Thịnh Thế vươn tay lần nữa, kéo Cố Lan San đang ngây ngốc vào trong ngực của mình, nâng mí mắt lên, nhìn hai người đứng trước mặt mình, đã khiếp sợ không nói được lên lời, lại bổ sung một câu: “Dĩ nhiên, không thể có khả năng tự tôi đi mua một cái cà vạt giống như thế để giúp Sở Sở che giấu sự thật, hẳn là không có một người chồng nào giúp đỡ vợ mình dan díu chứ?”
Cố Ân Ân há to mồm, hoàn toàn không có lời để nói.
Chân mày Hàn Thành Trì nhăn lại với nhau: “Nhị Thập, nói như vậy, dây cà vạt tôi nhận được, hoàn toàn không liên quan đến Lan San?”
“Nói nhảm!” Giọng nói Thịnh Thế rất lạnh nhạt: “Nếu thật sự dây cà vạt này có liên quan đến cậu, cậu cảm thấy cậu còn có thể đứng ngay ngắn ở đây sao?”
Hàn Thành Trì nói: “Vậy rốt cuộc dây cà vạt này là sao?”
Thịnh Thế thấy dây cà vạt này, cực kì ghét!
Lúc đầu Vương Giai Di đưa cho anh nhìn tấm ảnh, cũng đã hành hạ anh suốt cả đêm, anh vừa đau lòng vừa khổ sở như vậy. Cho tới sau này biết được cà vạt là Sở Sở đưa cho chính mình, trong lòng khó khăn lắm mới tốt lên, cho rằng chiếc cà vạt này là tự Hàn Thành Trì mua hoặc Cố Ân Ân đưa, anh còn hào hứng bừng bừng phá hỏng chiếc cà vạt của Hàn Thành Trì, lòng tràn đầy vui mừng cho là tất cả mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Ai biết, tất cả mọi chuyện đã kết thúc được mấy ngày, cái cà vạt này lại rùm lên rắc rối khác!
Ồn ào cả buổi, dây cà vạt này, cụ thể là ai đưa tới, Hàn Thành Trì cũng không biết!
Hàn Thành Trì vừa hỏi như vậy, đã khiến tức giận trong lòng Thịnh Thế bùng lên, bởi vì mang theo lửa giận, lời nói ra, dường như còn hơi kì quái: “Quỷ mới biết cái cà vạt này của cậu là từ đâu tới! Gây ra một đống chuyện vớ vẩn lộn xộn lung tung như vậy!”