếc hộp nhỏ, liền hiếu kỳ mở ra.
Chỉ thấy trong hộp có một túi gấm và một khối ngọc thạch lớn chừng hai ngón tay. Đường Linh Toa lấy khối ngọc nhìn một chút, bên trên đều là những đồ án hoa văn gì đó cổ xưa, tựa hồ cũng không có gì hiếm lạ, vì vây nàng liền cầm lấy túi gấm chuẩn bị mở ra xem.
– Không nên mở!
Ngay lúc Đường Linh Toa chuẩn bị mở ra túi gấm, Vân Thiên Hà quay sang nhìn thấy, liền lập tức lên tiếng nhắc nhở, đưa tay gạt rơi túi gấm, ngăn cản cử động của Đường Linh Toa.
Đường Linh Toa đang buồn bực, lúc này chỉ thấy túi gấm rơi xuống chiếc thảm bên dưới, đột nhiên phát ra một cỗ khí tức nhàn nhạt bốc lên, trong khí tức này hình như có một hình vẽ viễn cổ hoang thú nào đó dần dần hiển nhiện. Bộ dáng dữ tợn kinh khủng, phảng phất giống như thôn phệ cả con người, Đường Linh Toa nhìn thấy liền kinh hãi.
Thế nhưng nàng quay sang, chỉ thấy cánh tay Vân Thiên Hà đã chảy máu, không khỏi kinh hô một tiếng, nắm tay hắn nói:
– Thiên Hà, chuyện gì xảy ra, ta huynh thế nào lại thụ thương?
Nói xong liền lập tức giúp hắn băng bó.
Vân Thiên Hà nói:
– Túi gấm này nếu không bị mở, Ngả Khả Phạm Ny sẽ không bảo tồn kỹ như vậy, tất nhiên đã bố trí Vu cấp, nếu như nàng vừa rồi liều lĩnh mở ra, vậy thì Vu cấp sẽ bị xúc động, lúc đó sợ rằng tương đối phiền phức, vừa rồi cỗ hơi thở kia, tựa như lưỡi dao vậy, có thể phá vỡ chân khí hộ thể của ta, tạo ra một vết thương trong da thịt, như vậy nàng biết Vu cấp này có bao nhiêu sắc bén?
Vân Thiên Hà nói đến đây, Đường Linh Toa giúp hắn băng bó, nhưng vàu lúc này, khối ngọc trên đài cao trong lúc đột nhiên có một đạo quang mang quỷ dị nổi lên, thất thời hấp dẫn sự chú ý của Vân Thiên Hà.
Chỉ thấy trên khối ngọc có một giọt máu của Vân Thiên Hà vừa rồi rơi xuống, thế nhưng tại lúc hiện tượng quái dị nổi lên, giọt máu kia liền rất nhanh bị hấp thu, sau đó quang mang chiếu rọi lên vách tường động thính, hiển nhiện ra một ít ký tự đồ án các loại, cũng chỉ trong thời gian mấy lần hô hấp liền biến mất, khối ngọc kia lại khôi phục nguyên trạng.
Thế nhưng Vân Thiên Hà lại chú ý với những ký tự hiển hiện trên vách tường kia, tuy rằng nhất thời hắn không hiểu rõ cho lắm, thế nhưng bốn chữ “Cổ Vu Bí Sách”, đã khắc thật sâu trong đôi mắt của Vân Thiên Hà.