Mà tại trước mặt những giá đỡ này, có bốn năm tên tiểu nhị mặc áo xanh, đang tiếp đón bảy tám gã tu sĩ đang tiến đến chọn một ít pháp khí trong đó.
Chẳng qua, khi Hàn Lập cùng Khúc Hồn tiến đến, một tiểu nhị mặc áo xanh liếc mắt nhìn ra Khúc Hồn là một tu sĩ Trúc cơ kỳ, tuy nhiên lại không thể cảm ứng được pháp lực chính xác của Khúc Hồn liền mang ánh mắt sáng ngời vội vàng tiến đến.
Sau khi thi lễ với Khúc Hồn liền cực kỳ thông minh hỏi:
“Vị tiền bối này, muốn pháp khí gì đây? Những pháp khí bình thường đương nhiên cũng không thể lọt vào mắt của tiền bối. Không bằng tiền bối theo tại hạ tới phòng trong, để chưởng quầy giới thiệu một chút những pháp khí đỉnh giai mới để tiền bối quan sát xem sao?”
Nghe nói như thế, Hàn Lập thản nhiên cười nhưng cũng không hề lên tiếng, Khúc Hồn liền lạnh lùng mở miệng nói: “Đi trước dẫn đường, để ta xem một chút”.
Nghe được khẩu khí của Khúc Hồn như vậy, tên tiểu nhị kia càng cao hứng.
Hắn liền tươi cười tránh sang một bên mời Hàn Lập đi vào, đồng thời cũng xin cáo lui đi mời chưởng quầy đến.
Ngay khi hắn vừa rời đi liền có một nữ tỳ mang đến bên cạnh hai người Hàn Lập hai chén thanh trà, cũng không hề phát ra tiếng động liền thối lui ra ngoài.
Hàn Lập cũng không hề có khách khí, nâng chung trà lên thưởng thức, trong chốc lát sau, một vị trung niên nhân có tướng mạo cổ kỳ (già nua, kỳ quái), có ba hàng ria mép dài đi đến.
Khi người này vừa tiến đến mang theo một thần sắc cười híp mắt nhưng sau khi xem rõ ràng tu vi của Khúc Hồn thì không khỏi cả kinh, lập tức ôm tay Khúc Hồn nói: “Không thể nghĩ đến, đạo hữu đã đến “Giả Đan” cảnh giới, thật sự là thất kính thất kính. Tại hạ là Tào Lộc, chưởng quầy nơi đây, cầu chúc đạo hữu nhanh đến ngày đạt được Kim Đan”.
Hắn nói lời này liền mang theo một thần sắc trịnh trọng, làm Hàn Lập không khỏi rùng mình.
Tâm niệm chuyển động cực kỳ nhanh liền hiểu được trong lời đối phương nói cảnh giới Giả Đan chính là nói đến tu vi đỉnh cao Trúc Cơ kỳ của Khúc Hồn, liền lệnh cho Khúc Hồn đứng dậy thuận miệng nói:
“Đạo hữu thật nói đùa, đạt được Kim Đan đâu phải là chuyện dễ dàng như vậy chứ? Nhưng lần này tại hạ tiến đến cũng muốn chuẩn bị đôi chút cho việc tiến lên Kết Đan. Nhưng đến khi nào có thể thì đến ngày tháng nào cũng không hề biết rõ, chẳng biết có thể tìm kiếm được “Tuyết Linh Thủy” cùng “Thiên Hỏa Dịch” để chuẩn bị không nữa, rất mong đạo hữu có thể chỉ điểm một lần”.
Lời nói của Khúc Hồn quả thật khách khí cực kỳ, bởi vì tướng mạo của trung niên nhân trước mắt này cũng chính là một tu sĩ Trúc Cơ Trung Kỳ.
“Ha ha, sự tình này thì phải cần có Lục Liên Điện chúng tôi đồng thời tiến hành mới được, tại hạ liền thay đạo hữu liên hệ đến Âu Dương đạo hữu của Ngọc Hoàn Cư, nếu như có những vật này liền mang đến ngay cho đạo hữu”.
Vị chủ quầy này cũng không hề suy tư mở miệng đáp ứng việc này. Cũng nhanh chóng lấy ra một cái truyền âm phù, nhỏ giọng nói mấy câu liền đem nó biến thành một đạo bạch quang bay ra khỏi phòng.
Sau đó, vị Tào chưởng quầy này nhiệt tình nói chuyện cùng với Khúc Hồn, quả thực rất muốn tìm hiểu sư môn của Khúc Hồn là ai.
Nhưng sau khi Hàn Lập nhận thức vị trung niên nhân lạ lẫm này trong chốc lát liền thao túng Khúc Hồn mơ mơ hồ hồ nói chính mình là tu sĩ của Khôi Tinh Đảo vừa ra ngoài lịch lãm, bởi vì trong lúc vô ý gặp phải sư điệt Hàn Lập này, khiến hắn cũng có ý tứ muốn tạm thời ở lại Khôi Tinh Đảo trong một thời gian.
Nghe xong những lời này, vị Tào chưởng quầy lại phát ra những nụ cười ngày càng sáng lạn, mức độ nhiệt tình làm cho Hàn Lập có cảm giác hơi khó chịu.
Đang lúc Hàn Lập đang hoài nghi trong lòng, cân nhắc xem thử đối phương rốt cuộc có dụng ý gì thì bên ngoài có một vị đại hán mặc trường bào màu xanh nhạt đi vào
Sắc mặt của người này hơi hồng, dáng người khôi ngô, xem ra uy mãnh cực kỳ.
“Tào đạo hữu, như thế nào lại muốn Tuyết Linh Thủy cùng với Thiên Hỏa Dịch đây? Chẳng lẽ có người muốn kết đan sao?” Đại hán sau khi tiến vào liền trực tiếp nói lớn, ngay sau đó liền đảo đôi mắt xung quanh một vòng liền dừng lại trên người của Khúc Hồn.
Nhìn những hành động của người này khiến cho Hàn Lập nhíu nhíu mày. Hắn biết rằng người này không hề giống như biểu hiện hào phóng như bên ngoài, ngược lại tâm cơ rất thâm trầm.
Trong lòng rùng mình, đối với những người này hắn cần phải cẩn thận hơn rất nhiều.
Đương nhiên, Hàn Lập cùng Khúc Hồn biểu hiện thần sắc rất bình thường, thậm chí còn mang một ít hình dáng tươi cười.
“Ha ha, Âu Dương Đạo hữu, ta giới thiệu cho ngươi một chút. Vị này là người mới đến từ Khôi Tinh Đảo, Khúc đạo hữu. Vị này chính là sư điệt của Khúc đạo hữu, đã định cư tại Khôi Tinh Đảo, Hàn đạo hữu. Chính là Khúc đạo hữu đã tiến đến “Giả Đan” cảnh giới, cũng là người muốn tiến lên Kết Đan” Tào Lộc chỉ chỉ Khúc Hồn cùng Hàn Lập cười cười nói.
“Ha ha, tại hạ xin chúc mừng Khúc đạo hữu! Nếu đạo hữu quả thật kết đan thành công thì từ nay về sau Loạn Tinh Hải chúng ta cũng có thêm một trụ cột rồi!” Đại hán mở miệng rộng nói, cũng cực kỳ nhiệt tình.
Nhưng ngay lập tức, hắn nhớ đến điều gì lập tức vỗ mạnh cái ót của chính mình, phảng phất có chút ngượng ngùng nói:
“Ngươi xem đầu óc của ta, nhìn Khúc đạo hữu nhất định rất nóng vội về sự tình của “Tuyết Linh Thủy” và “Thiên Hỏa Dạ”. Nhưng mà cũng yên tâm, hai thứ này ta đều đã mang đến, phân lượng cũng đủ cho hai người tiến hành kết đan”.
Đại hán nói xong như thế liền lấy bên người ra hai cái hộp ngọc hào quang màu vàng đặt lên trên bàn trước người Hàn Lập.
“Hai cái này chính là hai cái hộp đựng linh vật, chỉ dùng cực ngọc mang thổ thuộc tính ở dưới biển sâu điêu khắc mà thành, cũng có thể xem như là một món dị bảo. Chẳng qua nếu so với giá trị của hai linh vật bên trong thì không thể so sánh nổi”.
Lời nói của đại hán phảng phất như không thèm để ý nhưng Hàn Lập lại ẩn ẩn nghe ra trong đó một chút tự đắc.
“Thật sự làm phiền đạo hữu” Khúc Hồn bất động thần sắc nói, sau đó mở hai cái hộp ngọc ra.
Chỉ thấy bên trong một cái hộp là một dạng chất lỏng trong suốt, sau khi mở liền có một luồng hàn khí phóng đến hướng Khúc Hồn. Hộp còn lại hoàn toàn tương phản, một chất lỏng màu hỏa hồng có vẻ cực kỳ nóng.
Khúc Hồn sau khi quan sát cả nữa ngày rồi mới hài lòng đóng hai cái hộp lại, bình tĩnh nói với đại hán: “Hai cái này không biết đạo hữu muốn thu lấy bao nhiêu linh thạch mới nguyện ý để lại cho tại hạ đây?”
Tuyết Linh Thủy cùng với Thiên Hỏa Dịch không có hiếm hoi như là linh thảo ngàn năm nhưng cũng là những linh vật rất khó cầu ở thế gian, lại là vật rất cần để phụ trợ gia tăng hiệu suất kết đan, Hàn Lập tự nhiên nằm trong tình thế bắt buộc.