Địch Nhượng sắc mặt tái nhợt, cũng bị biến cố ngoài ý muốn này làm cho khiệp sợ, trong lúc nhất thời nói không ra lời. Địch Hoằng thì lại gầm lớn lẻn, thờ phi phò như trâu hướng về phía Lý Mật mà xông tới. Hắn cả đời này chưa từng dũng cảm như th4 đơn giản là trong lòng hết sức áy náy, chỉ trông mong có thể thừa dip Lý Mật không thể nhúc nhích, bắt lấy Lý Mật thì mới có thể cầu được một con đường sống.
Phòng Huyền Tảo rút kiếm, Vương Bá Đương rút đao, hai người một trái một phải giết qua, Địch Hoằng cũng không biết lấy ra khí lực từ nơi nào, đã từ ờ giữa hai người xông thẳng qua, tính toán chi cần xông tới được năm bước nữa, là có thể tới được trước mặt Lý Mật.
Lý Mật vẫn nừa nằm nừa ngồi, trên mặt không có bối rối, chi có vẻ bi ai, phảng phất như đang nhìn thấy thiêu thân lao vào lùa.
“Ngụy công, đao hạ lưu nhân” Địch Nhượng đột nhiên quỳ xuống.
Ánh đao chợt lóe, một thanh khám đao rất nặng đã hạ xuống sau cồ Địch Hoằng, máu
tươi phun ra, một cái đầu lâu đã bay lên trời, Địch Hoẳng cầi cảm thấy cồ mát lạnh, thoáng qua đất trời xoay chuyển, càng bay càng cao, xuyên qua màn sương mù màu đò nhìn tới, chỉ thấy được đệ đệ quỳ xuống, một hán từ cầm trong tay khăm đao, đang lạnh lùng nhìn mình!
Địch Hoằng trong một tícầ tắc cuối cùng trước khi mất đi tri giác chi suy nghĩ, thi ra, chết là chuyện dễ dàng như vậy!
***
“Vậy Lý Mật có giết Địch Nhượng Không?” Tôn Thiếu Phương lo lắng chính là vấn đề này.
Địch Hoằng có chết hay không thoạt nhìn đã không là vấn đề, hiện tại còn lại là Địch Nhượng, trẽn thực tế Địch Nhượng đối với Lý Mật có lẽ cũng đã là có cũng được mà không có cũng được, nhưng lại là quàn cờ quan trọng để Tiêu Bố Y đối phó với Ngõa Cương, Tôn Thiếu Phương không thể không hỏi.
Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: “Ta nếu là Lý Mật, ta sẽ không giết, ở trong mắt Lý Mật, Địch Nhượng căn bản không tính là đối thù. Lý Mật vẫn xưng hiệu kỳ nhãn cùa nghĩa quàn, nếu công khai giết Địch Nhượng, Ngõa Cương sụp đồ cũng không còn xa”.
“Nhưng người không phải là Lý Mật” Tôn Thiểu Phương nghiêm mặt nói: “Ta cảm thấy Lý Mật nhất định sẽ giết”.
“ổ?” Tiêu Bố Y cũng có hứng thú, “Tại sao?”
“Tên đã lẽn cung, không thể không phát!” Tôn Thiếu Phương trằm giọng nói: “Ta thùa nhận Lý Mật là người làm đại sự, có đôi khi người làm đại sự so với người bình thường có thể nhân nhịn hơn một chút Nhưng không có nghía là thù hạ cùa bọn họ có thể nhịn được. Ngõa Cương thế lực mới cũ đã tới tình trạng thủy hòa bất dung, Vương Bá Đương lằn này chính là không theo hiệu lệnh cùa Lý Mật, dụ khiến cho Địch Hoằng mắc câu, đã sớm có ý định chém tận giết tuyệt trong đầu, Lý Mật cho dù không nghĩ tới, nhưng Địch Hoằng đã chết, nếu không giết cũng không thề Thật ra Vương Bá Đương hành động theo cảm tính, lại cùng với chúng ta không mưu mà họp. cũng xem như giúp chúng ta một phần sức”.
Tiêu Bố Y khẽ cười rộ lẻn, “Không sai,Vương Bá Đương lần này cũng tính là giúp chúng ta một tay, nói như vậy, cũng may ta lần trước không có giết chết hắn. Nếu không có Vương Bá Đương này, ta cũng cầi là bày mưu với Địch Hoằng, chế tạo một giả tượng, bức Địch Nhượng rời Ngõa Cương mà thôi”.
Tôn Thiểu Phương cũng có chút kỳ quái, nếu như lẩn này bẫy là Vương Bá Đương xệp đặt, vậy hắn từ đâu mà biết được? Tiêu Bố Y tâm tư kín đáo. tuy chi mùn cười nhưng bộ dáng lại cho càm giác như là chuyện đương nhiên.
“Giết Địch Hoằng, đã cùng Địch Nhượng kết cừu địch khó giải, Vương Bá Đương nếu giết Địch Nhượng, ta chi sợ Lý Mật cũng không thể ngăn cản”
Tiêu Bố Y gật đầu, “Thiểu Phương ngươi nói cũng không sai, bất quá, ta vẫn cho rằng Địch Nhượng có thể sống sót!”
Tôn Thiểu Phương trân đầy khó hiểu, “Ta thật sự tìm không được lý đo để Địch Nhượng sống sót”.
“Bời vi ngươi quêũ mất một người” Tiêu Bố Y khóe miệng lộ ra nụ cười.
“Là ai?”
“ĐanHùng Tín!”
“Nhưng Đan Hùng T ín không nhất thiết sẽ tới”.
Tiêu Bố Y nờ nụ cười, “Ta nói, hắn nhất định sẽ tới!”
***
Thái Kiến Đức ra chiêu cương mãnh, tính chuẩn thời cơ một đao giết địch, Địch Hoằng chết không nhấm mắt! Địch Nhượng nhìn thấy đại ca chết thảm, trong lòng kinh hoàng. Lý Mật cau mày nhìn thi thể Địch Hoằng, liếc mắt nhìn qua cồ Nhuận Phủ, rồi ánh mắt thoáng qua đến trên người Địch Nhượng, cũng không nói lời nào.
Có đôi khi, im lặng đại biểu cho chấp thuận! xem tại TruyenFull.vn
Vương Bá Đương, Phòng Huyền Tảo thật ra đã sớm đối với đám người Địch Hoằng ghét cay ghét đắng, Địch Hoằng vi cầu tiền tài, vô luận bắt tù binh hay là Tùy quan đến hàng, đều nghiêm hình bức cung, cho dù phàn chia cùa cũng cướp phần to. sớm đã bị đám người Vương Bá Đương chán ghét, cảm giác đây là trờ ngại để kiến công lập nghiệp. Lý Mật tuy có phân phó, nhưng Vương Bá Đương lại tự tiện làm chù, thu mua cồ Nhuận Phù đến kích động Địch Hoằng tạo phản, sau đó một lần giết sạch, vốn đang tường rằng Ngụy công sẽ ngăn cản, nhưng thấy Ngụy công vẫn im lặng, Vương Bá Đương tinh thần rang lên. đã sớm bước nhanh hướng về phía Địch Nhượng, Địch Nhượng không dám chống cự, chi quỳ trên mặt đất cầu khẩn nói: “Ngụy công, tất cả mọi chuyện ta toàn bộ đều không biết”.
Ánh đao chợt lóe, Vương Nho Tín đã nhìn ra vội quát to một tiếng, “Trại chù cẩn thận”.
Hắn phi thân xông tới, che ở trước người Địch Nhượng, chì nghe xoạt một tiếng, cánh tay trái cùa Vương Nho Trá đã rơi trên mặt đất, máu tươi phun ra. cố nén đau đớn, Vương Nho Tín lớn tiếng quát: “Trại chù mau đi!”
Địch Nhượng rốt cuộc đã phục hồi tinh thần, biết Lý Mật hóm nay đã động sát khL nước mắt cầu khan đã vô dụng, vội phấn khời tinh thần kéo Vương Nho T ín cùng nhau chạy ra bên ngoài. Lý Mật hơi có do dự. cổ Nhuận Phù sắc mặt đờ đẫn, trong lúc nhát thòi không có hạ lệnh, mấy chục tráng hán mặc dù cầm đao vọt đến, nhìn thấy lão trại chù chạy trốn, cũng do dự không tiến lên. Vương Bá Đương đă sớm động sát khí, mới muốn xông lên, thì Địch Ma Hầu đã ngăn ờ trước người Địch Nhượng.
Chi nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang vang lên không ngừng, Địch Ma Hầu cùng Vương Bá Đương trong tích tắc đã trao đổi mấy chiêu.
Địch Ma Hằu võ công không bằng Vương Bá Đương, chì là dưới sự liều mạng, Vương Bá Đương dưới sự vội vàng nên cũng đã bị cầm chân.
Phòng Huyền Tào, Thái Kiến Đức tiến lên, đao kiếm giao nhau bổ ra, Địch Ma Hầu bất ngờ không kip phòng ngự, giữa tiếng kêu gào thê thảm, thoáng qua đã bị chém thành ba đoạn.
Trong mưa máu đầy trời, Lý Mật vẫn ngồi im không nhúc nhích, clù than nhẹ một tiếng, việc đã đến nước này, hắn có ra tay hay không đã không quan trọng! Địch Nhượng vẫn còn nghía khí, lôi kéo Vương Nho Trá chạy tới đình viện, chỉ thấy cùa lớn đóng chặt, trong lúc gấp rút không thề mờ ra, không khỏi trong lòng trầm xuống. Khi nghe được tiếng kêu thâm thiết cùa Địch Ma Thánh, Địch Nhượng chân đã có chút như nhũn ra.
“Trại chủ mau đi, để ta đến ngăn cản bọn họ” Vương Nho Tín cánh tay bị chặt, nhìn thấy Địch Nhượng vẫn không bỏ rơi. trong lòng cảm động, dùng sức rút cánh tay ra, quay người muốn xông trò lại. nhưng bị Địch Nhượng kéo lại, hai người lưng dựa vào cừa lớn. đã không còn chỗ trốn!