Băng thanh hà khiết thấy Meo meo lạc đường định lao lên cứu, vội vàng kéo nàng lại, nói: “Cô làm cái gì đó, cô qua có ích gì, cấp độ của chúng ta vốn không cao, nhỡ chọc giận cô ta, cô ta giết hết cấp của chúng ta thì làm sao.”
“Nhưng ta không thể trơ mắt đứng nhìn bang chủ như vậy.” Meo meo lạc đường thấy Tùy Thanh Phong không ngừng chém dây mây, kiếm trên tay bắn ra hỏa long, nhưng những thứ dây này cứ như vô cùng vô tận vậy, chém đứt lại mọc lên.
Băng thanh hà khiết nói: “Ta đã báo những người khác trong bang phái rồi, bọn họ đang chạy tới, bây giờ chúng ta cứ chờ bọn họ đi.”
“Nhưng…” Meo meo lạc đường nhìn chằm chằm thân ảnh của Tùy Thanh Phong.
“Cô thôi đi, cô xông lên cũng không giúp được cho bang chủ.” Giọng nói Băng thanh hà khiết mang vẻ mất kiên nhẫn, nhưng Meo meo lạc đường lại không nghe ra, áy náy nói với Băng thanh hà khiết: “Băng Băng, xin lỗi.”
Meo meo lạc đường nói rồi vọt tới trước mặt Ninh Thư, giang hai cánh tay ra chặn, không cho Ninh Thư đi tới chỗ Tùy Thanh Phong.
Ninh Thư:…
Thấy Meo meo lạc đường kiên cường, quyết liệt đứng cản trước mặt mình, Ninh Thư đột nhiên cạn lời, không biết nên nói cái gì nữa, cảm giác mình đúng là kẻ xấu xa, ah ha ha ha…
Mà Tùy Thanh Phong thấy hành động của Meo meo lạc đường, trong lòng vô cùng phức tạp, nha đầu này đúng là một kẻ khờ, cũng đâu phải bị giết chết thật, đây chẳng qua là trò chơi mà thôi.
Nhìn người con gái đơn thuần, tốt bụng ấy, trong lòng Tùy Thanh Phong như có thứ gì đó đang mọc rễ nảy mầm, mở cửa tim của hắn.
“Đồ ngốc, đồ ngốc đứng sang bên đi, chỗ này không có chuyện của cô.” Tùy Thanh Phong quát Meo meo lạc đường, cấp độ của nàng rất thấp, hơn nữa còn là dược sư không biết chiến đấu, đứng cản phía trước có ích gì chứ.
Quan trọng nhất là, trò chơi lập thể sẽ cảm nhận được đau đớn, nếu Bổn cung lại đến rồi động thủ với Meo meo lạc đường, Meo meo lạc đường sẽ rất đau, đau đớn là cảm giác thật.
“Ta sẽ không để cô ta làm hại ngươi.” Meo meo lạc đường xoay đầu lại, nói với Tùy Thanh Phong.
Ninh Thư:…
Hiện tại nàng đang là kẻ xấu chia rẽ uyên ương sao? Ah ha ha ha ha…
“Tỷ tỷ, Tùy Thanh Phong không phải loại người lừa dối tình cảm của người khác, giữa các người chắc chắn có hiểu lầm gì đó rồi, có thể từ từ nói, sao lại vừa gặp mặt đã động tay động chân chứ, đó không phải là cách giải quyết, tỷ tỷ, cô có thể thả bang chủ ra không.”
Meo meo lạc đường giải thích với Ninh Thư.
Ninh Thư:…
Nữ chính lương thiện như vậy, cô nên làm thế nào đây?
Làm thế nào cũng cảm giác mình là một kẻ xấu phá đám?
Ninh Thư trực tiếp dùng dây mây kéo Meo meo lạc đường đi, không giết cấp của nàng.
Meo meo lạc đường bị dây tha đi, sợ xanh mặt, hét toáng lên, Tùy Thanh Phong thấy dây tha đi, không màng đến dây mây bên cạnh mình, chặt đứt dây mây quấn quanh cổ chân Meo meo lạc đường.
Nhưng bản thân Tùy Thanh Phong lại bị dây quấn chặt lấy, chân tay đều bị quấn, bị Meo meo lạc đường liên lụy, Tùy Thanh Phong đã không còn sức chiến đấu nữa.
“Đứng qua một bên đi.” Tùy Thanh Phong quát Meo meo lạc đường, sắc mặt có vẻ hung hãn đáng sợ.
Meo meo lạc đường lập tức khóc lên, trong lòng rất uất ức, nàng vì cứu hắn, bang chủ còn hung dữ với nàng như vậy, nhưng nhìn thấy Tùy Thanh Phong bị khống chế, Meo meo lạc đường lại cảm thấy trong lòng đau âm ỉ, nàng cũng không biết là vì sao.
Luôn cảm thấy rất khó chịu, liền trút oán hận lên Ninh Thư, quát Ninh Thư: “Cô cái đồ nữ nhân độc ác.”
“Ta tự hào vì ta độc ác.” Ninh Thư liếc nhìn Meo meo lạc đường, đi thẳng đến trước mặt Tùy Thanh Phong, cười khẩy: “Xem ai tới thôn Tân Thủ trước đi.”
Ninh Thư cầm đại đao chém liên tiếp từng nhát một lên người Tùy Thanh Phong, Tùy Thanh Phong đau đến nỗi mặt trắng bệch, không lâu sau, Tùy Thanh Phong đã bị Ninh Thư giết mất hai cấp bậc.
Ninh Thư vô cùng vui vẻ khi đi chém người, ánh mắt Tùy Thanh Phong nhìn Ninh Thư càng thêm ghét cay ghét đắng