“Mặc kệ đám người đó có ra tay với ta hay không? Chỉ cần đi vào trong bí cảnh thì bọn họ sẽ không từ bỏ cơ duyên mà đi đối phó ta đâu”.
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì bật cười thành tiếng, ánh mắt hắn liếc nhìn về phía không gian vỡ nát đang dao động thì gật đầu một cái.
“Đúng là thế thật, đợi khi đi vào trong đó thì bọn họ không có thời gian đối phó ta mà phải dốc sức để sống sót ở trong đó? Kể cả hắn là Thiên Địa cảnh hay là Tinh Cực cảnh đỉnh phong thì khi tiến vào đều là cửu tử nhất sinh”.
Cảm nhận dòng năng lực không gian dao động, trong đầu Đế Nguyên Quân dần hiện lên khung cảnh ở bên trong bí cảnh và theo những gì mà hắn suy đoán thì kẻ thù lớn nhất cũng chính là thứ có thể giết đa phần những người ở đây chính là “Không gian loạn lưu”.
Đó chính là một mảnh vỡ hỗn loạn của không gian sau khi vỡ ra và ẩn chứa một dòng năng lượng hư không cùng hỗn độn cực kỳ mãnh liệt. Ngay cả Tinh Cực cảnh đỉnh phong cũng không thể chống đỡ được mà trực tiếp bỏ mang khi bị “Không gian loạn lưu” đánh trúng và cuốn vào bên trong.
Dựa vào những hiểu biết của bản thân về dao động không gian và nghĩ đến cảnh tượng những kẻ có ý định ra tay với hắn bị loại lực lượng này đánh trúng thì cảnh tượng đó đẹp đẽ và phấn khích đến nhường nào.
Không chỉ có thế, Đế Nguyên Quân có thể dựa vào những hiểu biết của bản thân để có thể trốn thoát được những kẻ truy đuổi và có cách dồn chúng vào trong hoàn cảnh khốn cùng.
Nhìn Đế Nguyên Quân vẻ mặt đầy sự suy nghĩ cùng với điệu cười tà dị trên gương mặt hắn thì Lâm Tuyết Nhi bất chợt run lên một cái. Trong ánh mắt cô lúc này thì Đế Nguyên Quân trông không khác gì một người đầy toan tính và có phần đáng sợ.
Nhưng cô không vì thế mà cảm thấy lo lắng, bởi vì con đường cô sánh bước đi cùng hắn sẽ gặp không biết bao nhiêu khó khăn cùng thử thách nên nếu như bản thân cô yếu kém và không đủ tính toán thì cô mãi là một gánh nặng, nặng hơn một chút thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Ngẩng đầu nhìn lên cao, Lâm Tuyết Nhi bất giác thở ra một hơi dài rồi lên tiếng hỏi hắn.
“Nguyên Quân, ta có chuyện này muốn hỏi?”
Lâm Tuyết Nhi làm ra dáng vẻ tò mò và ngưng trọng.
“Nhìn biểu cảm của ngươi thì ta đoán ngươi đã từng đi vào trong những loại bí cảnh như thế nào? Ngươi có thể nói cho ta biết qua được hay không?”
Đế Nguyên Quân ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn Lâm Tuyết Nhi và trên gương mặt lộ vẻ trầm tư suy nghĩ. Tuy hai người chỉ mới đi cùng nhau trong một thời gian ngắn nhưng hắn đã nhìn thấy cô ngày một tiến bộ và trưởng thành về mọi mặt. Lâm Tuyết Nhi không chỉ có thực lực mà ngay cả ánh mắt cùng suy đoán đã tăng lên rất nhiều so với trước đây. Điều này cũng khiến hắn có chút bất ngờ vì ở một nơi hẻo lánh như thế này lại có người có thiên phú và đạo tâm tốt đến như vậy.
“Cũng chẳng có gì phải giấu diếm?”
Đế Nguyên Quân lên tiếng trả lời.
“Nghe có vẻ khó tin nhưng sẽ có ít nhất một phần ba người ở đây bị giết chết khi tiến vào bí cảnh và thứ nguy hiểm nhất ở trong đó không phải là con người cũng không phải là hung thú, mà đó là một loại lực lượng cực kỳ không lường gọi là ‘Không gian loạn lưu’?”
“Nếu ngươi muốn biết uy lực của loại lực lượng này thì Tinh Cực cảnh đỉnh phong, thậm chí là Hóa cảnh cường giả cũng bị giết chết ngay khi bị loại lực lượng này bủa vây”.
“Đáng sợ như vậy sao?”
Lâm Tuyết Nhi nghe thấy vậy thì giật mình một cái, ánh mắt cô lộ vẻ khó tin và lo lắng nhìn Đế Nguyên Quân một lúc rồi lên tiếng đáp lời.
“Ngay cả Tinh Cực cảnh cũng bị giết chết thì ta chẳng phải sẽ thành một trong một phần ba người bị giết chết đó sao?”
“…”.
Nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi lo lắng, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ, đáp.
“Chuyện này thì ngươi yên tâm? ‘Không gian loạn lưu’ tuy rất nguy hiểm nhưng nó sẽ không chủ động tấn công mà do ta không may khi bị cuốn vào trong đó. Và người dẫn ngươi đi vào là ta nên sẽ không bị ‘Không gian loạn lưu’ cuốn vào”.
“Bởi vì người am hiểu loại lực lượng này nhất là ta mà thôi”.
Mặc dù cảm thấy khó tin khi nghe những lời này nhưng Lâm Tuyết Nhi cũng không có ý định hỏi ngược lại bởi vì cô biết Đế Nguyên Quân từ trước đến giờ chưa từng lừa gạt cô và một điều quan trọng hơn là những gì cô biết về hắn vẫn còn là một ẩn số. Cũng chính vì thế nên cô mới cảm thấy tin tưởng.
Thời gian thấm thoát trôi qua, cả hai người đã thăm dò nơi này gần như hết một lượt và biết một chút về thực lực của những thế lực sẽ tiến vào bên trong bí cảnh. Cũng chính vì thế nên hắn mới nắm chắc được một phần nào đó khi tiến vào bên trong.
Sau khi tìm hiểu kỹ mọi chuyện, cả hai người lúc này mới hội lài với những người La gia và âm thầm đi theo sau họ. Mặc dù khoảng cách là rất gần nhưng cả La gia, Lý gia đều không biến đến sự tồn tại và thân phận thật sự của hai người. Họ chỉ cho rằng hai người chỉ đang tìm kiếm một vị trí ở ngoài này mà thôi.
Trong lúc đoàn người ở bên ngoài đang nóng lòng chờ đợi bí cảnh mở ra từng ngày và bàn tán chuyện này hết sức rầm rộ. Nhưng bỗng có một tiếng động lớn đột nhiên vang lên và một cổ khí tức mãnh liệt ở trung tâm vùng đồng bằng phát ra khiến ai ai cũng phải trỏ mắt nhìn đến.
Trước mắt họ, một vết nứt không gian to lớn thình lình nổi lên và ở trong đó là một vòng xoáy lớn cùng với những tua lôi dẫn chạy dọc xung quanh trông nguy hiểm vô cùng. Mặc dù không biết những thứ sẽ chào đón họ ở trong bí cảnh nhưng họ cũng chẳng mảy may để ý đến và chỉ biết trong đó có không ít cơ duyên đang chờ đợi.
Lúc này, một giọng nói trầm ấm và mạnh mẽ vang lên khiến bầu không khí im lặng xung quanh biến mất và thay vào đó là những tràng cười và bầu không khí mong đợi đầy phấn khích của tất cả.
“Bí cảnh mở ra rồi? Tất cả nhanh tiến vào trong đó?”