Anh ta biết, Lâm Dương không thể nào gọi được ra nhiều xe như vậy.
Nếu như nói Quốc Tế Duyệt Nhan thực sự giống như những gì mà giám đốc Lưu nói, e rằng Tô Nhan của Quốc Tế Duyệt Nhan cũng không đủ tiềm lực tài chính này.
Quả không ngoài dự đoán, Lâm Dương vừa nghe thấy liền trực tiếp lắc đầu.
“Hay là bỏ đi!”
“Anh nhìn xem! Mọi người nhìn xem, tên này sợ rồi đúng không? Tôi đã nói cái tên này là ma nghèo rồi! Còn dám giả mạo là người có tiền? Anh là chó nghèo trong xương tuỷ, còn giả bộ cái gì nữa, hahaha…” Linh Chí Hào trực tiếp cười lớn thẳng ra khỏi cổ họng.
Những người bên cạnh cũng không khỏi bật cười.
Nhưng một giây tiếp theo, Lâm Dương lại lên tiếng.
“Tôi nói bỏ đi, không phải là tôi không gọi được Lamborghini, mà là tôi cho rằng Lamborghini không đẳng cấp!”
“Lamborghini cũng không đẳng cấp sao? Hahaha, vậy thì anh nói gì là đẳng cấp? Hahaha …” Linh Chí Hào cười đến mức nước mắt cũng trào ra.
Những vị khách xung quanh cũng cười ð lên.
“Rất rõ ràng rồi, đầu óc của tên này có vấn đè!” Một người đàn ông mỉm cười nói.
“Haha, Lamborghini còn chưa đủ đẳng cấp sao? Tôi thấy anh ta hoàn toàn không biết Lamborghini là cái gì!” Người phụ nữ cũng bật cười.
“Lamborghini không phải đẳng cấp sao? Chẳng lẽ Ngũ Lăng Hồng Quang thì có đẳng cấp? Thật sự là không được, anh đem một dãy Mercedes-Benz BMW đến, chúng tôi cũng cảm tháy anh có thực lực!”
“Bỏ đi, đừng xúc phạm Ngũ Lăng Hồng Quang nữa, loại phế vật này e rằng đến cả Ngũ Lăng Hồng Quang cũng không gọi ra được.”
“Hahaha…”
Những lời chế giễu lần lượt vang lên.
Trương Tinh Vũ vô cùng xấu hổ và tức giận, ngay cả Tô Quảng giờ phút này cũng chịu không nổi, hận không thể che mặt, giành lấy cổng mà chạy trốn.
Nhưng mà, chính vào lúc này, Lâm Dương lại mở miệng.
“Các anh cho tôi 10 phút đi!”
“Thế nào? Anh thực sự định đi điều 10 chiếc xe hỏng đến đây sao?” Có người kinh ngạc nói.
“Hahahaha, Lâm thiếu gia của chúng ta tức giận rồi, các anh chờ đó, Lâm thiếu gia lập tức điều 10 chiếc Lamborghini đến, đảm bảo sẽ kinh động đến nhãn cầu của các anh!” Linh Chí Hào cười khoa trương nói.
“Hahahaha…”
Mọi người lại ôm bụng cười.
Lâm Dương không thèm quan tâm, chỉ lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số, trầm giọng nói vài câu liền cúp máy.
“Chỉ như vậy thôi sao?” Chu Phi Phi cười lạnh hỏi.