– Vì sao ngươi lại nói mình tồi tệ như thế? Trẫm thấy ngươi không giống nói đùa, chẳng lẽ đó chính là cái nhìn của ngươi? Nói đạo lý ra xem nào.
Lý Nhị, Ngụy Trưng đều rất kinh ngạc, không sao ngờ được Vân Diệp sẽ nói như thế.
– Bệ hạ, Ngụy công, thần tuyệt đối không đùa, mà là nói lời thật lòng, quan thân dân không phải dễ làm, một cái nồi làm cho trăm người ăn, cần có một đầu bếp giỏi, có lẽ hắn không làm được món ăn tuyệt thế, nhưng lại có thể khiến cho đại bộ phận hài lòng, chuyện này cần thủ đoạn, trí tuệ, kiến thức, thậm chí lấy cả độc làm cơm mới có thể làm được một nồi cơm như thế, đó là những thứ vi thần khiếm khuyết, đứng ở bên sông hiến kế cho bệ hạ và các đồng liêu thì không thành vấn đề, nhưng nếu kéo thần xuống nước, thần nhất định bị cơn sóng lớn bách tính nuốt chửng.
Vẻ ngạc nhiên của Lý Nhị dần tan đi, dần bị sự nghiêm nghị thay thế, nói với chút thất vọng:
– Ngươi nói đúng lắm, trẫm quản lý quốc gia này cũng thường cảm thấy lực bất tòng tâm, có khi đi ngủ rồi, nhưng không sao ngủ ngon, khoác áo thức dậy, đối diện với những tấu chương đủ chuyện bộn bề, nghiên cứu mãi, chỉ sợ bút đỏ đặt xuống, vạn sự thành định cục, muốn sửa cũng không sửa được nữa. Chỉ đành cẩn thận rồi càng cản thận hơn, dù như thế chuyện tiếc nuối vẫn xảy ra. Trẫm không hiểu, những tiến sĩ được tuyển ra vì sao thường đầy một lòng hùng tâm tráng chí nói với trẫm muốn kiến lập một vương đạo lạc thổ, dựa vào cái gì chứ? Đến cả kỳ tài như ngươi còn không dám nói lời ấy.
Lý Nhị giống như nói với Vân Diệp, lại giống như nói với mình, quay đai tiếp tục nhìn Vân gia trang tử không nói nữa.
– Hôm qua bệ hạ kiểm tra tất cả tân khoa tiến sĩ, kết quả chỉ chưa tới một thành hợp cách, người ưu tú chỉ lác đác.
Ngụy Trưng chuyên môn nói cho Vân Diệp biết bối cảnh nguyên do câu nói kia của Lý Nhị.
– Bệ hạ, kẻ không biết thì không sợ, câu nói này đã nói hết tâm thái của bọn họ, mười năm đèn sách không nghe chuyện ngoài cửa sổ, nói thì hay lắm, nhưng thực chất chỉ là con mọt sách không hiểu sự đời, văn chương hay tới mấy chỉ vô dụng, dựa vào mỗi học vấn thì không quản lý được bách tính. Nghĩ cũng thấy hiển nhiên thôi, kẻ nào cũng dựa y nguyên vào sách để trông nom vạn dân thiên hạ, không biết rằng học vấn có cực hạn, đạo lý nghìn năm trước đặt vào thời bây giờ là thứ nực cười, chúng ta ngày mỗi ngày thay đổi tiến lên, nhưng bọn họ chui vào đống giấy mục, thần nghe nói bây giờ vẫn còn cái trò nhỏ máu nhận thân nữa chứ.
Lý Nhị lẩm bẩm lặp lại:
– Kẻ không biết thì không sợ, quả nhiên là thế, tuổi càng cao thì càng cẩn trọng, càng thanh niên tài tuấn càng lớn gan. Chọn hiền tài thế nào phải cẩn thận mới được.
Lý Nhị chán chường đến nhanh đi càng nhanh, vừa rồi còn than vãn, chớp mắt cái đã phấn chấn rồi.
Chỉ vào Vân gia trang nói:
– Chẳng có gì ghê gớm cả, trước mắt chẳng phải có một ví dụ đấy sao, chúng ta nghiên cứu tỉ mỉ, rồi phổ biến ra từng huyện một, mỗi năm một huyện, Đại Đường ta tổng cộng có một nghìn năm trăm bảy ba huyện, chậm nhất mất hơn một nghìn năm là hoàn thành, trẫm có lòng tin vào cơ nghiệp vạn năm của Đại Đường.
Chả biết được hào khí của nhân vật lớn từ đâu tới, bọn họ thường đem sự việc đơn giản một cách tuyệt đối hóa, theo Vân Diệp biết, một nghìn năm trăm năm sau một nhóm người khác làm chủ quốc gia này, còn Lý gia sớm đã thành mây khói.
– Bệ hạ, nếu như chúng ta đã tới rồi vì sao không xuống xem, tai nghe là hư, mắt thấy mới thực, ai cũng nói Vân gia trang giàu có, không tận mắt nhìn không được.
– Lời của Huyền Thành rất hợp ý trẫm, chúng ta đi xem sao.
Lý Nhị cất bước đi trước, không ngồi xe ngựa nữa.
Càng đi xuống núi, cây cối càng thưa thớt, hai bên đường ti thoảng lại có đại hán vạm vỡ nhảy ra, bảo vệ quanh Lý Nhị, tới cửa trang đã thành đội ngũ rầm rộ hơn trăm người.
Bị những ánh mắt dữ dối ở đằng sau chiếu vào làm toàn thân khó chịu, đi tới một bước nói với Lý Nhị:
– Bệ hạ, cả đại đội nhân mã thế này thì người còn nhìn thấy cái gì nữa, các trang hộ sợ chạy hết cả rồi.
Lý Nhị xua tay với đằng sau, đám đại hán kia lần lượt lui đi lặng lẽ, nhanh chóng ẩn vào cây cối xung quanh, chỉ thấy cỏ cây không ngừng lay động, lan dần ra xa, hiện giờ Vân gia trang nhất định bị vây kín tới một giọt nước cũng chẳng qua nổi.
Lý Nhị đi rất nhanh, Vân Diệp và Ngụy Trưng mặc dù cãi nhau không ngừng, một mỉa mai một cạnh khóe, nhưng liên quan tới an nguy của Lý Nhị thì hai người cùng một chí, không dám cách xa dù chỉ một chút, một tráng hán râu xồm, mặc dù bị Lý Nhị đuổi đi mấy lần, nhưng vẫn lẽo đeo theo sau. Vân Diệp phát hiện ra tên này dựng hết lông lên rồi, nếu như có người đột nhiên xuất hiện, nhẹ thì gãy tay mất chân, nặng thì đầu bay lên trời.
Quay đầu lại cười với thị vệ, đáp lại y là một ánh mắt cực kỳ đáng hận, định nổi giận, nhưng nghĩ một chút lại thôi, Lý Nhị chỉ cần xước chút da thì mạng tên này cũng tới hồi kết, hiện giờ tên đầu sỏ khiến Lý Nhị mạo hiểm ở đây, tươi cười được mới là lạ.
Cái thói xấu ngồi dưới chân tường ăn cơm của người Quan Trung chẳng biết có từ lúc nào, cái bát gốm đen to hơn cái đầu đựng đầy kê, bên trên là một miếng thịt lợn mỡ màng, không nỡ ăn, cái đó chỉ để cho người khác nhìn thôi, ăn hết cả bát cơm, miếng thịt lợn vẫn còn nguyên, nắm yên vị dưới đáy bát, chỉ có rau là biến mất sạch sành sành, thịt để lại bát sau xới cơm tiếp tục đặt lên trên cho người khác xem.
Các trang hộ của Vân gia trang giờ chẳng lạ gì nhân vật lớn tới tham quan nữa, hôm qua còn có quan viên hộ bộ tới kiếm một bát cơm mới đi.
Còn về phần trang chủ, không có việc gì cứ thích tới chạy vào nhà người ta nhìn nổi, đôi khi còn chỉ chân giò treo trên xà nhà hỏi vì sao không ăn, mùa đông toàn ăn đồ khô.
Thể diện của trang chủ phải cấp, nông gia không thiếu trí tuệ, cho nên Vân gia trang tạo thành thói quen để thịt lên bát cơm mà không ăn.
Lão gia gia tuổi cao còn nói:
– Mới ăn no được mấy bữa đã bắt đầu bại gia rồi à? Muốn ăn thịt? Không lễ không tết, thịt thà cái gì, trang chủ là bại gia tử, chẳng lẽ cả trang cũng phải bại gia theo?
Vân Diệp vô tình nghe được câu này, chỉ biết che mặt mà đi.
Lý Nhị không biết, ông ta chỉ thấy bát cơm của mỗi trang hộ đều có rau, có thịt thì long nhan hớn hở, ông ta vào nam ra bắc đã thấy nỗi khổ của thiên hạ, đương nhiên biết bách tính chỉ có cơm không, có thịt là đại biểu cho cái gì.
Chính đang định khen Vân Diệp, nhưng thấy một tên tiểu tử trang kiện như trâu thoáng cái ăn hết miếng thịt thèm thuồng từ lâu ở trong bát của mình, còn ngơ ngơ nhìn miếng thịt trong bát của cha hắn, chuẩn bị ăn nốt.
Cha hắn tất nhiên là nổi giận, đặt bát xuống bắt đầu truy sát đứa bại gia nhi tử của mình.
Khó khăn lắm mới bắt được, lấy giày đánh mông con minh đôm đốp, còn chỉ mặt Vân Diệp ở xa giáo huấn con mình, quá xa không nghe rõ, đoán chừng là lấy làm ví dụ phản diện rồi.
Xách thằng con nước mắt nước mũi lèm nhèm về góc tường, cho thịt trong bát mình vào miệng con, thấy nó ăn ngon lành, mông lại bị ăn thêm vài đánh nữa.
Lý Nhị cười tới chỉ còn thấy răng với miệng, Ngụy Trưng cười gập người lại, tới ngay tên thị vệ đằng sau, khuôn mặt như băng sương cũng dần tan đi.
– Tiểu tử, trang tử của ngươi không thiếu thịt ăn, vì sao bọn họ vẫn tiết kiệm như thế? Còn lấy một miếng thịt ra làm thể diện?
Mặt Vân Diệp tối đen rồi, đám đầu đất này không kẻ nào ra hồn, rõ ràng nhà nào cũng dư dả, lại cứ sống như ăn mày, cơm đầy lương độn, đó là vì không nỡ ăn, Vân gia trang không trồng mấy thứ sản lượng thấp như kê, đều do bọn họ mang lúa mạch đi tổi.
Y phục mới cũng có, nhưng chỉ năm mới là mặc hai ngày, sau đó thu lại, năm sau mới mặc, vẫn mới tinh, không biết ý gì. Đều giấu tiền đi, lại ngu ơi là ngu, đại bộ phận giấu trong chuồng lợn, Vân gia trang thủ vệ nghiêm ngặt nhất là chuồng lợn, chỉ cần lợn kêu ủn ỉn là lập tức có đại hán cầm chĩa ra tuần tra, làm tiền của Vân gia trang mang ra ngoài đều có mùi thối, đúng với câu thối hoắc mùi tiền.
– Vi thần hết cách trị rồi, lương thực không thiếu, thịt thà không thiếu, trứng gà không thiếu, tới ngay cả rau xanh cũng không thiếu. Mỗi người đều có y phục mới, nói không chừng nhiều hơn một bộ, nhưng bọn họ không muốn hưởng phúc, thích lấy lúa mạch đi đổi kê, thích treo thịt lên ngắm nghía, thích cất y phục đi, mặc y phục rách. Thần quát mắng bọn họ vô số lần, cho nên mỗi nhà khi ăn cơm đều đặt một miếng thịt lên để lừa thần, gặp phải lão nhân cao tuổi còn luôn miệng nói thần bại gia, vi thần rất muốn đấm gãy nốt mấy cái răng còn lại của họ, lại không dám, đành phải nghe.
Lý Nhị cười ngặt ngoẽo, nước mắt chảy cả ra, Ngụy Trưng ôm cái cây bên đường thở dốc.
Cười thật lâu Lý Nhị không cười nữa, quay lại nói với Vân Diệp:
– Các trang hộ rất có cảm giác nguy cơ, luôn lo năm sau lương thực không đủ ăn, sợ đói quá rồi.
Nói xong đi tới trước mặt mấy cụ già, chắp tay hỏi:
– Chư vị lão trượng, ta thấy Vân gia trang phòng ốc như mây, hẳn là một trang tử giàu có, vì sao các lão trượng lại ăn uống đơn giản, y phục rách rưới như thế, phải chăng là có ẩn tình gì?