Dứt lời, anh cũng đã quay về phòng cùng với chú sư tử trắng kia, một trước một sau cho đến khi khuất bóng ở ngã rẽ cầu thang.
Triệu Hàn Dương nhìn Vương Thừa Quân, khó chịu lên tiếng hỏi: ” Rốt cuộc từ khi nào mà bên cạnh cô ấy còn có con sư tử đó vậy? “
Vương Thừa Quân vừa rót trà vào ly, bưng lên uống, nhìn biểu hiện của Triệu Hàn Dương chỉ cười nói: ” Cũng không biết nữa, chắc là lúc con bé còn nhỏ đã đi cùng tôi đến đây chơi, và khi con bé quay về đã ôm con mèo lớn đó ở trong lòng rồi. ”
Và cho dù anh biết sự thật đi nữa, nhưng đó là chuyện riêng của em gái mình nên anh cũng không thể nói ra.
” Nếu cô ấy ở đây vậy chi bằng cậu nuôi luôn tôi đi. ” Triệu Hàn Dương mặt dày nói.
Nghỉ theo nghĩa khác, cô ở đâu thì anh sẽ ở đó.
Vương Thừa Quân nhìn anh có chút không thể nói nên lời: ” Con bé là em gái tôi, thì tôi sẽ không bỏ mặt con bé mà không lo. Còn cậu vì cái gì lại bắt ông đây phải lo đến việc ăn ở của cậu hả? “
Triệu Hàn Dương nhìn anh, nhướng mày, nói lời kinh người: ” Đương nhiên là muốn theo đuổi vợ rồi. “
Vương Thừa Quân liếc mắt nhìn anh: ” … “
Cái gì mà theo đuổi vợ chứ? Đó là em gái anh mà? Sau khi không tên này lại vô sỉ như thế chứ?
Vương Thừa Duật từ bệnh viện đến thẳng dinh thự, khi bước vào đến phòng khách cũng nghe được lời nói kinh người của tên nào đó mà không thể nói thành tiếng: ” …. “
Cái gì đây? Sau vừa đến đã nghe thấy những lời này vậy?
” Triệu Hàn Dương… Cậu có thật là tên tảng băng khó ở không vậy? ” Vương Thừa Duật vừa vào, đi đến ngồi đối diện với anh, giọng nói có chút mơ hồ.
Triệu Hàn Dương nhìn hai anh em Thừa Quân và Thừa Duật , liếc mắt, lạnh lẽo nói: ” Hai cậu rốt cuộc có ý gì? “
Nhận thấy tảng băng nào đó không vui, cả hai anh em đều im lặng nhìn nhau.
…
Trên phòng ngủ, Vương Tuyết Băng ngồi ở sàn có lót thảm lông cừu, vuốt ve bộ lông trắng của Whisky.
Cô vừa rồi không phải là không chú ý đến anh, nhưng cả hai vẫn có tấm lá chắn về thân phận nên cô cũng không muốn nói chuyện với anh.
Có lẽ vì thế mà cô cũng không ở dưới phòng khách để trò chuyện mà phải trốn lên phòng như bây giờ.
Vì cô sợ, nếu càng nhìn anh lâu thêm một chút nữa, e rằng cô sẽ động lòng mất.
Khi cô buông Whisky ra, vào phòng tắm rửa mặt rồi trở về phòng lấy bộ quần áo ngủ để đi tắm rửa.
Hai mươi phút sau, cô trở ra, leo lên giường đắp chăn cẩn thận rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cùng lúc này, ba người bọn họ vừa gặp mặt đã xuống tầng hầm uống rượu, hơn nữa tiếng sau thì ba người họ ai về phòng nấy.
…
Mới đó đã là bảy giờ tối, đồ ăn cũng đã được dọn sẵn ra bàn ăn, quản gia cũng đã ra ngoài phòng khách để gọi họ vào dùng bữa tối.
Vì sau khi ba người họ thức dậy đã cùng đi xuống phòng khách bắt đầu bàn chuyện làm ăn với nhau.
Quản gia đi đến, nhìn thấy ba ông lớn cũng phải rén vì ba người họ chưa bao giờ cười nói trước mắt người làm, chỉ riêng, khi ở cạnh cô, họ mới cởi mở lớp phòng bị đó ra mà cười nói một cách thoải mái nhất.