Chuyện này là nút thắt trong lòng Cố Gia Huy, mãi không thể gỡ ra nổi.
Những người uống rượu như vậy thường rất dễ say.
Uống xong hai chai rượu brandy tinh khiết, Cố Gia Huy cũng bắt đầu cảm thấy choáng váng.
Cổ Yên thấy anh uống cũng nhiều rồi nên càn lại: “Về đi, Minh Tâm đang đợi anh.” Cố Gia Huy còn muống uống thêm, nhưng
nghe cô nói vậy thì do dự một lúc rồi đặt ly rượu xuống rồi.
“Anh ba, nếu ngày ấy anh chết thì anh sẽ không gặp được Hứa Minh Tâm đâu”
“Du không gặp được anh thi kiếu gì cô ấy cũng sẽtim được một người yêu mình, cung nhau đi hết cuộc đời này. Anh thà rằng… cô ấy không gặp được anh, thả rằng anh hai côn sống.”
Cố Yên nghe vậy thi yên lặng.
Xem ra… chấp niệm của anh ba vẫn rất sâu.
Cô diu Cố Gia Huy về phòng.
Hứa Minh Tâm cũng đã tinh lại, thấy anh uống say khướt, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại uống thành ra thế này?”
“Tôi và anh ba nói chuyện phiếm, không nhịn được
nên uống hơi quá chén, để tôi đi chuẩn bị canh giải rượu.”
“Ừ, để tôi ở lại chăm anh ấy.”
Hứa Minh Tâm cởi giày, cời quần áo ra cho Cố Gia Huy, sau đó tổn hết sức lực mới có thể kéo anh lên giường.
Trời ạ… sao lại nặng vậy chứ, anh giảm béo đi.”
Cố Gia Huy nghe thấy giọng cô, không nhịn được mà nắm tay cô lại, ôm cô vào lòng.
“Em dang nói xấu anh.”