Ấn Tú cười: “Em biết cả dây chìm sao?”
“Em đến nhà hàng xóm quan sát, không nhà nào có đường dây lộn xộn như nhà em cả.” Mão Sinh cũng hối hận vì sao không hỏi nhiều đội kỹ sư hơn, ngay từ đầu cô đã bị lừa bởi khuôn mặt nhìn có vẻ thật thà phúc hậu của ông chủ thầu, điều khoản hợp đồng cũng vớ va vớ vẩn, không hề đề cập đến vấn đề đảm bảo chất lượng.
“Em đã bỏ ra hơn 40.000 tệ những bảy, tám lần mới được như thế này.” Mão Sinh thất vọng nhìn đống gạch còn xưa lát hết, đúng thật, có thể thấy những rác thải xây dựng vẫn chưa được dọn sạch bên dưới: “Nếu tìm người khác làm, có lẽ số tiền trước đó đều lãng phí cả.” Vẻ mặt nhăn nhó khổ sở của Mão Sinh khiến Ấn Tú rung động, cô do dự, nói: “Đợi chị hỏi giúp em, cho chị mượn điện thoại.”
Bạch Mão Sinh hoài nghi, đưa điện thoại cho Ấn Tú, Ấn Tú lấy một tấm danh thiếp ra ban công bấm số, trong lúc chờ bắt máy, Ấn Tú đột nhiên cảm thấy bản thân đã đánh cược một thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát của chính mình.
Anh Hạo bắt máy, vừa nghe là Ấn Tú, anh lập tức nói chuyện rất nhiệt tình, sau vài ba câu kể lại sự việc, anh Hạo nói em gửi cho anh số điện thoại và tên của đội trưởng đội thi công, những chuyện sau đó em không cần lo.
Nghe anh Hạo nói rất nhẹ nhàng và khéo léo, Ấn Tú bối rối: “Vậy… phải xử lý thế nào?”
“Bọn anh là đồng nghiệp trong cùng một thành phố, thường sẽ không làm to chuyện đến mức khiến mọi người khó coi. Em yên tâm, anh có nhiều bạn bè ở tỉnh lỵ, chuyện này không thành vấn đề.” Anh Hạo nói sẽ nhờ chủ công ty anh đến kiểm tra kỹ lưỡng để xem vấn đề trước đó nằm ở đâu, sau đó bảo các đội trang trí trong ngành trao đổi trực tiếp với nhau, lập tức sửa đổi nếu thống nhất giải pháp. Nếu người ta không đồng ý thì thôi, không cần trả khoản tiền còn lại, công ty anh có thể đảm nhận tiếp công trình, nếu không phải làm lại thì tốt, sẽ cho em mức giá ưu đãi nhất.
Cuối cùng anh Hạo hỏi: “Là nhà bạn trai em phải không?”
Ấn Tú nói không phải, do dự một chút, cô nói: “Bạn em, là nữ.”
Anh Hạo cười thoải mái: “Thật nghĩa khí.”
Vấn đề nhà cửa của Mão Sinh gặp trở ngại suốt nửa tháng bỗng va vào vận may từ trên trời rơi xuống, một cuộc điện thoại của chị Ấn đã gỡ rối vấn đề cho cô. Cô nắm tay Ấn Tú liên tục cảm ơn “người chị tốt”, Ấn Tú xoa tóc cô: “Em cần phải cẩn trọng hơn.” Sau tâm trạng vui vẻ, đôi mắt của người chị tốt dần lặng đi, Mão Sinh vẫn chưa hiểu cô là đang tính toán ân huệ.
Không chỉ Ấn Tú nhắc nhở Mão Sinh phải “cẩn trọng hơn”. Vào một buổi chiều bình thường giữa tháng 5, Bạch Mão Sinh trốn học trong quán Internet chơi một lúc. Sau khi đánh hai ván game, cô cảm thấy nhàm chán, thế là ngơ ngác nhìn hàng ảnh đại diện trên Q.
Ở đó có các bạn cùng lớp của cô hồi tiểu học, cấp 2 và trường kịch Bách Châu, có cả các chị em gái từ nhiều trường khác, nếu Mão Sinh muốn, cô có thể tuỳ ý tìm người trò chuyện giết thời gian. Nhưng hôm đó cô không có tâm trạng nói chuyện, sau vài tháng chuyển đến tỉnh, cuộc sống của Mão Sinh ngày trở nên kín tiếng, cuộc sống không giống những lời ca được viết sẵn trong kịch, không có những người bạn diễn gợi ý trên sân khấu. Ngày qua ngày, càng lúc càng có nhiều chuyện đột ngột xảy ra không có kịch bản khiến Mão Sinh choáng ngợp.
Miêu Viên, một bạn diễn cũ từ trường kịch Bách Châu gửi tin nhắn đến: Vở kịch mới do sư phụ Vương Lê diễn đoạt giải Văn Hoa, thành phố vui mừng thưởng cho đoàn kịch 200 vạn, còn được biểu diễn vở kịch ở khắp nơi.
Miêu Viên bỗng chuyển chủ đề, nói gần nói xa chẳng thà nói thẳng: “Người ta nói mối quan hệ giữa cô Vương Lê và mẹ cậu không bình thường, cậu biết có chuyện gì xảy ra không?”
Mão Sinh im lặng đóng cửa sổ chat, cô không nói nổi một chữ nào. Cô biết đang có chuyện gì xảy ra, nhưng cô không biết chuyện này gọi là gì.
Bác trai không lấy được một đồng nào, trước khi phao tin đồn đại còn dọa sẽ không trả lại 200.000 tệ và 1 hào: “Đây là số tiền mẹ cháu nợ nhà bác”, suốt cả dọc đường tìm lý do, bác tìm ra một cái cớ. Những năm 1970 Triệu Lan vào học trường kịch, bác kể rằng bác phải thôi học để gia đình có tiền cung cấp cho em gái, dẫn đến việc phải bán hải sản hàng chục năm thay vì thi vào trường danh tiếng.
Chắc chắn bác ta thẹn quá hoá giận, phát tán tin đồn, không biết sư phụ sẽ cảm thấy thế nào nếu nghe được, ngay cả mẹ Triệu Lan ru rú xó nhà cũng đã nghe thấy tiếng gió, huống chi là sư phụ đang là tâm điểm dư luận của Bách Châu?.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tuyệt Kỹ Cứu Tông Môn – Thức Thứ Nhất: Chơi Xỏ Lá
2. Hồ Ly Tinh – Kiều Dụ
3. Sau Khi Qua Đời 3 Năm, Ông Nội Gửi Cho Tôi Món Quà 70 Ký
4. Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại
=====================================
Mão Sinh không kìm được mà tìm kiếm trên diễn đàn địa phương, quả nhiên nhìn thấy hàng nghìn tầng tin đồn đang được bàn tán. Cô nhanh chóng quét qua hàng chục trang, những lời chửi bới, chế giễu, suy đoán và nhục mạ trong đó khiến tim cô đập nhanh đến mức gần như nghẹt thở. Cuối cùng, Mão Sinh chọn yêu cầu xóa bài, 5 phút sau đã có lý do: Quản trị trang này không có quyền gỡ bài trừ phi có sự yêu cầu từ người đương sự.
Mão Sinh đoán mẹ chuyển cô đến học trong tỉnh để sau này có thể đến cùng cô, nhằm tránh mặt sư phụ, hoặc để tránh gây rắc rối cho sư phụ. Nhưng nếu đã muốn tránh, tại sao lại bắt đầu? Tại sao lại uống trà trò chuyện với sư phụ nhiều đêm đến thế, thậm chí còn ôm nhau trên sofa, lại còn ưu phiền khóc lóc vì lo cho sức khoẻ của sư phụ?
Mão Sinh dựa vào ghế nhìn chằm chằm màn hình máy tính, biểu tượng phát sóng lại nhảy lên, một yêu cầu kết bạn xuất hiện: Du Nhậm.
Du Nhậm đổi số sao? Mão Sinh nhấn vào, nhìn thấy dòng chữ: Mẹ của Du Nhậm.
Mồ hôi chảy từ thái dương xuống, Mão Sinh ném con chuột đi, co rúm người lại, cảm giác ngột ngạt lại nao về. Đầu bên kia gửi thêm hai yêu cầu nữa, Mão Sinh lau mồ hôi trên tay, chấp nhận yêu cầu sau khi chầm chậm điều chỉnh lại hô hấp.
Người ở đầu bên kia Internet im lặng một lúc, ký hiệu đang soạn tin hiển thị rất lâu, người đó gõ một đoạn văn dài: “Xin chào bạn học Bạch Mão Sinh. Cô là mẹ của Du Nhậm, cháu đã đến nhà cô chơi nhiều lần, hẳn là đã quen với cô. Du Nhậm sắp lên lớp 11, chọn khối khoa học xã hội cực kỳ khó đạt điểm cao. Cô mong hai đứa sẽ giữ vững mối quan hệ bạn bè thân thiết và đơn thuần, cũng mong rằng cháu sẽ tập trung vào việc học, không ảnh hưởng đến Du Nhậm bằng tần suất liên lạc thường xuyên trên Q. Sau này Du Nhậm chắc chắn sẽ thi vào trường đại học tốt, cháu cũng sẽ trở thành một diễn viên Việt kịch xuất sắc như cô Vương Lê vậy, hy vọng cháu hiểu khổ tâm của cô, cảm ơn.”
Mão Sinh nghĩ, vì cô ấy biết số Q của mình, chắc hẳn cũng đã biết phương thức liên lạc giữa mình và Du Nhậm, thậm chí…
Bạch Mão Sinh trả lời Du Hiểu Mẫn: “Tình cảm giữa cháu và Du Nhậm sẽ không ảnh hưởng đến việc học của bạn ấy.”
“Thật sao?” Du Hiểu Mẫn hỏi thẳng: “Trong lòng cháu tự biết, mối quan hệ này không thể bước ra ngoài ánh sáng.”
Cô nói: “Dư luận đang xôn xao về chuyện giữa sư phụ cháu và mẹ cháu, cô không tin cháu có những suy nghĩ trong sáng về Du Nhậm. Dù sao, nền nếp gia phong rất quan trọng.”
Rầm! Mão Sinh tức giận đấm xuống bàn, chuột máy tính bật đến một góc, sợi dây bị cơn giận tác động đung đưa như tơ nhện.
“Cô muốn cho cháu biết rằng, cô tuyệt dối sẽ không để con gái cô lầm đường lạc lối. Xin hãy hiểu cho nỗi khổ của một bà mẹ đơn thân!” Lời nói của Du Hiểu Mẫn xuyên qua tim Mão Sinh. Cô ngồi yên tại đó với những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, gõ chữ, xoá đi, lại gõ tiếp, lặp đi lặp lại nhiều lần trước khi nói: “Cháu thích Du Nhậm, cháu sẽ không làm hại bạn ấy.”
“Cô tin thế.” Du Hiểu Mẫn nói bằng giọng điệu phũ phàng của người trưởng thành xen lẫn tâm lý thấu hiểu sự đời: “Cô biết cháu sẽ hiểu, cho nên đừng nói cho Du Nhậm, nếu con bé biết, điểm thi cuối kỳ của con bé chắc chắn sẽ trượt dài.”
……