Rất nhiều đệ tử Thần Hoàng đảo giẫm lên ghế, vung quần áo, có xu thế phát điên.
Nên biết, đệ tử Thần Hoàng đảo trước giờ tự cho mình rất cao, nhất là đệ tử hạch tâm đó chính là thiên chi kiêu tử trong thiên chi kiêu tử. Nam cố kị hình tượng, nữ thì càng không cần phải nói. Tùy tiện lấy ra một người, thân phận đều ưu việt hơn công chúa một nước gấp trăm lần.
Nhưng là hiện tại, bọn họ cũng bất chấp rụt rè, không để ý kiêu ngạo, ngoác họng hò hét.
Nữ đệ tử của Thần Hoàng đảo phi thường nhiều, nghe tiếng trợ uy như oanh như yến, thậm chí bộ phận nữ đệ tử mặt đỏ bừng, có dấu hiệu phát triển hướng mê trai. Đệ tử Ngũ Hành Vực làm sao còn có thể nhịn được.
Đối với động vật giống đực của thiên nhiên mà nói, thống khổ nhất không gì ngoài ở trước mặt phần đông động vật giống cái mỹ lệ bị động vật giống đực khác ép tới mức không ngẩng đầu lên được.
Người tuy rằng khoe khoang trí tuệ của mình, nhưng loại bản tính động vật khắc sâu tận xương này vẫn như trước không thể áp chế.
Người của Ngũ Hành Vực phát điên, áp lực quá lớn. Một tên “trẻ trâu” bất chấp tất cả đứng lên, ôm tinh thần thấy chết không sờn, kiên quyết đi lên đài. Hắn chuẩn bị làm tốt thí, chuẩn bị hy sinh anh dũng cho thanh danh của Ngũ Hành Vực. Loại tinh thần hy sinh này lập tức nghênh đón ánh mắt khâm phục kiêm đồng tình của đệ tử chung quanh.
“Trẻ trâu” rất thỏa mãn, trong đầu hắn lúc này quanh quẩn đều là những lời nói như “người có thể chết đứng, nhưng không thể sống quỳ!”…
Hy sinh vì nghĩa, sát thân thành nhân. Vì danh tiết mà chết, chết có ý nghĩa.
Lâm Minh không có lời nào để nói nhìn thằng ngốc đứng lên này. Hắn đáp ứng trận xa luân chiến này, một là vì báo đáp Mục Dục Hoàng, hai là vì áp bách cực hạn của mình, trong chiến đấu cực hạn nâng cao thực lực.
Nhưng là thằng này đi lên, chỉ thuần lãng phí thời gian, tu vi rồi lại ngay cả Hậu Thiên kỳ cũng không tới.
Tuy nhiên cũng may có một đệ tử thân truyền của Phong Vân cốc thật sự không nhìn được nữa, cũng đứng lên theo. Hắn là đệ tử xếp hạng ba của Phong Vân cốc, tên là Triển Hoắc, thực lực hơi nhỉnh hơn Sở Vân Phi, nhưng chống lại Lâm Minh hắn cũng không có nhiều nắm chắc.
– Huynh đệ, chúng ta ai ra tay?
Võ giả Ngưng Mạch đỉnh phong nhìn thấy Triển Hoắc đứng lên, run run rẩy rẩy hỏi. Khi đi lên đài hắn mới cảm nhận được áp lực, không giống với lúc lòng đầy căm phẫn ở dưới đài. Loại áp lực này khiến hắn tâm thần khẩn trương, nhất là ở trên đài, nghe thấy tiếng hoan hô, hò hét của đệ tử hai phe, áp lực lại càng đạt tới cực hạn.
Lại đối mặt Lâm Minh cầm thương ung dung mà đứng trên đài, áp lực lại càng diễn biến thành một loại khí thế áp bách càng thêm mãnh liệt, khiến hắn có chút chịu không nổi.
Hắn rốt cuộc có chút hiểu được, vì sao đệ tử Hậu Thiên kỳ có mấy chục người, lại chừng thời gian mười hơi thở không ai ra sân. Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả thiên chi kiêu tử Ngũ Hành Vực và Nam Thiên Vực lượng lớn lão quái Toàn Đan, thất bại chịu đựng áp lực có thể nghĩ mà biết. Dưới áp lực như thế, mỗi người ra sân tự nhiên cực kỳ thận trọng.
Triển Hoắc liếc thằng ngốc này một cái, chân nguyên truyền âm nói:
– Ngươi xuống đi. Ngươi lên tiêu hao chút thể lực ấy của đối thủ, còn không nhiều bằng người ta khôi phục.
“Trẻ trâu” sắc mặt thật sự tái xanh, khi hắn không biết mình nên làm thế nào mới tốt, Triển Hoắc lên đài nói:
– Phong Vân cốc Triển Hoắc, xin chỉ giáo.
Triển Hoắc rút ra vũ khí của hắn, khiến người rất ngoài ý muốn, dĩ nhiên là một cái roi.
Loại vũ khí roi này, còn khó chế tạo hơn thương. Roi của Triển Hoắc dường như là một loại gân thú nào đó bện thành, mặt ngoài gân thú có gắn một chuỗi đốt kim loại, mỗi một đốt kim loại đều bị rèn ra góc cạnh sắc bén. Có thể tưởng tượng, bị roi như vậy vụt đến kết cục tuyệt đối là xương thịt đều nát.
Roi rất dài, ước chừng năm trượng, roi như vậy vung lên rất khó khống chế.
Lâm Minh tiện tay vung trường thương, mũi thương vạch ra một vành trăng tròn trên mặt đất:
– Ra chiêu đi.
Khóe miệng Triển Hoắc nổi lên một độ cong, lộ ra một chút ý cười thâm thúy, nụ cười ẩn chứa ý tứ trêu cợt và trào phúng, khiến Lâm Minh khẽ nhíu mày. Tiểu tử này muốn làm gì?
– Tiểu tử, gặp phải ta xem như ngươi xui xẻo!
Triển Hoắc nói xong hai gối gập lại, đột nhiên nhảy lên trên!
– Ồ? Nhảy lên trên?
Triển Hoắc nhảy một phát lên độ cao hơn mười trượng. Tiếp theo, tốc độ lên cao của hắn bắt đầu thong thả, chờ đến khi tốc độ hạ đến thấp nhất, xảy ra một chuyện khiến người không kịp liệu đến.
Triển Hoắc rồi lại giang hai tay, cả người quần áo phần phật, lắc lư dừng ở giữa không trung.
Trôi nổi?
Đệ tử của Thần Hoàng đảo ngây người, Ngũ Hành Vực trừ Phong Vân cốc ra đa số đệ tử còn lại cũng ngây người. Ngay cả một số trưởng lão của Thần Hoàng đảo cũng hơi động dung.
– Ồ? Tiểu tử này thú vị, Phong Vân cốc ở mặt lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh quả nhiên nhân tài xuất hiện lớp lớp!
– Triển Hoắc này cũng là một trong Phong Vân tứ kiệt hả. Loại ý cảnh lĩnh ngộ kỳ lạ này, không thấy kém Sở Vân Phi một chút nào, Phong Vân cốc ngàn năm tông môn tích lũy, danh bất hư truyền.
– Ha ha! Tích lũy là một phương diện, vẫn là tiểu tử Triển Hoắc này ngộ tính tốt. Phi Không thuật cũng không phải mỗi một đệ tử Phong Vân cốc đều có thể học được. Kỹ xảo này rất khó nắm giữ, trong thế hệ trẻ tuổi cũng chỉ có Triển Hoắc biết mà thôi.
Chỉ có Lâm Minh trên mặt lộ ra một vẻ cực kỳ cổ quái. Phi Không thuật?
Hắn nhìn thân hình Triển Hoắc mơ hồ không chừng, thỉnh thoảng lại có dòng khí xoáy nhỏ bé hình thành bên cạnh người. Đây là dấu hiệu Phong nguyên khí khống chế không ổn.
Nếu như với ánh mắt Lâm Minh sau khi tu luyện Kim Bằng Phá Hư mà xem, một chiêu này của Triển Hoắc không có bất kỳ giá trị thực chiến, có thể nói là vụng về không chịu nổi.
Tuy nhiên, Lâm Minh cũng hiểu được một chuyện. Dưới Tiên Thiên phi hành cũng không phải là chuyện gì rất giỏi. Hắn trước đây một mực che giấu bí mật của Kim Bằng Phá Hư, sợ bộ công pháp này gây kinh thế hãi tục cỡ nào. Hiện tại xem ra, hạng người kỳ tài ngút trời, có thể lĩnh ngộ kỹ xảo phi không trong Phong chi ý cảnh cũng chẳng có gì lạ.
Chính mình không cần phải giấu giếm, dù sao ngộ tính của hắn bởi vì một số nguyên nhân quỷ thần xui khiến, bị người kinh là người trời. Lại thêm một phần lĩnh ngộ Phong chi ý cảnh cũng sẽ không có người hoài nghi cái gì.
Có thể tùy ý vận dụng Kim Bằng Phá Hư có thể trong chiến đấu đột nhiên ở không trung biến hướng, phần kỹ xảo này nếu vận dụng thuần thục có thể khiến người khó lòng phòng bị.
Lúc này Triển Hoắc ở không trung đã bay đến độ cao hơn hai mươi trượng, ở mặt đất nhìn lên chỉ là một bóng người bằng bàn tay mà thôi. Hắn cười hắc hắc, lớn tiếng nói:
– Lâm Minh, trận chiến đấu này ta đã ở vào thế bất bại! Ngươi làm khó dễ được ta?
Triển Hoắc rất thông minh, hắn phỏng chừng mình khả năng đấu không lại Lâm Minh, như vậy hắn liền dùng Phi Không thuật bay lên không trung, sau đó lợi dụng ưu thế độ dài của vũ khí roi. Lại thêm ưu thế công kích tầm xa của chân nguyên dung nhập trong gió, tiêu hao thể lực của Lâm Minh. Làm như vậy, đánh một trận này, cho dù mình vẫn thua cũng có thể làm cho Lâm Minh tiêu hao bảy tám phần. Xem hắn còn có vốn liếng gì để đánh tiếp.
Lâm Minh chỉ có thể bị động chịu đánh, độ cao hai mươi trượng, võ giả nhảy lên tuy rằng có thể đạt tới, nhưng là khi nhảy lên lực đạo đã không còn lại bao nhiêu. Triển Hoắc hoàn toàn có thể nhìn rõ phương hướng lúc Lâm Minh nhảy lên, ung dung né tránh.