Leng keng leng keng… Đám Hắc y nhân đứng lên kia dồn dập rút binh khí ra, mỗi người đều bộ dạng phẫn nộ.
Hổ Nữu lập tức nhe răng. Niểu nha đầu mới thật sự hung tàn, trong đôi mắt đã có sát khí lưu chuyển. Ở trong quan niệm của nàng, là hoàn toàn không có vương pháp, không có đạo lý, không có quy củ gì cả.
Ai tốt với nàng và Lăng Hàn, này vẻn vẹn không phải kẻ địch mà thôi. Nhưng nếu ai không tốt với bọn họ, vậy thì là kẻ địch! Dã thú đối xử kẻ địch… Chỉ có giết!
– Bắt hắn, cởi sạch quần áo treo ở cửa, để mọi người thưởng thức một hồi.
Có Hắc y nhân kêu lên.
– Ý tưởng này không tệ!
– Có điều trước tiên cần phải đánh một trận. Lại dám đả thương người của chúng ta.
– Tiến lên!
Lập tức có tám người vung binh khí chém lại.
Hổ Nữu vừa thấy, nhất thời từ trên người Lăng Hàn nhảy xuống xuất kích. Oành oành oành oành… Binh khí múa ngang, trong nháy mắt tám người kia đều bị đánh bại, từng cái từng cái nằm thẳng trên đất.
Cái này tự nhiên là Hổ Nữu hạ thủ lưu tình. Bởi vì Lăng Hàn nhìn nàng lắc đầu, không cho nàng giết người. Tuy tiểu nha đầu rất không vui, nhưng sẽ không cãi lời của Lăng Hàn.
– Ồ!
– Ừm!
– A!
Nhìn thấy Hổ Nữu hùng hổ như thế, bảy tên Linh Hải Cảnh kia ngồi không yên, dồn dập đứng lên.
Chỉ là một tửu lâu mới khai trương mà thôi, hơn nữa chủ nhân là người từ bên ngoài, mới đến, có thể có bối cảnh, thực lực gì? Bởi vậy, điều động bảy Linh Hải Cảnh bọn họ, lẽ ra nên là sự tình nắm chắc. Nhưng Hổ Nữu quỷ dị khiến bọn họ nhìn không thấu.
– Ta đến!
Một tên Linh Hải Cảnh ra tay, lấy tay tóm tới Hổ Nữu.
– Vô Địch Tiểu Hổ Quyền!
Hổ Nữu lăng không bổ nhào. Tốc độ nhanh như ánh sáng xẹt qua, chớp mắt đã xuất hiện ở phía sau tên Hắc y nhân kia. Quả đấm nhỏ đập một cái, oành… Nhất thời đánh cho người kia lảo đảo, phun ra một ngụm máu tươi.
Lăng Hàn không khỏi mỉm cười. Hiện tại Hổ Nữu cũng học đọc tên chiêu thức rồi?
– Cùng tiến lên!
Sáu tên Linh Hải Cảnh còn lại đều kinh hãi, vội vã xông lên.
Loại sự tình quần ẩu này, người có chút thân phận, có chút tự tôn khẳng định sẽ xem thường. Huống chi đối phương chỉ là một tiểu nha đầu? Nhưng sáu người này là nô tài, nào còn khí độ cao thủ gì đáng nói?
Một người đánh không lại… Vậy khẳng định là một đống người cùng tiến lên! Tự tôn là cái gì, có thể ăn sao?
Hổ Nữu bình tĩnh không sợ. Bóng người nhỏ bé tả xông hữu đột, lắc đến tung đi. Tốc độ kia nếu Lăng Hàn không mở Chân Thị Chi Nhãn cũng không cách nào bắt giữ, huống chi là sáu người này? Chỉ hai ba lần, sáu người đã bị đánh đổ.
– Xong!
Hổ Nữu vui sướng nhảy lên, một bộ ta rất lợi hại.
Hắc y nhân khác đều nhe răng. Xong, xong, bọn họ đá vào tấm sắt!
Trước đó, bọn họ cho rằng tửu lâu này là một tiểu võ giả Dũng Tuyền Cảnh mở, cùng lắm cũng là một hai Linh Hải Cảnh tọa trấn. Mà bọn họ một hơi đến bảy cái, hẳn là đủ để trấn áp.
Xác thực, đối phương chỉ đi ra hai Linh Hải Cảnh, nhưng con mẹ nó cũng quá mạnh đi? Coi bảy cao thủ bọn họ như chó, ngược thật thảm a.
– Nhanh, đi bẩm báo Lang thiếu!
Có người muốn chạy đi, chỉ thấy Lăng Hàn đang cười khanh khách nhìn bọn họ.
– Vừa nãy bảo các ngươi đi không đi, hiện tại đã chậm!
Lăng Hàn ra tay, một tát một tên, trong nháy mắt tất cả mọi người đều nằm trên đất.
Những hầu bàn kia đều trợn mắt ngoác mồm. Thầm nghĩ hóa ra ông chủ hùng hổ như thế, như vậy chỉ cần một trận đánh ra uy phong, nghĩ rằng sau này không ai dám chạy tới quấy rối nữa.
Nhưng cũng có người có chút bận tâm. Cực Dương Thành là nơi ngọa hổ tàng long, ngay cả Linh Hải Cảnh cũng chỉ có thể coi là tiểu lâu la.
– Hàn thiếu, xử lý bọn hắn như thế nào?
Chu Vô Cửu hỏi.
– Trói lại, treo ở cửa.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói.
– Như vậy sẽ ảnh hưởng việc buôn bán của chúng ta đi?
Chu Vô Cửu chần chờ nói. Người bình thường nhất định sẽ tránh phiền phức, thấy điệu bộ này còn dám đi vào sao?
– Không sao, để người xem thực lực của chúng ta.
Lăng Hàn nói. Làm một Đan sư Địa cấp, hắn cần sợ sao? Hắn nhìn tên hầu bàn bị đánh lúc trước, khẽ mỉm cười nói:
– Ngươi đi chỗ thu ngân lĩnh mười lượng bạc, sau này tiền công tăng gấp đôi.
– Cảm ơn lão gia!
Hầu bàn kia cao hứng. Ba cái răng có thể đổi lấy chỗ tốt như vậy, đáng giá!
—————