Đột nhiên Chu Hằng kêu lên.
– Đâu? Đâu? Bảo vật ở đâu? Con lừa đen lập tức nhảy dựng lên, hai mắt mở lớn tỏa sáng.
Chu Hằng cười ha hả, nói: – Có tinh thần, tốt lắm!
Con lừa đen cũng nhìn về phía trước, chợt vui vẻ nói: – Chu tiểu tử! Chúng ta sắp được ra ngoài rồi!
– Vô nghĩa! Vừa rồi ta đã nói cho ngươi biết như vậy!
Mắt thấy sắp ra ngoài cái động này, đương nhiên con lừa đen phấn chấn tinh thần, đau lòng lấy ra một viên thuốc nuốt vào, lập tức linh lực chảy ra cuồn cuộn, làm dịu đan điền nó sắp khô kiệt, nó liền không ngừng thổi kèn, gọi ra từng con Thanh Ngưu để bảo vệ mình.
Nhưng theo lối ra sắp tới, lực hút nơi này càng cường đại hơn, con lừa đen triệu tập ra Thanh Ngưu chỉ có thể kiên trì một vài giây, gần như chính là vừa ra tới liền biến thành ảnh vỡ.
“Rốp, rốp, rốp…” xương cốt toàn thân con lừa đen nổ vang, trên thân rịn ra những vết máu. Dưới áp lực khủng bố như thế, nó đã đạt đến cực hạn.
– Con lừa! Hãy kiên trì chút nữa! Chu Hằng vẫn không có ra tay, đối với con lừa đen mà nói đây là một lần rèn luyện cực kỳ hiếm có.
– Gâu, gâu, gâu… Con lừa đen đã không còn khí lực đấu võ mồm với Chu Hằng, chỉ là phát ra liên tiếp tiếng chó sủa, thè đầu lưỡi ra thật dài.
“Vù, vù”, thân hình bọn họ cũng không mảy may ngừng lại, trải qua một ngày một đêm tăng tốc, lúc này tốc độ của họ cực nhanh chỉ sợ ngay cả lão tổ Kết Thai Cảnh đều không có cách nào nắm giữ hình ảnh. Trừ phi bọn họ đều là tồn tại Thần Anh Cảnh, nếu không chỉ riêng lực hút này có thể xé rách bọn họ thành mảnh nhỏ!
Chu Hằng còn không đáng ngại, nói riêng về cường độ thân thể, hắn hoàn toàn có thể sánh với Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh, cho dù đến lúc này hắn cũng chỉ cần thả ra một ít linh lực phòng ngự là được, ngay cả Thần chích đều không cần vận dụng.
Con lừa đen thì càng ngày càng thảm, toàn thân nó phun máu, cái quần hoa hòe cũng biến thành mảnh vụn, lộ ra cái mông không có lông, cái đuôi lừa lắc lư theo gió.
Chu Hằng chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào, hắn để con lừa đen trải qua rèn luyện, nhưng khẳng định sẽ không để cho con lừa đê tiện này thực sự chết đi!
Không có con lừa đê tiện này, cuộc sống sẽ thiếu rất nhiều vui thích!
Lối ra đã ở ngay trước mắt!
“Phốc! Phốc!”
Bông máu trên thân con lừa đen đã tràn ra thành một đám lớn, ánh sáng linh lực trên thân nó càng lúc càng mờ nhạt, Thần chích cũng ảm đạm không ánh sáng, thực sự đã đến gần khô kiệt.
Chu Hằng quyết đoán ra tay, linh lực phủ chụp xuống bao quanh con lừa đen, ném vào trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.
Hắn tin tưởng, đợi đến lúc con lừa đê tiện khôi phục thương thế, thần thai trưởng thành tất nhiên sẽ tiến một bước dài!
Phía trước, ánh sao rực rỡ!
“Vù”, Chu Hằng bị một lực lượng khổng lồ hút bay ra ngoài động, bắn vào trong phiến tinh không mịt mùng. Hắn vội vàng tung ra song chưởng, đánh ra từng luồng kình lực làm dừng lại thân hình của mình.
“Ầm! Ầm! Ầm…” Hắn liên tục đánh ra mấy vạn chưởng, thiếu chút nữa hao tổn hết sạch linh lực, lúc này thân hình mới dừng lại, nhưng khoảng cách lối ra không biết đã cách bao xa, chỉ có thể xa xa nhìn thấy cửa động kia giống như cái miệng rộng của cự thú.
Ở nơi xa lạ này, nhất thiết phải mọi lúc giữ ở trạng thái tốt nhất, để ứng phó với tình huống hiểm ác nhất.
Chu Hằng cũng đi vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, lấy ra một khối linh thạch luyện hóa khôi phục nguyên khí.
Khi hắn khôi phục hoàn toàn, con lừa đen cũng khôi phục hầu như không sai biệt lắm. Đạt tới lão tổ Kết Thai Cảnh chỉ cần Thần chích không tổn thương, đan điền không hủy, như vậy có đầy đủ linh lực liền có thể trị liệu hết thảy thương thế.
Con lừa đen lại thần khí hiện ra linh hoạt, thần thai trồi lên đỉnh đầu, bên trong con lừa đen nhỏ quả nhiên lớn thêm một vòng.
– Bổn tọa quả nhiên là Thần Lư bất tử, là kỳ tài ngút trời, ý chí kiên cường, được Ông trời chiếu cố, đón gian nan mà lên! Nó không biết hỗ thẹn chút nào tự thiếp vàng trên mặt mình, thổi phồng đặc biệt.
Chu Hằng cười ha hả, nói: – Không biết trước đây là tên nào nói muốn trốn vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp a?
– Ai vậy? Ai vậy? Khẳng định không phải bổn tọa!
Một người một con lừa ra ngoài Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, quan sát bốn phía.
Đây là một mảng tinh không mênh mông, trong bầu trời đen nhánh có vô số đốm lửa xẹt qua, vô cùng rực rỡ, chói mắt.
– Chúng ta thực sự ở trong tinh không ư?
– Không có khả năng! Chu Hằng lắc đầu nói: – Không phải nói, chỉ có Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh mới có thể ngao du tinh hải sao! Hơn nữa, nghe nói trong tinh không không có một tia không khí, nhưng nơi này rõ ràng là không khí sung túc!
– Vậy nơi này đến tột cùng là địa phương cổ quái nào! Con lừa đen hỏi.
Chu Hằng nhướng mày, nói: – Tuy rằng ta không có đi hết toàn bộ Huyền Càn Tinh, nhưng dựa theo địa lý để suy đoán, toàn bộ Huyền Càn Tinh cũng chỉ lớn bằng mười mấy lần Thiên Long Đế triều, mà nếu nói về chiều dài, nhiều nhất ngang dọc đông tây nam bắc bằng bốn năm lần của Thiên Long Đế triều!
– Không sai! Con lừa đen tuy rằng đê tiện, nhưng không hề ngu ngốc, lập tức hiểu được Chu Hằng muốn nói gì: – Vừa qua tốc độ của chúng ta nhanh như vậy, đừng nói đi ngang qua 5, 6 cái Thiên Long Đế triều, chính là đủ để đi qua mấy trăm cái!
Một người một con lừa đồng thời không nói gì! Theo lý mà nói, khoảng cách bọn họ xuyên qua ở trong động cũng đủ để xuyên qua lại mấy lần Huyền Càn Tinh, vậy bây giờ bọn họ còn đang ở trong Huyền Càn Tinh hay sao?
– Đừng quản nhiều như vậy, mau đi tìm bảo vật! Lòng tham của con lừa đen lập tức áp đảo hết thảy, thân là lão tổ Kết Thai Cảnh tự nhiên có thể đạp không mà đi, nó liền đuổi theo một đốm lửa.
Chu Hằng đi theo nó một hồi, đột nhiên sửng sốt, nói: – Con lừa!
– Làm chi?
– Ngươi có phát hiện tất cả đốm lửa đều rơi xuống cùng một chỗ hay không?
Con lừa đen cũng là ngẩn lừa ra, cấp bách xoay mình lại, mở to cặp mắt lừa nhìn chằm chằm vào Chu Hằng.
– Nói như vậy, chỗ đốm lửa rơi xuống có khả năng chính là chung điểm hết thảy!
– – – – – oOo- – – – –