“Anh… Anh còn yêu em không?”
Cô ta hèn mọn hồi.
“Không yêu.”
“Vậy anh…vậy anh đã từng yêu em chưa?” Cô ta chớp đôi mắt, nước mắt nóng bỏng không báo trước mà rơi xuống.
Viên Hoài Nam nhìn đôi mắt cô ta, muốn lừa gạt, nhưng hiện giờ cho dù kỹ thuật diễn có tốt cũng không có chỗ mà thực hành.
Anh ta xoay người sang chỗ khác, né tránh vấn đề này: “Cô mau đi đi, thời gian của tôi có hạn. Nếu để tổng giám đốc biết cô lại tới chỗ của tôi, cuộc sống của cô cũng không dễ chịu”Viện Hoài Nam, em chưa bao giờ từ bỏ anh, từ lúc anh vào công ty làm thực tập sinh, em đã yêu mến anh, hiện giờ cũng đã 5 năm trôi qua. Từ khi em mười lăm tuổi, thích anh tới lúc hai mươi tuổi, em nghĩ cho dù là người có ý chí sắt đá cũng sẽ bị em làm cảm động. Nhưng không ngờ anh lại dùng cách như vậy để kết thúc với em “Em vẫn luôn cố gắng, vì để chúng ta được ở bên nhau, không ngừng cầu xin bố em. Thủ đoạn gì em cũng đều dùng, em rõ ràng là một cô chủ, nhưng ở trước mặt anh lại hèn mọn luôn luôn không dám ngẩng đầu “Mà anh, lại cho em một đáp án như vậy”
“Xin lỗi.”
Viên Hoài Nam siết chặt nắm tay, tự nói mình không thể mềm lòng.
Nếu đã ra quyết định rồi, vậy thì không còn bất cứ con đường xoay chuyển nào.
Chu Thị Linh nghe thấy hai chữ này, không khỏi cảm thấy bản thân mình có chút buồn cười.
5 năm cố gắng, đổi lấy chỉ có hai chữ thận nhiên ngắn gọn này.
Xin lỗiAi cần anh ta phải xin lỗi!
“Vậy anh thật sự thích Hửa Trúc Linh sao? Anh nói thật với em, dừng lừa gạt em.”
“Cho dù tôi không thích cô ấy, tôi cũng sẽ không yêu cô nữa.
“Vậy thì… em hiểu rồi. Viên Hoài Nam, anh sẽ hồi hận, em sẽ trả thù anh, em sẽ khiến anh phải hối hận cả đời Chu Thị Linh điên cuồng gào lên, sau đó khóc lóc xoay người rời đi.
Viện Hoài Nam nghe được lời này, trái tim run lên.
Sau đó, khỏe miệng nhếch lên một nụ cười chua Tìm đường sống trong chỗ chết, anh ta cũng chỉ xót.
có thể như vậy.
Viên Hoài Nam vẫn luôn cho rằng Chu Thị Linh sẽ chèn ép ở trên sự nghiệp của mình.
Không ngờ hai ngày sau, anh ta nhận được tin nhắn của Chu Thị Linh.
“Bờ biển phía Đông ngoại thành, nếu anh không TỚI, Hứa Trúc Linh có thể sẽ chết”
Viện Hoài Nam nhìn thấy tin nhắn này, trái tim lạirun lên.
Anh ta không bao giờ nghĩ tới, cái cô ta gọi là trả thủ, vậy mà lại là xuống tay với Hứa Trúc Linh.
Một mặt của thành phố Đà Nẵng này là biển, là một cái eo biển Chỗ đó đã bị tư nhân mua lại, còn chưa kịp khai phá thành làng du lịch.
Bờ biển hiếm khi có người, hình như chỉ có đội ngũ thi công công trình.
Chu Thị Linh là cô chủ của truyền thông Thiên Hòa, chỉ cần cho chút tiền, để những công nhân đó rồi di chuyện dễ trở bàn tay.
Anh ta không chút do dự, lập tức ra khỏi phim trường, chạy tới bờ biển.
Trên biển ngoại trừ thuyền thi công, thì còn có một cái du thuyền cỡ vừa Viên Hoài Nam mượn ca nô, muốn đi qua đó, người đại diện lại lo lắng kéo cánh tay anh ta lại.
“Phụ nữ bị tổn thương vì tình là điên cuồng nhất, một mình cậu đi qua đó, tôi thật sự sợ cô ta sẽ phát rồi mà muốn giết cậu!”
“Không đầu, tôi hiểu rõ cô ấy, cô ấy sẽ không ra tay tàn nhấn với tôi“Còn nói không, cậu xem phụ nữ mất đi lý trí điện cuống đáng sợ cỡ nào chứ, bây giờ cũng đã bắt cóc người rồi, đây là giết người sắt hại mạng người đó, tôi đi cùng cậu!”
“Không được, cô ấy nhìn thấy người ngoài thì sẽ càng thêm sợ hãi. Giúp tôi dìm xuống, di chuyển hết tất cả mọi người, tạm thời ngăn chặn chuyện này, tôi bảo đảm chắc chắn Hửa Trúc Linh sẽ không có vấn đề gì. Nếu như bị Cổ Thành Trung biết, chắc chắn sẽ liên lụy đến nhà họ Chu Người đại diện nghe vậy, không ngừng lắc đầu, mặt ngoài quyết tuyệt như vậy, giống như chặt đứt hết tất cả tình cảm, nhưng trên thực tế còn không phải là che chờ sao?
Lúc này còn quan tâm đến nhà họ Chu, nhưng nhà họ Chu lại không nghĩ tốt về cậu.
Người đại diện thẩm nói trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Mà giờ phút này, trên du thuyền, trong lòng Hứa Trúc Linh cảm thấy rất oan uổng.
Cô đang đi học ở trường học, giờ nghỉ ngơi giữa một tiết học, cô cũng chỉ đi WC một chút mà thôi, vậy mà lại bị người ta trắng trợn táo bạo bắt cóc Tới khi cô tỉnh lại lại lần nữa, thì đã ở trên boong tàu của du thuyền. Cô cảm thấy trong lòng mình sắp có bỏng ma với thuyền với biển, có thể cho cô đối sang một nơi khác được không?