Lý Nhị gặp ác mộng cũng không có gì lạ, Vân gia chẳng hứng thú với chuyện này, áp đầu vào bụng Tân Nguyệt, cảm thụ thai nhi cử động, với y mà nói chẳng chuyện gì quan trọng hơn con mình. Lý Nhị mà sợ hãi lăn ra chết thì Lý Thừa Càn kế vị là xong, từ biểu hiện hai năm qua mà xét, Lý Thừa Càn sẽ trở thành một hoàng đế hợp cách.
Na Một Nhật ôm cánh tay Vân Diệp lắc, muốn phu quân nhìn thành tích shoping của mình hai ngày qua, nha đầu ngốc, mua đồ hai ngày mà tiêu có sáu trăm quan, chỉ một món trang sức của Tân Nguyệt đã bằng số đó.
Đầy chặt ba cỗ xe, làm Vân Diệp muốn ngất, mua cái gì thế này, bảy tám con búp bê lớn, hai cái trống to đùng, mười mấy cái nồi, bốn năm bộ đồ của mộc công ( thợ mộc), còn cả một xe muối lớn, mấy cái yên ngựa rất đẹp, rìu sắc, đao tinh xảo. Nghe Tân Nguyệt nói, nếu không phải nàng ngăn cản, Na Mộ Nhật còn mua về rượu chất lượng kém ngoài chợ.
Nhìn Na Mộ Nhật lấy cưa ra, thoáng cái đã cưa một cái gậy gỗ to bằng cổ tay, cầm hai đoạn gậy khe với Vân Diệp, mua ba cái xe đầy đổ lung tung, chẳng mua cho bản thân cái gì.
Thì Thì ôm một thanh đao không cho ai chạm vào, đao khảm ngọc xanh, nhìn hoa văn sáng bóng trên đó là biết thanh cương đao bằng thép bách luyện thực sự.
Nó không đủ tiền, vay Tân Nguyệt bỏ rất nhiều tiền mới mua được thanh đao này, nó hứa dứt khoát với Vân Diệp rằng không cần tiền tiêu vặt trong một năm, cả cơm cũng có thể ăn ít đi một chút.
So với Thì Thì khờ khạo thì Tiểu Vũ mua cả một đống, thứ đội đầu, thứ mặc trên người, thứ đi dưới chân đều có, yếm lót lụa của Nhất Phẩm Hiên nghe nói mặc vào vô cùng thoải mái, Tiểu Vũ cũng mua cho bản thân một cái, không may bị Vân Diệp nhìn thấy, tủi thân khóc tu tu.
Đại Nha mang về một rương sách, Tiểu Nha mang về một đống đồ chơi cùng đủ các loại món ăn.
Tiểu Đông thì đi mua sắm thế nào mà… kiếm được một đống tiền, té ra đổi bạc trong tay người khác thành tiền đồng thông dụng, đeo một cái túi tiền nặng trịch trong tay, kéo cho nó đi bộ cũng lảo đảo.
Về phòng, Na Mộ Nhật nhìn Tân Nguyệt lấy từ trong hộp ra từng món đồ trang sức mới phát hiện ra mình bỏ qua cái gì, ngậm ngón tay trong miệng hâm mộ nhìn đống trang sức sáng loáng của Tân Nguyệt.
Vân Diệp chọn trong đống trang sức của Tân Nguyệt một bộ màu hồng, bộ trang sức này rất xứng với Na Mộ Nhật, đeo lên càng xem đẹp mê đắm lòng người.
Tân Nguyệt rất cảnh giác, nhưng tỉnh lại thì Na Mộ Nhật mang trang sức được Vân Diệp gài trên đầu cười toe toét chạy mất rồi.
Không biết làm thế nào được, đấm lên đùi Vân Diệp mấy cái, vội thu đồ của mình lại, cho vào rương, còn khóa cẩn thận.
– Rương của nàng đã chứa đầy rồi, nàng lạ không đeo, đây là hành vi lãng phí nghiêm trọng, từ khi Na Mộ Nhật tiến môn, nàng chỉ đeo cái kẹp tóc hoàng ngọc này, sợ người ta không biết nàng là chính bài phu nhân vậy,
Tân Nguyệt tháo cái kẹp tóc trên đầu xuống, lấy khăn lụa lau cẩn thận, đặt vào hộp gỗ đàn bên gối, vỗ hộp nói:
– Cả rương đó không thèm, thiếp thân có món này là đủ rồi, trang sức khác đều do phàm nhân làm, chỉ có món nay ngay đại tượng cao minh nhất cũng phải giơ tay đầu hàng, không phải do người làm ra, nhất định tới từ vương quốc của thần. Phu quân nói đi, sư phụ lão nhân gia rốt cuộc có phải là thần tiên không, chàng đã thấy lão nhân gia thi triển thần thông chứ?
– So ra mà nói, sư phụ đại biểu cho quá khứ của ta, có thần thông hay không phải xem nàng nhìn ở góc độ nào, ta thì không thể nói với nàng, nàng không hiểu được, cũng không tưởng tượng được, không nên biết thì hơn.
Nhắc tới quá khứ là Vân Diệp bắt đầu phiền muộn, không biết mình phải khoác cái áo lừa gạt bao lâu, chuyện xưa bị y cất kỹ dưới đáy lòng, không thể nhắc tới, nhắc tới là đau thấu tim.
Tân Nguyệt áy náy nói:
– Phu quân, là thiếp thân không tốt, làm chàng nhớ lại chuyện trước kia, lão nhân gia có ơn dưỡng dục với chàng, gọi là cha mẹ cũng không quá, chàng đứng thương tâm, nếu nhớ sư phụ quá thì tới linh đường bái tế, thiếp đi cùng chàng, đứng gác cửa cho chàng, không cho ai vào, để chàng trò chuyện cùng sư phụ, lão nhân gia là thần tiên, nói không chừng nghe được lời của chàng.