Tấm thuẫn của Đàm Lạc ngăn chặn hiện tại đã hiện đầy sương trắng thật dày, Cổ Tam Chính và Đàm Lạc coi như là lãnh giáo uy lực Huyền Âm Bảo Kính, nấp sau tấm thuẫn vẫn run lên vì lạnh.
Nghe được tiếng địa đạo sụp đổ vang lên, hai người ý thức được không ổn, cẩn thận thu hồi một tấm thuẫn, sau khi xác nhận phía sau không có người nấp mới thu hồi toàn bộ. Địa đạo trước mặt bọn họ giống như thế giới băng tuyết, hiện đầy sương trắng, bụi đất tung bai cũng bị sương trắng nhuộm lên.
Đàm Lạc nhặt hắc hồ ly dưới đất lên, nó bị Huyền Âm Bảo Kính phun trúng đã bị đông cứng đờ thân thể. Trước đó thật sự là ứng phó không kịp, bảo vệ người thiếu chút nữa còn không kịp, đâu còn có thể chiếu cố hắc hồ ly ở phía trước dẫn đường.
Thiếu chút nữa bị ám toán, có thể nói Cổ Tam Chính thẹn quá hóa giận, cho dù là không có hắc hồ ly dẫn đường cũng không quan hệ, địa đạo sụp đổ phía trước chính là đèn sáng dẫn đường. Y lập tức thi triển Tích Lịch phi kiếm xoay tròn như cơn trốt xoáy thẳng tới, khiến cho bụi đất tung bay lần nữa.
Địa đạo vừa sập rất dễ khai phá, cộng thêm lão nhân tóc bạc vội vã chạy trối chết làm việc không tận tâm, không ít địa phương chỉ sụp một nửa, cho nên đối với hai người khoan đất đuổi theo một mạch cũng không phải rất khó khăn.
Bọn Miêu Nghị chui trở lại huyệt động Bì Quân Tử rất nhanh, lão nhân tóc bạc vác Lưu Tinh chùy sau đó xông vào.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, nhất thời kinh nghi bất định nói:
– Đã bảo lão cản ở phía sau, vì sao lão chạy nhanh như vậy?
Không chạy nhanh lên một chút còn mạng sao… Lão nhân tóc bạc gật đầu liên tục nói:
– Đã đánh sụp hết.
Miêu Nghị lại không có biện pháp đi nghiệm chứng, nghe được mơ hồ thanh âm ầm ầm đẩy tới mà đến, hơi biến sắc mặt. Phát hiện bọn Cổ Tam Chính kia thật đúng là biến thái, như vậy cũng chui qua được, còn có thể đuổi theo.
Không có biện pháp, tiếp tục chạy đi, cả bọn lại trải qua huyệt động Bì Quân Tử chui vào bên trong mật thất. Bì Quân Tử phá vỡ góc tường, xuất hiện một cái mật đạo, cả bọn lục tục nhảy xuống, trải qua mật đạo chạy như điên.
Chỉ chốc lát sau, cuối lối đi chênh chếch xuống dưới bị một dòng nước ngăn lại, Bì Quân Tử dẫn đầu nhảy xuống.
Sau khi bơi dưới nước chừng mấy chục thước, phía trước thình lình sáng sủa, cả bọn phát hiện đã chui vào đáy biển. Thi triển pháp nhãn quét nhìn cảnh giới, san hô cá lội đủ màu sặc sỡ, đúng là cảnh tượng của thế giới đáy biển.
Miêu Nghị chỉ một phương hướng, cả bọn nhanh chóng lặn đi.
Đột phá qua địa đạo sụp, Cổ Tam Chính và Đàm Lạc cũng xông vào tới sào huyệt Bì Quân Tử, lại phát hiện là con đường chết.
– Người không thể nào vô duyên vô cớ biến mất, chắc chắn có lối đi khác.
Đàm Lạc vừa mới nói xong, Tích Lịch phi kiếm của Cổ Tam Chính đã bắn loạn xạ bốn phương tám hướng. Rốt cục lối vào mật thất bị đánh vỡ ra, Đàm Lạc lập tức dùng tấm thuẫn che chở xông vào trước, hai người đi tới mật thất gặp được mật đạo bọn Miêu Nghị chạy trốn.
Xông vào mật đạo truy kích một mạch, cuối cùng thấy một dòng nước ngăn chặn đường đi, Cổ Tam Chính bắn Tích Lịch phi kiếm xuống nước khuấy động một hồi, sau đó thu kiếm nhảy xuống.
Đến khi bọn Cổ Tam Chính ngoi lên mặt biển đã không còn thấy bóng dáng bọn Miêu Nghị đâu nữa. Bóng đêm đen như mực, có biển cả che chở, cho dù là mở pháp nhãn ra cũng không cách nào phán đoán bọn Miêu Nghị trốn theo phương hướng nào.
Tích Lịch phi kiếm bay trở vào hộp, Cổ Tam Chính tức giận nói:
– Thật là giảo hoạt, rốt cục cũng để cho hắn chạy thoát.
– Theo ngươi tên này có khả năng cố ý tạo ra dấu hiệu rời đi, sau đó trốn trở về đảo hay không?
Đàm Lạc hỏi.
– Rất có thể!
Cổ Tam Chính gật đầu một cái.
Hai người vẫn không chịu bỏ cuộc, lại leo lên bờ biển tìm kiếm tung tích bọn Miêu Nghị. Đàm Lạc tổn thất hắc hồ ly lại ném ra mấy con chuột mũi đỏ, ngửi ngửi tìm tòi khắp nơi.