Hôm qua hắn là người có thu hoạch ít nhất. Chưa hiểu thấu đã thua, thua xong bị đánh xuống dưới, cứ như vậy lãng phí mười nguyên tố tệ.
Chí ít hắn thấy là lãng phí, cho nên đêm qua hắn vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để chiến thắng gia hoả giống hệt mình.
Nếu như ngay cả chính mình cũng không thể chiến thắng, vậy làm sao có thể tiếp tục tiến lên?
“Đi.” Bên tai truyền đến thanh âm của Đường Tam. Cố Lý vội vàng đuổi theo hắn.
Hai người đi tới chân núi, có thủ vệ ngăn lại thu tiền phí. Khi Đường Tam trả tiền có thể cảm thấy được ánh mắt có chút thương hại của tên thủ vệ kia.
Mà lúc này có một nam tử Yêu Quái bộ mặt ảo não đi tới. Từ vẻ mặt của nó có thể nhìn ra quá trình leo núi không vui vẻ chút nào.
Những điều này làm cho Đường Tam càng thêm tò mò. Hắn hỏi tên hộ vệ: “Nếu như là cường giả cấp bậc Yêu Vương leo núi cũng sẽ khó khăn như vậy sao?”
Thủ vệ lạnh nhạt nói: “Dựa theo quy củ, tất cả các cung điện đều như nhau, cấp bậc Yêu Vương trở lên không cho phép leo núi. Việc đó mà ngươi cũng không biết sao?”
Đường Tam đúng thật không biết, nghe vậy liền nói: “Thì ra là vậy, chúng ta từ nơi khác đến, cho nên không quá rõ ràng. Cảm tạ đã chỉ điểm.”
“Đi vào đi.” Thủ vệ cũng không nhiều lời, nhường đường cho bọn họ.
Đường Tam cùng Cố Lý nộp hai mươi nguyên tố tệ mới có thể vào đây. Lúc này Cố Lý đã cắn răng nghiến lợi, hiển nhiên là trong lòng đang âm thầm phân cao thấp, dù như thế nào cũng phải chiến thắng chính mình.
“Cố Lý sư huynh, ngươi buông lỏng một chút. Khi đối mặt với đối thủ, nếu năng lực của các ngươi giống nhau, vậy khuyết điểm tự nhiên cũng sẽ giống nhau. Ta cảm thấy ngươi có thể bắt đầu ra tay từ chỗ này, chỉ có mình mới hiểu rõ mình nhất. Ta nghĩ, người được phục chế kia tuy rằng có năng lực giống ngươi, thậm chí khả năng vận dụng năng lực tốt hơn ngươi nhưng rút cuộc, nó vẫn không phải là ngươi, không có khả năng suy nghĩ hơn ngươi.”
Nghe Đường Tam nói, hai mắt Cố Lý sáng lên, “Ta dường như đã hiểu rõ hơn một chút. Tiểu Đường, ngươi leo núi trước đi, ta ở đây suy nghĩ một hồi. Để ta tự mình suy nghĩ đi, ta giống như đã nắm được điều gì đó.”
Cố Lý là một người thông minh, nếu không cũng không có khả năng nắm giữ thời gian áo nghĩa. Sau khi được Đường Tam chỉ điểm, hắn đã bắt được điều gì đó rồi.
Đường Tam mỉm cười gật đầu, sau đó cất bước về phía trước, rất nhanh hắn đã đến chỗ bậc thang.
Đến gần ngọn núi hơn, cảm giác mơ hồ kia dần biến mất, hiện ra trước mắt là một cầu thang giống như được làm từ thuỷ tinh, vô cùng lộng lẫy, nguy nga tráng lệ. Thuỷ tinh phản xạ ánh sáng, vô số tinh quang làm người ta chói mắt.
Đường Tam tất nhiên không bị hào quang đó ảnh hưởng, tập trung tinh thần nội thủ, hắn sải bước leo lên bậc thang đầu tiên.
Trong chớp mắt này, thân thể hắn chấn động. Đường Tam cảm giác được tựa hồ có một cỗ lực lượng vô hình xâm nhập cơ thể hắn.
Không, nói là xâm nhập thì có chút không chính xác, bởi vì cỗ năng lượng này không mang lại cho hắn bất kỳ thống khổ nào. Nói là chúng quét qua mình thì hợp lý hơn.
Đường Tam mỉm cười, trong đan điền, lạc ấn Lam Ngân Hoàng toả sáng. Hắn cố ý kíƈɦ ŧɦíƈɦ hào quang Lam Ngân Hoàng bao trùm toàn bộ đan điền, che lấp quang mang của toàn bộ các lạc ấn còn lại.
Sau đó hắn bước lên bậc thang thứ hai. Lần này, năng lượng vô hình từ trên trời giáng xuống, nhưng đó là Tinh Thần Lực, giống như muốn trực tiếp chui vào trong Tinh Thần Chi Hải của hắn.
Tinh thần nội thủ, Tinh Thần Chi Hải kịch liệt xoay tròn dưới sự khống chế của hắn, tản ra khí tức Cửu giai đỉnh phong, nhưng không cho cỗ năng lượng kia chui vào được Tinh Thần Chi Hải.
Sau đó hắn bước lên bậc thứ ba, leo lên bậc thang đã ngăn cản Cố Lý ngày hôm qua.
Trong chớp mắt hắn có cảm giác bị nhìn thấu toàn bộ, không có gì có thể che giấu được. Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh cũng biến hoá long trời lở đất.
Đường Tam phát hiện mình đã xuất hiện trong một không gian đặc thù. Dưới đất là thuỷ tinh sáng long lanh, nơi xa là một mảnh hư vô, giống như là một không gian vô cùng vô tận.
Cúi đầu nhìn xuống, trên mặt đất thuỷ tinh kia hắn thấy được cái bóng của mình. Ngay sau đó, một bóng dáng trượt ra xa, cách hắn mấy chục mét thì đứng lên, hiện ra trước mặt Đường Tam. Mà cái bóng dưới mặt đất đã biến mất.