“Thế nào hả Kha Nghiêu muội? ở đây không phải nhắc tới người mắc bệnh Thái Dương là có dấu hiệu sốt hay sao?”
Đỗ Văn Hạo mỉm cười nói.
“Làm gì có?”
Ban nãy Kha Nghiêu chỉ chăm chăm ngước đầu lên cao giọng đọc sách, chứ không hề để ý thấy bên trong sách có viết cái gì, chính vì vậy mà khi nghe Đỗ Văn Hạo nhắc nhở, nàng mới định thần cúi đầu xuống quan sát một hồi, sau đó mới ý lên một tiếng kinh ngạc nói: “Bệnh Thái Dương, đau đầu, sốt cao..
.đúng là có sốt rồi!”
Đỗ Văn Hạo lúc này mới mỉm cười giải thích: “Trong sách ở đoạn trước không nhắc tới người bệnh bị sốt, là vì tác giả muốn đưa những thứ cơ bản ra cho người đọc nắm được trước đã, còn bệnh Thái Dương thì có Thương Hàn và Trúng Gió hai loại, khi mới phát bệnh thì không có hiện tượng sốt nào, nhưng sau một thời gian phát bệnh người bệnh sẽ có hiện tượng nóng sốt.
Chính vì vậy mà bị sốt cũng là một trong những bệnh chứng đặc trưng của Thái Dương Bệnh.
Muội giở ra phía sau đọc thì sẽ rõ, trong đó có ghi cả những điều mà hai muội tranh luận từ nãy tới giờ đấy,nó viết rất rõ ràng: ‘Bệnh Thái Dương, có dấu hiệu nóng sốt, ra mồ hôi, ác hàn sợ lạnh, sợ gió,còn gọi là Trúng Gió!”
Kha Nghiêu nghe xong mới đưa mắt lên ngắm một lượt thật kỹ càng, quả nhiên đúng như Đỗ Văn Hạo vừa nói, nàng bất giác thầm kêu khổ trong lòng, sau đó tự trách mình sao không đọc kỹ trong sách viết những cái gì.
Nhưng lập tức Kha Nghiêu đột nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ, cười híp tịt cả mắt lại nói: “Đỗ đại ca, trong lời nói của huynh thì nó là trúng gió, muội biết rồi, đó là bệnh làm cho người ta bị méo mồm, méo miệng, thậm chí còn làm cho cơ thể bị tê liệt, muội nói có đúng không hả?”
Kha Nghiêu nói xong thì trợn tròn mắt lên, miệng vẹo sang một bên, hai tay đưa lên run run, nhìn không khác gì người vừa bị trúng gió vậy.
Đỗ Văn Hạo thấy vậy chỉ biết cười phá lên, lắc lắc đầu nói: “Muội nói cái trúng gió kia là hiện tượng làm cho người ta bị tê liệt, khác hẳn hoàn toàn với căn bệnh trúng gió trong bệnh Thái Dương, trúng gió trong bệnh Thái Dương là do bị gió độc, hoặc khí tà xâm nhập mà chữa trị!”
“Ha..! Muội hiểu rồi!”
Kha Nghiêu làm ra vẻ bừng tỉnh, lĩnh hội được ý của Đỗ Văn Hạo, sau đó nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi lại lên tiếng hỏi: “Vậy thế nào gọi là sợ gió? Sợ gió và sợ lạnh, có gì khác nhau?”
“Dĩ nhiên là khác nhau rồi, cả hai đều là do khí tà xâm nhập cơ thể, ừm! Chúng ta có thể hiểu như thế này, một người bị bệnh, nếu như không có gió thì không thấy lạnh, nhưng khi có gió thổi qua thì người đó lại cảm thấy lạnh, đây chính là chứng sợ gió, nếu như ngồi trong phòng không có chút gió nào, mà người bệnh vẫn cảm thấy lạnh, thì đó chính là ác hàn, hay còn gọi là sợ lạnh!”
Đỗ Văn Hạo giải thích.
“ồ! Thì ra là vậy!”
Kha Nghiêu gật gù ra vẻ đã hiểu, sau đó lại ngước mặt lên quay sang Đỗ Văn Hạo nói: “Thế muội hiểu như thế này không biết có đúng không! Đó là một người bệnh cho dù là thời tiết nóng nực, trong phòng không có gió mà vẫn cảm thấy lạnh, thì gọi là ác hàn! Còn khi trời nóng mà lại có gió, người khác cảm thấy mát mẻ, sảng khoái, nhưng người bệnh lại toàn thân lạnh lun lên, thì đây gọi là sợ gió! Muội nói như vậy có đúng không?”
“Hoàn toàn chính xác!”
Đỗ Văn Hạo gật đầu khen ngợi.
“Ha ha! Đỗ đại ca! Huynh thấy chưa, muội thông minh lắm mà!”
Kha Nghiêu cười phá lên thích thú.
“Thì ta từ trước đến giờ đều thấy muội thông minh mà!”
Đỗ Văn Hạo cười nói.
Tuyết Phi Nhi lúc này ngồi bên cạnh, không nhịn nổi nữa liền nói chen vào: “Đúng vậy! Muội thông minh lắm, nhưng đừng quên cuộc đánh cược giữa hai chúng ta!”
Kha Nghiêu vẫn cố tình không để ý đến Tuyết Phi Nhi nói gì, cứ hí ha hí hửng cười nói với Đỗ Văn Hạo: “Đỗ đại ca! Huynh lúc nãy nói rằng bệnh Thái Dương có hai loại trúng gió và thương hàn, hai loại này khác nhau phải không ạ?”
Đỗ Văn Hạo gật gù nói: “Dĩ nhiên là khác nhau rồi!”
Kha Nghiêu nghe xong thì hai mắt long lanh, há hốc mồm lên kinh ngạc, nàng làm ra vẻ mình rất muốn học hỏi, muốn tìm hiểu thêm về căn bệnh này: “Vậv thì phân biệt như thế nào ạ?”
Tuyết Phi Nhi thấy Kha Nghiêu đang giở trò đánh trống lảng, liền cười khan lên hai tiếng rồi lạnh giọng nói: “Này này! Muội làm gì thế hả? Muội muốn đánh trống lảng để lờ đi phải không? Đừng quên là chúng ta đã đánh cược với nhau rồi đấy nhé?” Kha Nghiêu nghe xong liền quay sang Tuyết Phi Nhi cười khan lên hai tiếng lấy lệ đáp: “Ai quên chứ? Muội chỉ muốn hỏi những vấn đề mình không hiểu thôi mà?”
“Đừng có điêu…! Muội muốn lân la, cà kê để ta quên luôn chuyện đó hả? Đừng có mơ nhé, mau lên!”
Tuyết Phi Nhi lạnh giọng nói.
“Mau lên làm cái gì cơ?”
Kha Nghiêu giả vờ ngơ ngác hỏi lại.
“Sủa gâu gâu chứ còn gì nữa! Đã chơi thì phải chịu, thua thì phải làm chứ còn gì nữa!”
Tuyết Phi Nhi gắt lên.
Kha Nghiêu nghe xong thì hai má đỏ ửng lên, sau đó xích lại đến gần Tuyết Phi Nhi nịnh nọt nói: “Ha ha..! Phi Nhi tỷ tỷ là người hiền lành tốt bụng, yêu thương người nhất nhà, sao tỷ nỡ lòng nào để cho muội sủa gâu gâu như mấy con….cún được, đúng không? Hay là muội mời tỷ ăn một bữa được không? Khắp cái kinh thành này, tỷ thích ăn món gì, ăn ở đâu cũng được, tùy ý của tỷ hết, bất kỳ sơn hào hải vị nào muội cũng chiều! Được chưa?”
“Ha! Muội đúng là cũng có đầu óc tính toán đấy! Ai không biết Hoàng Thượng và Hoàng Thái Hậu vừa băng hà, tất cả các tiệm ăn trong cả cái kinh thành này đều đã bị bắt đóng cửa để chịu tang, chờ đám tang lễ của hai người xong hết rồi bọn họ mói khai trương trở lại! Bây giờ muội dẫn ta đi ăn cái gì? Ăn mấy quán mỳ vớ vẩn ven đường hả?”
Tuyết Phi Nhi nói.
Kha Nghiêu nghe vậy thì chỉ biết cười trừ lên đáp: “Muội..
.ha..ha..
.muội quên béng mất chuyện này, hay là chờ cho bọn họ khai trương trở lại rồi muội mời được không?’’ “Thôi miễn đi! Cái tang lễ này không biết bao giờ mới xong, hơn nữa ta thấy bữa ăn đó không thú vị bằng việc nghe muội sủa lên như cún được! Nhanh lên, tai của ta đang dựng ngược lên nghe muội sủa đây này…!”
Tuyết Phi Nhi mỉm cười nói.
“Thôi mà Phi Nhi Tỷ tốt bụng! ”
Kha Nghiêu nhăn mặt nhăn mũi năn nỉ.
“Thua thì phải chịu! Không có lằng nhằng gì hết, nhanh lên! ”
Tuyết Phi Nhi cũng không chịu buông tha cho Kha Nghiêu.
Kha Nghiêu bất đắc dĩ không biết nên làm thế nào cho phải, nhưng vẫn cứ xích lại gần Tuyết Phi Nhi nói: “Hay là chờ chút nữa về phòng rồi muội sủa cho Phi Nhi tỷ nghe có được không?”
Kha Nghiêu nói xong liền đứng dậy, nhưng vừa mới định đứng dậy thì nàng đã bị Tuyết Phi Nhi kéo lại nói: “Sủa luôn tại đây đi! Đỗ đại ca đã nói rồi, muội mà sủa thì nghe hay phải biết, ha ha ha!”
Nghĩ đến cảnh Kha Nghiêu phải tru môi lên sủa.
Tuyết Phi Nhi đã không nhịn nổi cười rồi.
Đỗ Văn Hạo lúc này cũng quay sang Kha Nghiêu nói: “Đúng vậy đấy! Ta trông thấy muội khóc rồi, nhưng vẫn chưa nghe muội sủa theo kiểu con cún bao giờ, mau sủa đi! Ha ha ha!”
“Đỗ đại ca, huynh thật độc ác! Chỉ biết bắt nạt muội thôi! Hứ!”
Kha Nghiêu lườm Đỗ Văn Hạo một cách căm hận, sau đó cắn răng chặt lại đưa mắt ra nhìn bên ngoài, thấy không có một ai, Kha Nghiêu liền tru miệng lên: “Sủa thì sủa có gì mà phải sợ…
.Gâu..
.gâu…
.gâu..
Ha ha ha! Kha kha kha! Tuyết Phi Nhi ôm lấy bụng cười lăn cười bò, đến nước mắt cũng túa cả ra bên ngoài.
Đỗ Văn Hạo cũng vậy hắn ngửa hết cả mặt lên trời cười như chưa bao giờ được cười vậy.
Đến cả con hổ Tiểu Khả vốn đang nằm lim dim gật gù dưới sàn nhà cũng bị tiếng cười của hai người làm cho bừng tỉnh, nó ngẩng đầu lên nghiêng nghiêng cái đầu nhìn Đỗ Văn Hạo và Tuyết Phi Nhi, không biết hai người này tại sao lại cười sặc sụa như vậy.
Kha Nghiêu sủa gâu gâu xong thì căm hận nhìn hai người kia rồi ấm ức nói: “Cứ cười đi, cười đến sặc mà chết đi, đúng là hai kẻ độc ác!”
Tuyết Phi Nghi lúc này vẫn cảm thấy không nhịn nổi cười, nàng nghe Kha Nghiêu nói vậy liền chỉ vào mặt nàng nói: “Muội cứ tưởng muội tốt lắm đấy hả? May mà ta đánh cược thắng đấy, chứ nếu mà ta thua, thì không biết muội giở trò gì ra để trừng phạt ta đâu? Ha ha ha”
Kha Nghiêu nghe vậy liền ưỡn ngực lên nói: “Có giỏi thì chúng ta lại đánh cược thêm lần nữa! Lần này muội thắng chắc cho mà xem!”
“Chơi thì chơi, ai sợ gì chứ! Nói đi, muội muốn cược cái gì?”
Tuyết Phi Nhi liếc mắt nói.
“Chúng ta sẽ đáng cược..
.ừm..
.thế này nhé.
Đồ đại ca sẽ hỏi chúng ta mỗi người một câu hỏi, ai trả lời sai coi như thua !” Kha Nghiêu nheo mắt lên nói.
“Được thôi! Vậy cược cái gì đây? Lẽ nào lại sủa gâu gâu như muội!”
Tuyết Phi Nhi cười nói.
“Không…! Muội vừa sủa rồi, nếu như mà Phi Nhi tỷ thua mà cũng làm như vậy thì cũng chỉ ngang với muội lúc nãy, muội không muốn vậy, muội muốn tỷ phải chịu thua nặng hơn nữa, đó là ai thua không những phải sủa gâu gâu, mà còn phải bò dưới đất một vòng! Tỷ có dám đánh cược không vậy?”
Kha Nghiêu vênh váo nói.
Tuyết Phi Nhi cũng là một người hiếu thắng, chính vì vậy mà khi Kha Nghiêu khiêu khích như vậy, nàng liên ngẩng cao đầu lên nói: “Chơi thì chơi, ai sợ muội cơ chứ! Nào! Đỗ đại ca, huynh ra câu hỏi đi!”
Đỗ Văn Hạo thấy hai người đã bắt đầu đánh cược máu me, liền cười nói: “Làm như vậy sẽ làm cho đôi bên mất mặt, như vậy sẽ mất hòa khí, không tốt!”
“Không sao đâu Đỗ đại ca! Bọn muội cũng chỉ là đánh cược cho vui thôi.
Phi Nhi tỷ cũng chỉ bò quanh một vòng, sủa lên mấy tiếng trước mặt chúng ta thôi, cũng chẳng có gì là mất mặt cả, đúng không hả Phi Nhi tỷ?”
Kha Nghiêu liếc sang Tuyết Phi Nhi cười đầy ẩn ý.
Tuyết Phi Nhi nghe vậy cũng gật đầu nói: “Không sai! Chờ chút nữa mà muội thua bò dưới đất sủa gâu gâu cũng không cảm thấy mất mặt đúng không? Ha ha ha!”
“Hứ! Cứ chờ đấy mà xem, xem xem ai sẽ thua! Đỗ đại ca, huynh ra câu hỏi đi!”
Kha Nghiêu quay sang Đỗ Văn Hạo hất hàm ra hiệu.
Đỗ Văn Hạo thấy vậy chỉ biết lắc lắc đầu nói: “Vậy thì được! Chúng ta tiếp tục lấy bệnh Thái Dương ra làm đề cũng được, lúc nãy Kha Nghiêu không phải đã nêu câu hỏi rồi đó hay sao? Bệnh Thái Dương có thương hàn và trúng gió hai loại, vậy chúng khác nhau ở điểm nào?”
Kha Nghiêu nghe xong liền giơ tay lên nói: “Muội muốn nói trước! Cái này là chứng thương hàn của bệnh Thái Dương!”
Đỗ Văn Hạo nghe vậy liền mỉm cười nói: “Nói trước là hay bị thiệt lắm đó…
Kha Nghiêu nghe vậy hiểu ngay ý của Đỗ Văn Hạo liền nói: “Đúng đúng, chúng ta viết ra giấy sau đó đưa cho Đỗ đại ca mới là công bằng….!”
Tuyết Phi Nhi nghe vậy liền cười nói: “Chuyện nhỏ!”
Hai người Kha Nghiêu và Tuyết Phi Nhi liền đi tới chiếc bàn gần đó, cầm lấy bút lông viết ra những gì mà mình nghĩ, sau đó cả hai liền lén lút đưa mắt lên nhìn Đồ Văn Hạo cầu cứu xem mình viết có đúng không, nhưng Đỗ Văn Hạo chỉ mỉm cười rồi lại cầm sách lên xem.
hai người thấy vậy liền lẩm bẩm trách mắng Đỗ Văn Hạo ở trong bụng, nhưng vẫn phải cố gắng viết ra đáp án để đưa cho hắn đọc.
Đồ Văn Hạo xem xong kết quả của hai người liền lắc lắc đầu nói: “Bệnh Thái Dương có thương hàn và trúng gió hai loại, chính vì vậy mà hai loại này ngoài những nét cơ bản của bệnh Thái Dương, chúng còn có thêm những hiện tượng bệnh khác nữa.
Hai muội viết sự khác nhau của hai loại này đều là những triệu chứng ngoài, không ăn nhập gì cả.
Chúng ta cùng phân tích một chút nhé, đem loại trúng gió ra nói, thì nó là chất dinh dưỡng trong cơ thể không được điều hòa, làm cho cơ thể không được vững, chính vì vậy mà khí thoát ra ngoài làm cho người ta đổ mồ hôi.
vì hiện tượng ra mồ hôi này nên hiện tượng trúng gió trong bệnh Thái Dương sẽ làm cho mạch phù, yếu!”
“Nói tóm lại bệnh Thái Dương trúng gió có hiện tượng ra mồ hôi, mạch phù yếu là trọng điểm.”
Đỗ Văn Hạo vừa nói đến đây thì vẻ mặt cả hai người Tuyết Phi Nhi và Kha Nghiêu đều biến sắc, nhưng cả hai vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, tuy nhiên không ai dám đưa mắt nhìn nhau, sợ đối phương nhận ra thái độ của mình.
Đỗ Văn Hạo lại nói tiếp: “Bây giờ chúng ta lại xem xét trường hợp của bệnh Thái Dương Thương Hàn, nó có hiện tượng khác hẳn vói trúng gió, khí dương trong cơ thể bị ngưng trệ, chính vì vậy mà mồ hôi không thể nào bài trừ ra khỏi cơ thể từ lỗ chân lông, loại bệnh này làm cho người bệnh không thoát được mồ hôi, vì bệnh Thái Dương Thương Hàn là do khí hàn xâm nhập cơ thể vô cùng mạnh mẽ, làm cho khí dương bị cưỡng chế, ngưng trệ không hoạt động, chính vì vậy mà mạch phù đập nhanh.
Dĩ nhiên.
Thái Dương Thương Hàn vẫn còn những hiện tượng đặc trưng khác nữa, ví dụ như toàn thân nhức mỏi, buồn nôn..
.Những thứ này là biểu hiện đặc trưng nhất của bệnh!”
Nói đến đây Đỗ Văn Hạo liền đưa mắt lên liếc nhìn Kha Nghiêu và Tuyết Phi Nhi, rồi mỉm cười nói: “Ta đã phân tích xong nguyên nhân cùng vói những bệnh trạng cơ bản của hai loại bệnh này rồi ai có thể tổng kết cho ta nghe những lời ta vừa nói xem xem Thái Dương Thương Hàn và Thái Dương trúng gió khác nhau ở điểm nào?”
Tuyết Phi Nhi nghe xong lầu bầu nói: “Huynh đã nói hết cả rồi, nếu như mà không nghe ra thì đúng là chữ thầy trả thầy hết rồi, khác nhau đó chính là hiện tượng ra mồ hôi chứ còn gì nữa! Thái Dương trúng gió thì ra mồ hôi, mạch phù yếu, còn Thái Dương Thương Hàn thì không ra mồ hôi, mạch phù đập nhanh, cái này muội chưa kịp nghĩ tới, không tính chứ?”
Kha Nghiêu nghe vậy mừng rỡ nói: “Được được, không tính! Ha ha ha! Khi nãy muội cũng vội quá mà viết thiếu, không tính cũng được, ha ha ha…!”
Kha Nghiêu nói đến đây xong mới sực nhớ ra điều gì đó, nàng liền quay sang Tuyết Phi Nhi nói: “Phi Nhi tỷ cũng viết thiếu?”
Đỗ Văn Hạo liền đưa hai tờ giấy của hai người kia viết lên nói: “Ngoại trừ những hiện tượng bệnh chứng của bệnh Thái Dương ra, thì Phi Nhi có viết tới mạch tượng, còn Kha Nghiêu viết tới ra mồ hôi, chính vì vậy mà cả hai đều trả lời thiếu, vậy coi như là hòa!”