Thấy bộ dáng tươi cười âm hiểm trên mặt Vân Thiên Hà, trong lòng Vũ Phương Khinh Thần không khỏi suy nghĩ, người này một khi có ý nghĩ muốn chơi đùa gì đó, vậy thì nhất định có người ngã chổng ngược rồi.
Vân Thiên Hà và Vũ Phương Khinh Thần đi theo đoàn nhân mã Vu Thần Miếu một hồi, thấy bọn họ vào trong phủ thành chủ, liếc này trong lòng đã biết rõ ràng.
Lúc trở lại nhà Chu Tử Ngang, Đường Linh Toa đã sớm có một chút sốt ruột rồi, một mực nhìn xung quanh.
Thấy Vân Thiên Hà trở về, không khỏi làm nũng oán giận nói Vân Thiên Hà vài câu, lại cho hắn thêm vài cái mắt trắng, chỉ là Vân Thiên Hà nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của nàng, trong lòng nàng liền lập tức vui vẻ, nhanh chóng quên chuyện muốn nghiêm phạt hắn lúc trước.
Kết quả Đường Linh Toa làm ra động tác ngược lại này, khiến cho trận tuyết vốn đã thống nhất ban đầu nhất thời tan vỡ, để Thần Hoa Đóa Đóa vô cùng phiền muộn, tức giận dậm chân liên hồi, chạy trở về sân, lấy Chu Tử Ngang trong nhà làm bia trút giận.
Trên người Vũ Phương Khinh Thần có chút thương tích, rất nhanh bị Nam Minh Khai nhìn ra, bất quá Nam Minh Khai quan sát hắn một phen, cũng cười nói:
– Xem ra ngươi lần này đã lĩnh ngộ được một vài thứ, coi như đáng giá bị thụ thương. Mọi thứ lĩnh ngộ được trong thực chiến, xác thực có hiệu quả tốt hơn rất nhiều so với bình thưỡng tĩnh tọa tu luyện!
– Sư thúc, chúng ta có nên khởi hành ngay lập tức hay không? Đám người Vu Thần Miếu đã tiến vào Yên Vân Thành!
Nam Minh Tuyết ngắm nhìn Đường Linh Toa, lại chuyển qua Vân Thiên Hà, lúc này mới quay sang nói với Nam Minh Khai.
Nam Minh Khai chỉ cươi cười không nói.
Lúc này, Vân Thiên Hà đi tới, nói:
– Nếu như mọi người đã chuẩn bị tốt rồi, vậy hiện tại chúng ta khởi hành, Vu Thần Miếu muốn theo thì để cho bọn họ theo là được rồi!
Tầm Nguyệt để lại cho phụ thân Chu Tử Ngang một phương thuốc, cứ theo phương thuốc nàng lưu lại, tiếp tục điều trị trong nửa năm là có thể hoàn toàn khôi phục. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Người một nhà Chu Tử Ngang mười phần cảm kích, liền chuẩn bị tốt thức ăn nước uống đi đường, còn có một đống đồ ăn vặt rất lớn cùng với một ít áo bông và vật phẩm cần thiết. Tất cả chất lại có thể đầy một xe ngưa. Vân Thiên Hà vốn định chối từ, thế nhưng thấy Thần Hoa Đóa Đóa xốc mành xe nhìn hắn, nhãn thần phun lửa, trong miệng còn đang ăn gì đó, hình như là biểu tình đồ ăn vặt đó là chuẩn bị cho nàng, lúc này liền hiểu ra. Chỉ sợ cô nàng này chuẩn bị nhận lấy trên đường dùng để giải buồn.
Cũng không muốn tranh cãi nhiều, Vân Thiên Hà cáo từ người một nhà Chu Tử Ngang, chờ Tầm Nguyệt lên ngựa, hướng nàng gật đầu một cái, rồi khởi hành.
Chỉ là Tầm Nguyệt vừa lên ngựa, len lén liếc nhìn Vân Thiên Hà, khuôn mặt trắng trẻo không tự chủ được đỏ lên, giống như quả táo, làm người khác nhịn không được muốn cắn một cái.
Đường Linh Toa phát hiện ra biến hóa cổ quái của Tầm Nguyệt, không khỏi ngạc nhiên nói:
– Tỷ tỷ, mặt của ngươi sao đỏ thế, ngươi biến trở về nguyên dạng rồi!
– Ta, ta không biết là chuyện gì xảy ra, hình như hiện tại không có thứ đó tác quái, tâm tình rất bình thản, chỉ là!
Tầm Nguyệt nói tới đây, cũng không nói tiếp, liền giục ngưa chạy đi.
Nhưng những lời này lại khiến cho Đường Linh Toa càng thêm quan tâm, lúc này vừa chạy lên, cùng nàng đi song song, hỏi:
– Tỷ tỷ, chỉ là cái gì nha, tỷ nói mau mau?
Tầm Nguyệt do dự chốc lát, trong lòng nàng cũng không biết như thế nào, rất muốn tìm một người nào đó thổ lộ hiện tượng này, liền đỏ mặt nói:
– Linh Toa, mấy ngày hôm trước tâm cảnh của ta rất loạn, nghĩ tới rất nhiều sự tình cổ quái ta căn bản không biết, hiện tại loại tâm tình hỗn loạn này đã bình phục lại, thế nhưng ta… ta… Thân thể…
– Thân thể của tỷ khó chịu sao?
Đường Linh Toa thân thiết hỏi.
Tầm Nguyệt đỏ mặt, lén liếc nhìn người khác một cái, thấp giọng nói:
– Linh Toa muội muội, ta hiện tại toàn thân phát ngứa, muốn gãi, thế nhưng…
– Tỷ tỷ, tối hôm qua không phải chúng ta đã tắm qua rồi sao, nếu không, chúng ta đi đầu, tới địa phương không có người khác, tat hay tỷ gãi một chút!
Đường Linh Toa nói.
Tầm Nguyệt hiện tại cảm giác toàn thân chính mình giống như con kiến, xác thực làm nàng vô cùng khó chịu, vì vậy liền đỏ mặt gật đầu, hai người lướt qua trước mặt Vân Thiên Hà và Vũ Phương Khinh Thần, chạy về phía trước.
– Linh Toa, các nàng làm gì?
– Thiên Hà, chúng ta nghĩ đến một địa phương không có người bàn bạc chút chuyện nhỏ, không cho huynh nhìn lén!
Đường Linh Toa quay đầu lại thè lưỡi về phía Vân Thiên Hà, liền cùng với Tầm Nguyệt, hai người hướng về chỗ rừng cây không xa chạy tới.
Vân Thiên Hà nghĩ bọn họ muốn đi tiểu tiện, gật đầu, đội ngũ tiền đẩy nhanh tốc độ hơn, đến gần khu rừng cây nho nhỏ cách hai nàng không xa, liền ngừng lại đứng chờ.
Đợi một hồi, Vân Thiên Hà đột nhiên nghe được trong rừng cây truyền tới tiếng kinh hô sợ hãi của Đường Linh Toa, nhưng sau đó liền bịt kín miệng. Trong lòng Vân Thiên Hà cả kinh, thân thể nhảy mạnh, giống như là phi ưng, cấp tốc tiến vào rừng cây.
Chỉ là lúc hắn tiến vào rừng cây, lại thấy không có bất cứ người nào hoặc dã thú, chỉ thấy Đường Linh Toa bịt cái miệng nhỏ nhắn, khiếp sợ nhìn sau lưng Tầm Nguyệt. Mà lúc này sau lưng tầm nguyệt đã cởi áo ra, thân thể trắng noãn lõa lồ, cảnh xuân tiết ra ngoài.
Thấy một màn như vậy, Vân Thiên Hà ngẩn ngơ, muốn lập tức lui về, thế nhưng con mắt nhin thấy phía sau lưng Tầm Nguyệt, liền không thể di động được nữa, trong lòng cực kỳ khiếp sợ.
Phía sau lưng Tầm Nguyệt, có một chút hoa văn kỳ quái, giống như là hình xăm, có một tảng đá lớn, tại lúc Đường Linh Toa giúp nàng gãi ngứa, càng gãi, vết tích hoa văn kia lại càng rõ ràng.
Tầm Nguyệt đang đưa lưng về phía hắn, Vân Thiên Hà không nhìn thấy phía trước là cái gì, thế nhưng từ hoa văn phía sau lưng không phán đoán ra được đây là nguyên nhân gì tạo thành.
Có thể là Tầm Nguyệt tương đối mẫn cảm, đã cảm nhận được cái gì, lúc này nàng kinh hô một tiếng, lập tức mặc lại y phục, quay sang nhìn, chỉ thấy Vân Thiên Hà ngơ ngác đứng trong rừng, mặc dù còn mang khăn che mặt, thế nhưng lúc này đã sớm đỏ bừng giống như quả táo, nhãn thần né tránh, không biết làm sao.
Lúc này Đường Linh Toa cũng quay sang, thấy Vân Thiên Hà cư nhiên đứng tại chỗ nhìn lén, lúc này liền che miệng, hầm hừ đi tới, kéo lỗ tai của hắn, đôi mắt hạnh nộ trừng trừng.
– Tên ghê tởm, ta cho ngươi nhìn lén.
– Ta không phải cố ý, nàng vừa kêu to, ta cho rằng xảy ra chuyện gì, vì vậy… Nàng đừng kéo lỗ tai ta nữa, ta không nhìn thấy gì không được sao…
– Thế nhưng, huynh rõ ràng nhìn thấy thân thể Tầm Nguyệt tỷ tỷ, không được, chính là không được!
Đường Linh Toa thực giống như món đồ chơi yêu thích bị Vân Thiên Hà đoạt đi, càng không ngừng kéo cái lỗ tai của hắn, niết mũi hắn, đôi quyền nho bé tinh tế cho hắn ăn no. Lúc này mới buông tha, đuổi hắn trở về.
– Tỷ tỷ, ta giúp tỷ dạy dỗ hắn rồi, tỷ tỷ, a…
Đường Linh Toa đánh đuổi Vân Thiên Hà xong, quay đầu nói với Tầm Nguyệt, đột nhiên thấy nàng hôn mê bất tỉnh, vì vậy sợ hãi kinh hô.