Không ít nữ quyến trong vương phủ bị hù đến sắc mặt trắng bệch, có người trực tiếp nghiêng đầu, không dám nhìn nữa.
Mà một bên kia, trăm tên cung tiễn thủ kéo ra Phá pháp cung, lại hoàn toàn không làm phép, thúc giục Phá pháp cung, lấy phương thức bắn tên phổ thông sưu sưu bắn ra.
Thường Hương Nhi treo trên cột cờ nháy mắt bị bắn thành con nhím, máu tươi từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống.
Không ít nữ quyến vương phủ sợ đến cúi đầu. Lúc này Dương Triệu Thanh mặt không biểu tình mới xoay người đối mặt các nàng, nhàn nhạt cảnh cáo nói:
– Sự tình thế nào chắc các vị quý nhân đều đã nghe nói, vương phi nương nương để lão nô khuyên các vị quý nhân một câu, hành thích vương gia là hành vi ngu xuẩn, không quản trong vương phủ còn có thám tử thế lực khác hay không, nếu có, hiện tại chủ động đi tìm vương phi nhận lỗi, vương phi bảo chứng sẽ bỏ qua chuyện cũ, nếu là không thành thật khai báo, một khi bị điều tra ra, lúc đó sẽ không chỉ đơn giản là sự quyết như lần này, mà là thiên đao vạn quả, cầu sinh không được, cầu chết không xong!
Nói rồi chắp tay, xoay người bước nhanh rời đi.
Trên lầu gác trong vương phủ, Tinh và Mộ Dung Tinh Hoa sóng vai mà đứng.
Mắt thấy trong đám người tản đi bên ngoài có không ít người sắc mặt trắng bệch, Mộ Dung Tinh Hoa khẽ thở dài một tiếng.
Tinh cũng cảm thán nói:
– Bây giơ ta đã minh bạch vì sao đế vương nhân loại các ngươi lại lãnh khốc vô tình như thế, ngay cả người bên gối đều không đáng tin, đều có khả năng tính toán, đều có khả năng mưu hại ngươi, đều có khả năng đưa người vào chỗ chết, ngươi có mềm lòng đến mấy chỉ sợ cũng phải dần dần biến thành tâm địa sắt đá, vương gia sống như thế có mệt hay không, còn có ý nghĩa gì nữa?
Thiên Cung, Tinh thần điện, Tư Mã Vấn Thiên thấp thỏm mà vào, mắt nhìn Thượng Quan Thanh bó tay đứng ở một bên, chầm chậm đi tới bên người Thanh Chủ và Vũ Khúc đang đứng trước tinh đồ la bàn, hành lễ nói:
– Bệ hạ!
Thanh Chủ cũng không ngẩng đầu, nhàn nhạt hỏi:
– Tình huống các nơi như thế nào?
Tư Mã Vấn Thiên nói:
– Bệ hạ, thám tử bên phía Ngưu Hữu Đức thích sát thất thủ, cả nhà Thường Hương Nhi đều bị bắt lại, tính cả Thường Hương Nhi đồng thời bị đương chúng xử tử.
Hắn cúi thấp đầu chuẩn bị chờ đợi tiếng mắng.
Thanh Chủ từ từ ngẩng đầu, nhìn hắn một cái, lông mày nhướng lên, lại nhìn hướng Vũ Khúc:
– Có thể động thủ!
Vũ Khúc ngạc nhiên.
Thanh Chủ dứt khoát xác nhận lần nữa:
– Truyền ý chỉ của trẫm, đại quân lập tức tiến công theo kế hoạch, không được có sai sót!
– Tuân mệnh
Vũ Khúc ôm quyền lĩnh mệnh, cho dù tâm lý nghi hoặc liệu tin tức Tư Mã Vấn Thiên truyền đến có liên quan gì đến lần phát động tiến công này hay không, chẳng qua vẫn lấy ra tinh linh tấn tốc truyền đạt quân lệnh xuống dưới.
Tư Mã Vấn Thiên cũng đầy mặt ngạc nhiên, nhìn hướng Thượng Quan Thanh đang một bên, kẻ sau sắc mặt bình tĩnh, nhìn không ra phản ứng gì…
Trên một viên tinh cầu hoang vu, Khúc Trương Thiên ngồi đợi trong huyết động dưới lòng đất thu lại tinh linh trên tay, xoay người trầm giọng nói với một đám tướng lĩnh vây quanh tinh đồ la bàn:
– Đại quân tiến công theo kế hoạch, lập tức hành động!