Thành Biện Lương, phủ đệ Cổ Bách Vạn.
“Lão gia… lão gia, có thư của người ạ”.
“Thư của ai?”
“Thành Thiên Khải”.
“Thành Thiên Khải?”
Cổ Bách Vạn tò mò mở ra xem, khi nhìn thấy mấy chữ vô cùng thê thảm trên thư thì lập tức sụp đổ.
“Mẹ ơi, đây không phải chữ viết tay của Thất… hoàng thượng sao?”
Nội dung trong thư rất đơn giản:
“Cổ lão gia, đến hoàng cung Thiên Khải của ta nói chuyện, trẫm mời ông uống trà, lâu như vậy không được gặp bạn cũ, ta nhớ ông rồi”.
Mồ hôi trên trán Cổ Bách Vạn không kiềm chế được chảy ra, nhớ ta ư? Việc này sao có thể chứ? Nhưng mình cũng không phạm tội gì, hoàng thượng có lẽ không phải muốn làm gì mình đâu nhỉ, bằng không việc gì phải viết thư thế này…
“Lão gia, làm thế nào đây ạ?”, nô bộc bên cạnh hỏi.
“Phí lời… còn thế nào được nữa, mau chuẩn bị xe đến thành Thiên Khải”.
Cổ Bách Vạn cũng không lạ lẫm gì thành Thiên Khải, tổng bộ mấy cái thương hội của ông ta chính là đặt ở đây, nhưng hoàng cung Thiên Khải đó vẫn là cấm địa, con buôn như ông ta không có chiếu lệnh thì cả đời này cũng không thể vào được.
Thành Thiên Khải hiện nay tương đối phồn hoa hơn trước, đặc biệt là sau khi công sở Liêm Chính đi sâu vào lòng dân.
Quản Cùng hiện tại có thể nói là người bận rộn nhất Hoa Hạ này, mỗi ngày báo án đều từ các nơi trên toàn quốc, nhưng đồng thời cũng đổi lại được sự kỳ vọng và hy vọng của bách tính đối với cuộc sống tương lai.
Ngày hôm sau vừa đến thành Thiên Khải, Cổ Bách Vạn liền tới hoàng cung, binh lính thủ thành đã nhận được tin tức nên dẫn Cổ Bách Vạn tới hoa viên trong hoàng cung.