Sau khi quay về phủ, gọi tới hai cô gái bồi rượu, sau đó uống rượu buồn bực.
Hắn vốn nóng này khó nhịn, trừ cái đó ra thi còn lại có thể nói là không có sờ trường gì. Những người cũ ờ Ngõa Cương ít nhất còn nể mặt Địch Nhượng, nhượng hắn một phần. Còn đám người Trình Giảo Kim, Tẳn Thúc Bảo, Vương Quân Khuếch mới quy thuận, thì con mắt cũng không liếc hắn một cái. Trong trại Ngõa Cưang hiện tại tiừ liễu Đan Hùng Tín, cổ Hùng ra, thì cũng không có người nào nhắc đến hắn.
Uống một hồi, Địch Hoằng cảm thấy không có gì thú vị, phất tay phân phó thù hạ, cho người đi tìm Đan Hùng Tín, cồ Hùng đến đây. Thù ầạ vội vã rời đi. qua hồi lâu mới quay về,
Vẻ mặt đau khồ nói: “Địch đương gia. Đan tướng quân cùng cồ Hùng cũng không có ờ tại phù đệ” Hôm nay Lạc Khẩu Thương là căn bản, trọng binh mãnh tướng cùa Ngõa Cương đều tụ tập tại Lạc Khẩu, đám người Lý Mật đang ờ thành Lạc Khấu an giấc, chú ý chặt chẽ động tũứi cùa Tùy quân ờ bờ bèn kia Lạc Thủy, cùng Lạc Khẩu Thương từ xa hô ứng. Địch Hoằng nhàm chán, nhưng lại sợ phàn chia phần không có phần cùa mình, cho nên vẫn đi theo lão đệ lưu tại Lạc Khẩu.
Mấy ngày này buồn bực muốn nồi điên lên, nghe được thù hạ nói tìm không được Đan, Cổ hai người, một cái bạt tai tiền tung ra, “Bọn ầọ còn có thể bay lên trời sao? Tiệp tục đi tìm!”
Thù hạ ôm mặt lao ra ngoài, Địch Hoằng càng uống càng không có mùi vị, lúc này lại có thù hạ đếnbẳm báo. “Địch đương gia, cổ Nhuận Phù cầu kiến”.
Địch Hoằng uống cũng đã nhiều, suy nghĩ một hồi lâu cũng không nghĩ ra cổ Nhuận Phù là ai, thù hạ chi có thể nhắc nhờ nói: “Là người đầu hàng cùng với Bùi Nhân Cơ. là một thiên tướng thù hạ cùa Bùi Nhãn Cơ”.
“Hắn tới tim ta làm cái gì?” Địch Hoằng rất là kỳ quái, nếu như nói Ngõa Cương trừ Đan Hùng T ín cùng cồ Hùng ra, thì cổ Nhuận Phù này cũng đã gặp qua mấy lần, chi biết hắn đầy hòa khí, đối với mình vẫn rất tôn kính, đang lo không có bạn rượu, Địch Hoằng phất tay nói: “Đẻ cho hắn tiến vào”.
Cồ Nhuận Phù nhìn thấy Địch Hoằng bộ dáng đã có vè say say, hơi nhíu mày, trầm giọng nói: “Huỳnh Dương Công, tại hạ đến đây đã lâu, vẫn chưa có đến đây bái phòng, thật sự là thất lễ”.
Địch Hoằng bị một câu Huỳnh Dương Công mà nhiều ít có chút cao hứng nói: “Ngồi xuống, cùng ta uống rượu”.
Hắn đưa qua một chén rượu, cồ Nhuận Phù không khỏi nhíu mày, hắn tới noi này vốn có chút thâm ý, muốn cùng Địch Hoằng tạo giao tình, nào nghĩ đến Địch Hoằng đã uống đến bộ dáng như thế này, muốn đứng dậy, lại bị Địch Hoằng kéo lại, “Thế nào, xem thường ta?”
Cổ Nhuận Phù chi có thể cười nói: “Sao dám, sao đám”.
“Vậy uống hết chén này Địch Hoằng lớn giọng nói. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Cồ Nhuận Phù không thể làm gì khác hơn là tiệp nhận chén rượu, uống một hoi cạn sạch nói: “Huỳnh Dương Công..
Địch Hoằng đưa ngón tay cái lẽn, nói tiếp: “Tiếp một chén nữa” Hắn một chén nữa kính qua, xem cồ Nhuận Phù cũng đã thuận mắt khó nói nên lời, cổ Nhuận Phù bất đắc dĩ. không thể làm gì khác hơn là uống cùng Địch Hoằng.
Địch Hoằng vốn đã có bảy tám phần men say, sau khi uống cạn mấy chén, đầu lưỡi cũng đã líu lại, lấy tay vịn lên đầu vai cùa cồ Nhuận Phủ, Địch Hoằng rất thần bí nói: “Nhuận Phủ, nếu có một ngày ta đi, ngươi theo ta, hay là theo Lý Mật nọ?”
Cồ Nhuận Phù đưa mắt nhìn mọi nơi, lại cười nói: “Thật ra ta hôm nay tới noi này, cũng muốn nói ĩõ vấn đề này”.
Địch Hoằng rất là phấn chấn, cười ha hả nói: “Huynh đệ tốt… ta nói cho ngươi một bí mật..chi là hắn lúc này suy nghĩ cùng động tác đã hoàn toàn không thể khống chế, miệng mấp máy mấy cái, đã ngừa mặt lẽn trời mà nằm vật ra.
“Huỳnh Dương Công?” cồ Nhuận Phù đẩy Địch Hoằng hai cái, nhìn thấy hắn đã ngù như lợn chết rồi, không khỏi lắc đầu cau mày, tìm hạ nhân đờ Địch Hoằng đi nghi ngoi, rồi im lặng rời đi.
Địch HoằngNứt đến khi tinh lại, miệng lưỡi khô khốc chi nghĩ tới muốn uống nước, đột nhiên căm thấy trẽn mặt có nước đang nhỏ xuống, mới muốn há mồm ra, đột nhiên cảm thấy trong miệng có thứ gi, mùi thối bốc lên. Sau khi phát ra vài tiếng ô ô, Địch Hoằng thiếu chút nữa tuờng là quỷ gọi, đến khi hắn im lặng thì phát hiện chỗ này tối đen, ngẩng đầu có thể thấy được trăng sao, bốn phía khắp nơi đều là tinh hòa màu xanh biếc phiêu đãng, tựa như u minh địa ngục vậy.
Địch Hoằng muốn gọi, tiếc rằng trong miệng đã bị nhét giẻ, tay chân cũng bị trói lại, dưới thân là bùn đất lạnh như băng. Địch Nhượng một khắc nọ cơ ầồ tường rằng mình đang nẳm mơ, hơn nữa là một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ. Nhưng thoáng qua đã phát hiện đây là sự thật, bời vì tay chân hắn bị trói đau nhức.
“Tinh rồi?” Một thanh âm âm u hỏi.
“Đã tinh” Một thanh âm càng âm u hơn trà lời.
Thoáng qua trong không trang chợt lóe lẻn ánh sáng, một thanh đơn đao đã gác ờ trên cồ cùa Địch Hoằng.
Địch Hoằng cực lực giãy dụa, trong miệng vang lẽn tiếng ô ô, trong mắt lộ ra vè cầu khần, không biết vi sao lại rơi xuống loại kết quả này.
Một người trên mặt che khăn đen, chi lộ ra một đôi mắt lập lòe tinh quang, lạnh lùng nói: “Chúng ta cầu tài không thương mạng, chi hỏi tiền tài cùa ngươi ờ nơi nào, ngươi chớ có kêu to, bằng không, thanh đao này cùa ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Địch Hoằng dùng hết khí lực toàn thân gật đầu, người nọ đưa tay móc miếng giẻ trong miệng Địch Hoằng ra, áp thấp thanh âm nói “Tiền tài mà ngươi cướp đoạt được ờ nơi nào?”
Địch Hoằng còn đang do dự, người nọ một đao hạ xuống, ờ trẽn vai hắn khoét một lỗ, Địch Hoằng không đợi kêu lên thảm thiết, nhưng đã bị một người khác bịt kín miệng. Hai người động tác nhanh nhẹn, thoạt nhìn như chuyên môn bức cung mà sống.
“Ngươi còn dám la nữa, ta sẽ lấy mạng ngươi!” Người bịt miệng Địch Hoằng lạnh lùng nói, nhìn thấy Địch Hoằng gật đầu, lúc này mới buông lỏng tay ra, “Tiền tài mà ngươi cướp đoạt dấu ờ nơi nào?”
“Đều vặn đến trại Ngõa Cương rồi” Địch Hoằng vè mặt đau khổ nói: “Hai vị, trong phòng ta thật ra cũng có một chút, các người nếu thích, thì cứ việc lấy đi”.
Tròng mắt cùa hắn loạn chuyển, lời nói hiền nhiên là không thật tâm. Người cầm đao hừ lạnh một tiếng, “Ngươi còn nói thêm câu nói dối nữa, ta sẽ đem tay ngươi chặt xuống. Tầôi Thế Xu bị các ngươi nghiêm hình tra khảo, ít nhất cũng giao ra mấy trăm lượng hoàng kim, cái này bất quá chỉ là chuyện mấy ngày gần đây, ngươi làm sao có thể rảnh rỗi đem hoàng kim chuyển đến trạiNgõa Cương?”
Địch Hoằng cực kỳ hoảng sợ, “Ngươi là ai? Ngươi sao lại biết được việc này?”