Thời gian từng chút trôi qua, Phùng mụ mụ rốt cuộc gật đầu một cái: “Vậy được, chỉ là nói trước, truyền lời xong Tứ cô nương không muốn gặp ngài, Nhị cô nãi nãi cũng đừng làm ầm lên đó.”
Khương Thiến cười lạnh: “Có thể. Có điều ta muốn các ngươi thề nhất định phải truyền lời tới. Nếu như nhận tiền không làm việc, sẽ bị thiên lôi đánh xuống!”
“Như vậy sao được!” Phùng mụ mụ quả quyết cự tuyệt.
“Lại không cần các ngươi nhất định mời được người đến, dễ như trở bàn tay có được một hộp châu báu như thế, các ngươi cũng không muốn sao?”
Trầm ngâm một lát, Phùng mụ mụ gật đầu: “Được.”
Ba người rất nhanh giơ tay thề, trong đó một người nha hoàn lặng lẽ đi Hải Đường Cư truyền lời.
Khương Tự nghe được truyền tin, có chút ngoài ý muốn, thở dài: “Khương Thiến thật đúng là có biện pháp.”
Rơi vào tình cảnh như vậy thế mà còn có thể sai sử nha hoàn trong viện lão phu nhân truyền lời, Khương Thiến xem như có bản lĩnh.
“Cô nương, ngài đừng có đi gặp kẻ điên kia.”
Khương Tự đứng dậy: “Đi gặp cũng tốt.”
Có vài lời nàng vốn lười nói lại, nếu Khương Thiến không cam tâm, đi một chuyến cũng coi như chấm dứt.
Khương Thiến không nghĩ tới Khương Tự thật sự tới.
Đóng chặt cửa phòng, ánh sáng tối tăm, bầu không khí làm người ta hít thở không thông.
Nhìn thiếu nữ mặt vô biểu tình, Khương Thiến đột nhiên cười: “Không nghĩ tới người quý giá như ngươi sẽ đến, không sợ ta lại gây bất lợi cho ngươi?”
Khương Tự ngữ khí lành lạnh: “Thời gian hữu hạn, Nhị tỷ vẫn là nắm chặt nói chuyện đi.”
“Nhị tỷ?” Khương Thiến bỗng dưng mở to mắt, “Không nghĩ tới ngươi còn gọi ta là Nhị tỷ! Như vậy Khương Tự, ta phải hỏi ngươi cho thật kỹ, rõ ràng trước kia chúng ta quan hệ tốt như vậy, ta đến tột cùng đắc tội ngươi chỗ nào, làm ngươi đột nhiên không cho sắc mặt tốt?”
Khương Tự cứ như vậy nhìn Khương Thiến, thần sắc cổ quái.
“Làm sao?”
Khương Tự cười: “Nhị tỷ thật sự cho rằng ngươi làm những chuyện đó, ta không biết?”Nàng tiến lên một bước, nhẹ giọng nói: “Ngươi là đồng lõa!”
Khương Thiến chấn động toàn thân, chật vật lại khiếp sợ nhìn Khương Tự, có loại khó xử vì trong nháy mắt bị người cởi sạch xiêm y.
Nàng ta biết?
Nàng ta sao lại biết!
“Ngươi nói cái gì ——”
Khương Tự cười lạnh đánh gãy Khương Thiến giải thích theo bản năng: “Có gan làm không có can đảm nhận, Nhị tỷ, đừng để ta khinh thường ngươi.”
Khương Thiến hơi há mồm, những chất vấn kia phảng phất như bóng da bị chọc thủng, lập tức vô tung vô ảnh.
“Nhị tỷ đã rõ rồi, vậy ta đi đây.”
Khương Thiến đột nhiên nghĩ tới cái gì, duỗi tay bắt lấy ống tay áo Khương Tự: “ Sự việc thế tử bại lộ, có phải là bởi vì ngươi không?”
Khương Tự rũ mắt nhìn cái tay tái nhợt khô khốc kia, không có phủ nhận.
“Thật là ngươi!” Khương Thiến đỏ bừng mắt, như mãnh thú mất khống chế, “Ngươi tiện nhân này, hóa ra ta rơi vào hoàn cảnh như hiện giờ đều là ngươi làm hại!”
Khương Tự dùng sức rút ống tay áo ra, một tát vung tới.
Bốp một thanh âm vang lên, trên mặt Khương Thiến có thêm một dấu tay đỏ bừng.
Khương Tự nhíu mày: “Vốn dĩ không muốn ô uế tay, chỉ là không nghĩ tới đến lúc này rồi ngươi còn chấp mê bất ngộ. Cái gì gọi là ngươi rơi vào hoàn cảnh như vậy là ta làm hại? Theo ý của ngươi, ta đáng để ngươi tính kế rồi bị Trường Hưng Hầu thế tử lăng nhục thậm chí giết hại, sau đó ngươi tiếp tục phong quang làm thế tử phu nhân của ngươi, thờ ơ nhìn Tào Hưng Dục tiếp tục hại người mới tính xứng đáng với ngươi?”
Khương Tự càng nói càng lạnh: “Nói thờ ơ là coi trọng ngươi, chỉ sợ Tào Hưng Dục gặp khó xử ngươi còn muốn giúp một phen nhỉ? Khương Thiến, ngươi nghe cho rõ, ngươi rơi vào hoàn cảnh hiện giờ không phải bất luận kẻ nào làm hại, là do chính ngươi!”
Nàng nói xong, xoay người đi ra cửa.
“Khương Tự, ngươi đồ tiện nhân nhẫn tâm, ngươi cho rằng thành Vương phi là có thể phong quang vô hạn? Ngươi sẽ có báo ứng, nhất định sẽ có báo ứng!”
Khương Tự dừng bước, xoay người cười: “Ít nhất ở trên người của ngươi, ta sẽ không có báo ứng, mắt của ông trời còn chưa có mù!”
Cửa mở, Phùng mụ mụ mang theo hai nha hoàn không một tiếng động tiến vào.
“Nhị cô nãi nãi, uống thuốc đi.”
“Ô ô ô ô ——” Giãy giụa một hồi, Khương Thiến dùng sức móc yết hầu lăn lộn trên mặt đất, dần dần không còn phát ra thanh âm.
Rất nhanh trong phủ trên dưới đều biết Nhị cô nãi nãi bị bệnh rất nặng, ngay cả nói đều nói không được.
Lão phu nhân lên tiếng, đưa Nhị cô nãi nãi tới thôn trang dưỡng bệnh.
Khương Thiến câm, trước khi bị tiễn đi, Tiêu bà tử lặng lẽ tới xem nàng ta.