Vân Phiếm Phiếm khom lưng hành lễ: “Tạ bệ hạ ban thưởng.”
Dứt lời liền đi tới bên cạnh bàn ăn điểm tâm.
Nàng ăn cái gì cũng rất chậm, tựa như hamster nhỏ, ăn ăn, có khi còn sẽ liếm liếm khóe môi mình, để ngừa có vụn bánh lưu lại trên miệng.
Quân Trì cứ như vậy nhìn nàng ăn xong bốn, năm cái bánh, lại thấy nàng tự rót cho mình một ly trà, sau khi uống xong nàng mới quay đầu nhìn hắn,
Đôi mắt thủy nhuận, biểu tình ôn nhu.
Quân Trì đứng dậy, bước nhanh tới bên người nàng, hỏi: “Ăn no rồi?”
Nàng vừa mới gật đầu đã bị Quân Trì đè xuống mặt bàn.
Lại một cái hôn rơi xuống, hắn từng chút từng chút một mà liếm, giống như muốn hấp thụ hết vị ngọt trong miệng nàng.
Sau đó, hắn buông nàng ra, nhìn chăm chú gương mặt nhỏ kia, hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Tề Phiêu.” Vân Phiếm Phiếm bổ sung, “Phiêu như mây khói nhẹ phiêu.”
Nàng vừa mới nói, Quân Trì liền hỏi: “Tề thượng thư?”
Vân Phiếm Phiếm gật gật đầu.
Quân Trì lui ra vài bước, động tác vừa rồi làm áo trong của hắn hơi mở ra.
Hắn chỉnh lại, lúc chỉnh động tác cũng thập phần cảnh đẹp ý vui.
Sau khi sửa sang xong, hắn quay lại ngồi ở trên giường, nói: “Tề thượng thư lại sinh ra một đứa con gái thật tốt.”
Cũng không biết là khen hay là trào phúng nữa.
Bất quá nàng nghe không hiểu ý tứ châm chọc, cho nên liền miễn cưỡng coi như hắn đang khen mình.
“Đi ngủ.”
Lại là câu nói quen thuộc đó.
Vân Phiếm Phiếm nhận mệnh đi tới dưới bậc thang.
Eo gập lại, nửa quỳ xuống.
Thân thể còn chưa nằm xuống thì bỗng nhiên bị Quân Trì túm chặt lấy.
Sức hắn rất lớn, ít nhất là có thể đem nàng kéo lên.
Vân Phiếm Phiếm trơ mắt nhìn đầu gối mình cách mặt đất một khoảng, thân thể trực tiếp bị Quân Trì nhấc lên trên giường.
Đôi mắt hắn híp lại, đuôi mắt hẹp dài tựa như hồ ly tinh.
Hắn nói: “Hôm nay cao hứng, trẫm cho phép ngươi ngủ ở trên giường.”
Sau đó thập phần thuần thục chỉ huy nàng, “Buông cung trướng xuống.”
Cung trướng được vén sang hai cái cột hai bên, dùng một cái kim cố định, Vân Phiếm Phiếm đứng dậy, đem cung trướng thả xuống dưới.