Nhiếp Vân nghiến răng:
– Tiểu Đồng, ngươi ở đây nghỉ ngơi, hôm nay ta sẽ đem toàn bộ người trong danh sách quét hết sạch sẽ!
Thét dài một tiếng,Nhiếp Vân bật dậy, thân thể nhoáng lên đã rời khỏi phòng.
– Tiểu Phong!
Bay lên không trung, Nhiếp Vân dùng tuần thú đan điền hô.
– Chủ nhân!
Lúc này tiểu Phong đã tát xong một ngàn cái tát tai, vẻ mặt hài lòng nhìn qua.
– Bắt Hoang Lăng qua đây cho ta!
Nhiếp Vân rống to một tiếng.
– Dạ!
Tuy tiểu Phong không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng mệnh lệnh chủ nhân cũng không cần hỏi nhiều, lập tức bắt Hoang Lăng đi qua.
– Đại nhân…ngươi không phải nói đánh xong một ngàn tát tai sẽ thả ta đi sao? Tại sao lại bắt ta…
Hoang Lăng muốn khóc.
Bị hung hăng tát một ngàn tát tai, còn không cho người chết, hiện tại mặt của hắn sắp bị đánh nát.
– Ít nói nhảm, chủ nhân muốn tìm ngươi!
Tiểu Phong nắm cổ Hoang Lăng bay về phía Nhiếp Vân.
Oanh!
Hai người vừa đi tới trước mặt Nhiếp Vân, Nhiếp Vân liền đạp tới một cước, đường đường hoàng đế Thần Thánh đế quốc lại bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất ném ra một hố to.
– Nói cho ta biết, trong Thiên Thần hội đều có những ai, nếu nói ta sẽ không giết ngươi!
Thanh âm Nhiếp Vân lạnh tận xương.
– Thiên Thần hội? Ta không biết, cũng chưa từng nghe nói qua!
Hoang Lăng run lên, vội vàng biện giải.
– Chưa từng nghe qua? Tiểu Phong, tiếp tục tát, thẳng tới khi nào hắn nhớ ra!
Nhiếp Vân vung tay quát.
– Dạ!
Tiểu Phong còn chưa đánh đủ, lập tức hưng phấn lao tới.
– A…
Chứng kiến bộ dáng cao hứng của tiểu Phong, Hoang Lăng sợ mất hồn mất vía:
– Nhiếp Vân đại nhân, Nhiếp Vân bệ hạ, Nhiếp Vân tổ tông, ta nói…ta nói cho ngươi biết trong Thiên Thần hội có ai…
– Nói đi!
Nhiếp Vân hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe ra vẻ tàn nhẫn.
Mấy ngày sau, cả Quang Minh thành giống như bị lây bệnh ôn dịch, mỗi trời tối sẽ có vài đại nhân bị diệt môn, gà chó không tha, toàn bộ tử vong!
Nhưng ôn dịch chỉ lây lan trong các đại thần, không liên quan tới bình dân, bởi vậy cũng không gây ra khủng hoảng gì quá lớn, nhưng vẫn biến thành đề tài bàn luận trong dân gian.
Trong tửu lâu lớn nhất Thần Thánh đế quốc, trong Hồng Nhạn lâu, người đến người đi, nơi nơi đều đang đàm luận chuyện đại sự mới phát sinh mấy ngày nay.
– Đáng sợ a! Ta nghe nói thiếu niên tên Nhiếp Vân trước kia là một tiểu nhân vật trong một thương trấn xa xôi của Thần Phong đế quốc, không nghĩ tới hắn thật lợi hại, chẳng những đạt tới bí cảnh, còn một quyền đánh bay hoàng thất lão tổ Hoang Trần!
– Cái gì một quyền, là một kiếm đánh bay! Hoang Trần lão tổ là lão quái vật thăng cấp bí cảnh nhiều năm, nếm thiệt thòi lớn như vậy, cuối cùng lại không nói một câu, xám xịt rời đi!
– Điều này nói lên điều gì? Nói rõ thực lực Nhiếp Vân bệ hạ quá mạnh mẽ, Hoang Trần lão tổ không thể ngăn cản!
– Những lời các ngươi nói đều là tin tức cũ rồi, các ngươi nghe nói không, đêm qua nhà của tài vụ đại thần Trương Lạc một đêm diệt môn, không ai sống sót!
– Chết tốt lắm, Trương Lạc làm nhiều việc ác, đã sớm đáng chết, nếu không phải thực lực của hắn mạnh mẽ, ta cũng muốn động thủ!
– Phải a, người này chết chưa hết tội, chẳng những hắn hung hăng càn quấy, mấy con trai của hắn cũng không phải đồ tốt, chết thì chết, không đáng đồng tình!