Sau khi thối lui bảy tám trượng, Tiêu Xích mới đứng vững thân thể, cánh tay phải đã tê dại, ngón tay còn đang khẽ run.
– Lực lượng cùng thương thế thật là khủng khiếp!
Một kích vừa rồi, hắn mặc dù đỡ được, nhưng là hiện giờ khí huyết cả người cuồn cuộn, kinh mạch rối loạn.
Ở phía trên thính phòng, trưởng lão Kim Chung sơn hít một hơi lãnh khí:
– Thiếu niên đáng sợ, Xích nhi dùng phương pháp mượn lực để giảm bớt lực, lợi dụng xương cốt thân thể đem lực lượng cùng thương thế của Lâm Minh dọc theo hai chân trút xuống trên mặt đất, ước chừng tháo gỡ hơn mười lần lực lượng, vẫn là bị một chút vết thương nhỏ, lực lượng cùng thương thế bậc này, đúng như đại sơn áp đỉnh.
– Quả thật… Tiểu tử này là một thiên tài thương đạo, đáng tiếc, không có danh sư dạy, học Thương quyết cơ sở gì đó, thật hỏng bét.
Một trưởng lão khác của Kim Chung sơn có chút tiếc hận nói, hiển nhiên đang luyến tiếc Lâm Minh không có gia nhập Kim Chung sơn bọn họ.
– Ha ha, thật là một trận đánh thích thú!
Tiêu Xích đột nhiên thu hồi thương, hắn lúc này đầu đầy là mồ hôi, sắc mặt hồng nhuận, cả người khí huyết cuồn cuộn, hiển nhiên tiêu hao không nhẹ.
– Ta cũng vậy.
Lâm Minh đã thở dốc, liên tục chiến đấu mấy trận, mặc dù có đan dược bổ sung, chân nguyên của hắn cũng đã tiêu hao hơn bảy thành, hơn nữa chân nguyên còn lại ở bên trong, còn có rất nhiều thành phần pha tạp, lực chiến đấu hiện giờ của Lâm Minh, không bằng một nửa trạng thái tốt nhất.
– Ngươi là quái vật, liên tục kịch chiến năm trận, đánh tới loại trình độ này, vẫn còn có dư lực, ta nhận thua.
Tiêu Xích thở dài, cảm khái nói.
Hắn cùng với Lâm Minh lực lượng tương đương, xong sự chịu đựng của Lâm Minh lại tốt hơn hắn, tiếp tục đánh, bị thua là chuyện sớm hay muộn.
– Đa tạ.
Lâm Minh chắp tay, lần này giao thủ cùng Tiêu Xích, hắn học được rất nhiều thứ, xem ra chính mình thật sự nên cần thiết tìm một bộ Thương quyết hệ thống, bù lại khuyết điểm về thương thuật.
Sau khi Tiêu Xích chủ động nhận thua, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả người thứ nhất trong số các đệ tử thân truyền của sáu đại tông môn cũng thua.
– Tiêu sư huynh cũng thua…
Lúc trước những đệ tử Ngũ Hành Vực liều mạng reo hò vì Tiêu Xích kia cũng cảm thấy có chút không cách nào tiếp nhận, thật ra thì, lúc Lâm Minh không cần Lôi Hỏa lực, vẻn vẹn dùng thương thuật liền đấu ngang với Tiêu Xích, cũng đã có thể đoán được kết cục thất bại của Tiêu Xích, chỉ là bọn hắn không muốn tiếp nhận.
– Tiêu sư huynh cũng thua, ở phía trên Tiêu Xích, chính là sáu đại đệ tử thủ tịch…
Biết rõ hiện tại Lâm Minh cũng đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng không còn có đệ tử thân truyền ra sân khiêu chiến hắn, Lâm Minh thắng liên tiếp để cho bọn họ thoái chí, không có dũng khí cùng tư cách ra sân khiêu chiến lần nữa.
Lâm Minh vừa ăn một quả đan dược, cố gắng chống thương đứng ở trên lôi đài, lần này, hắn không có khiêu chiến, trong lòng hắn rõ ràng, nếu như đánh nữa, chính là đệ tử thủ tịch ra sân.
Lục đại đệ tử thủ tịch, không biết sẽ giao thủ được với mấy người???
Lâm Minh xoay người nhìn Mục Định Sơn một chút, lại thấy Mục Định Sơn đã chuẩn bị, kế tiếp, chính là trận đấu giữa đệ tử thủ tịch!
– Định Sơn, Tiểu Thanh, nếu như đánh tiếp, kéo dài thêm một lát, để cho Lâm Minh có chút thời gian khôi phục.
Bên tai Mục Định Sơn cùng Mục Tiểu Thanh vang lên chân nguyên truyền âm của lão thái Dục Hoàng.
– Vâng, chưởng môn sư tôn.
Ở khu vực của Lôi Cực tông, thiếu niên tái nhợt nhìn về phía Lôi Chấn Tử, ý bảo hắn ra sân:
– Ngươi khiêu chiến Lâm Minh, dẫn Mục Định Sơn ra, ta giúp ngươi tiếp!
Thiếu niên tái nhợt nói ngắn gọn.
Lôi Chấn Tử nhíu nhíu mày, loại chuyện tình lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn này, hắn không muốn làm, cũng không phải hắn quân tử cỡ nào, mà là đang trước mặt mọi người, hắn không thể làm nổi.
– Ha hả, làm sao? Cảm thấy giậu đổ bìm leo? Tốt, chúng ta nghỉ ngơi một chút, đến lúc đó bọn họ thua sẽ tìm lý do.
Thiếu niên tái nhợt nói rất tùy ý, trong lời nói có ý tứ vênh mặt hất hàm sai khiến nhàn nhạt để cho Lôi Chấn Tử nghe rất không thoải mái.
– Người này, thật giống như hứng thú với chuyện mà hắn đã nói lúc trước, một người khiêu chiến tất cả đệ tử thân truyền của Thần Hoàng đảo, hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Trong lòng Lôi Chấn Tử không giải thích được.
Lúc này thiếu niên tái nhợt lại dùng chân nguyên truyền âm trao đổi cái gì đó cùng Lôi Kinh Thiên, tiếp theo Lôi Kinh Thiên liền đứng lên, cười nói:
– Dục Hoàng sư thái, Lâm Minh của quý đảo quả thật là anh hùng xuất thiếu niên, bất quá đã chiến đấu cùng ngũ đại cao thủ của Ngũ Hành Vực ta, hôm nay tựa hồ cũng là nỏ mạnh hết đà a! Không bằng chúng ta ngừng chiến chốc lát, để cho Lâm Minh nghỉ ngơi một chút, kế tiếp cuối cùng chính là luận bàn đệ tử thủ tịch, như thế nào?
– Ừm?
Lông mày Mục Dục Hoàng nhảy lên, người này, chồn chúc tết gà, hắn rốt cuộc đang có tâm tư gì? Thế nhưng chủ động yêu cầu ngừng chiến?
Phải biết rằng, Lâm Minh tiêu hao quá lớn, cho dù Mục Định Sơn cùng Mục Tiểu Thanh hỗ trợ mấy trận, nghỉ ngơi một thời gian ngắn, Lâm Minh cũng không cách nào khôi phục hoàn toàn.
Sau khi Lôi Kinh Thiên nói xong, cũng không đợi Mục Dục Hoàng trả lời tựu vui tươi hớn hở ngồi xuống, Lôi Chấn Tử có chút mê man, thiếu niên tái nhợt này rốt cuộc là ai? Sư phụ tựa hồ vô cùng để ý ý kiến của hắn?
– Người này thần thần bí bí, tựa như một con rắn độc âm lãnh! Sư phụ nói người này là thiên tài cấp thánh hắn tìm được ở một Bắc Phương Vực, nhưng là ta cuối cùng cảm thấy giải thích này quá gượng ép, thiên phú tu luyện của hắn tốt đến lạ thường, đối với các loại công pháp cũng vô cùng rõ, tu vi mới vào Hậu Thiên, cũng đã có thể dễ dàng chiến thắng chính mình! Hơn nữa hắn còn biết một chút bí ẩn của Thiên Diễn đại lục, tỷ như truyền thuyết thánh nữ gì đó…
Người này, tuyệt đối có vấn đề!
Hắn rốt cuộc là ai?
Lôi Chấn Tử có một thời gian ngắn, thậm chí hoài nghi người có sắc mặt tái nhợt này là bị một lão quái vật đoạt xá. Dĩ nhiên, đây là chuyện tình chỉ tồn tại ở trong tiểu thuyết, cũng không biết đoạt xá có tồn tại thật hay không.
Lúc Lôi Chấn Tử suy nghĩ lung tung, Lôi Kinh Thiên đang dùng chân nguyên truyền âm trao đổi cùng thiếu niên tái nhợt:
– Hết thảy cũng tiến hành dựa theo kế hoạch của ngươi, rất thuận lợi.
– Ừm, rất tốt!