Ngươi như vậy chỉ sẽ khiến ta ghê tởm! Ta không cho phép ngươi lại nói ra những lời vu oan cho Vân Niệm như vậy nữa.”
Bạch Lạc dùng sức nắm chặt nắm tay.
Y đều không biết trái tim mình còn có thể đau đớn như vậy.
Bỗng nhiên không muốn tiếp tục biện bạch gì với Xích Viêm nữa.
Dù sao cho dù y có nói, Xích Viêm cũng sẽ không tin…
Y vốn dĩ chỉ là một thị vệ thấp hèn mà thôi.
Sinh mạng cũng đã sắp tới hồi kết.
Bây giờ Xích Viêm muốn nói như nào thì nói như vậy đi…
Y đã không quan tâm nữa rồi.
Nhưng mà sự trầm mặc của Bạch Lạc trong mắt Xích Viêm, lại là y mặc nhận.
Xích Viêm cười lạnh một tiếng.
Quả nhiên người này còn thật sự quá biết tận dụng mọi thứ.
Cư nhiên ngay cả Vân Niệm cũng dám vu oan.
Nếu không phải chính mình vạch trần y, còn không biết y muốn nói tiếp thế nào nữa!
Vậy mà, Xích Viêm mới vừa nghĩ như vậy, lại nghe thấy Bạch Lạc thanh âm lạnh lẽo của Bạch Lạc vang lên.
“Vương gia, ta hy vọng ngươi sau này sẽ ở bên Thẩm Vân Niệm của ngươi thật tốt!
Cả đời này cũng đừng có hối hận…
Ta chúc các ngươi bách niên hảo hợp, vĩnh viễn vĩnh viễn đều không tách rời!”
Rõ ràng là những lời chúc phúc, nhưng mà từ trong miệng Bạch Lạc nói ra, lại giống như là nguyền rủa.
Lần này Xích Viêm sắp bị tức tới cười rồi.
Vân Niệm của hắn tốt như vậy, ôn nhu như vậy, lại thiện lương như vậy, còn từng không quản thân mình mà cứu mạng hắn.
Có thể ở bên Vân Niệm cả đời, là chuyện mà hắn nằm mơ cũng muốn.
Hắn sao có thể hối hận!
Hắn có chút châm chọc trả lời Bạch Lạc:
“Ngươi yên tâm, ta cả đời này đều sẽ không hối hận!”
Tin tức Xích Viêm đem Bạch Lạc đi rất nhanh đã truyền tới tai Nhiếp Hoài Vũ.
Trong lòng Nhiếp Hoài Vũ tràn ngập lo lắng.
Tình trạng của Bạch Lạc vẫn rất không ổn định, đặc biệt là bây giờ sắc trời đã dần tối.
Tới lúc đó trời vừa tối, Bạch Lạc nếu như không nhìn thấy ánh sáng, sẽ lại bắt đầu tự làm hại mình.
Vì vậy sau khi hắn vừa trở về hầu phủ biết được tin tức này, liền ngựa không dừng vó đuổi tới Thụy vương phủ của Xích Viêm.
Nhưng mà Xích Viêm lúc này làm sao có thể lại gặp Nhiếp Hoài Vũ?
Lúc nghe thấy tin tức Nhiếp Hoài Vũ đến bái phỏng, sắc mặt hắn đều trở nên xanh xám!
Vốn dĩ Xích Viêm luôn cho rằng cái tên kỹ tử không biết liêm sỉ Bạch Lạc này đang câu dẫn Nhiếp Hoài Vũ.
Lại không ngờ được Nhiếp Hoài Vũ cư nhiên ngay cả đắc tội hắn đều không sợ, cũng muốn đến gặp Bạch Lạc!
Rõ ràng Bạch Lạc chính là người của hắn, bây giờ lại làm như hắn đang chia rẽ hai bọn y không bằng!
Trong lòng Xích Viêm quả thực tràn ngập ghê tởm.
Hạ nhân quỳ trước mặt hắn còn nói với hắn:
“Tiểu hầu gia nói trạng thái Bạch Lạc rất không tốt, hắn không thể ở nơi tối tăm, cũng không thể chịu được bất kỳ kích thích nào!
Ngài ấy bảo ta nhất định phải đem lời này nói cho ngài!”
Hạ nhân nói lời này rất do dự, nhưng mà tiểu hầu gia vừa nãy phó thác hắn nhất định phải nói.
Vậy nên hắn mới mạo hiểm tính mạng tới đây bái kiến.
Xích Viêm vẫn là chưa từng cảm thấy nực cười như vậy!
Tên Nhiếp Hoài Vũ này coi chính mình là gì?
Hắn là gì của Bạch Lạc? Liền có thể vì Bạch Lạc nói ra những lời như vậy?
Thật giống như hắn hiểu rất rõ Bạch Lạc vậy!
Xích Viêm và Bạch Lạc ngủ cùng nhau 5 năm rồi!
Bạch Lạc ở trên giường là bộ dạng gì, không có ai biết rõ hơn hắn.
Hắn vẫn là chưa từng nghe nói qua Bạch Lạc sợ tối!
Trong lòng bỗng nhiên có một cơn tức giận bùng lên.
Xích Viêm không màng đến ngự y đang giúp hắn băng bó vết thương, đột nhiên đứng dậy, đi về phía phòng Bạch Lạc.
Cửa bị hắn dùng sức đạp mở ra.
Hai mắt Xích Viêm đều đã mị lên.
Bởi vì Bạch Lạc cư nhiên lại đeo chuỗi hạt kia của Nhiếp Hoài Vũ!
Từ vừa hãy cho tới lúc về, trên tay y vĩnh viễn đều là chuỗi hạt kia!
Xích Viêm nghiến răng bước đến trước mặt Bạch Lạc, đột nhiên kéo chuỗi hạt kia ra, sau đó ném lên trên mặt bàn.
Trong lòng đã bị lấp đầy bởi một cảm xúc gọi là đố kỵ.
Bạch Lạc rõ ràng chính là của hắn, bắt đầu từ 5 năm trước, vẫn luôn là của hắn.
Nhiếp Hoài Vũ kia dựa vào đâu?
Xích Viêm nhìn chuỗi hạt kia ở trên mặt bàn, nói với Bạch Lạc: “Vậy nên ngươi chính là câu dẫn hắn như vậy sao? Ở trước mặt hắn thể hiện yêu thích đồ của hắn như vậy, sau đó khiến hắn vui vẻ?
Giống như là lúc ngươi từng câu dẫn ta?”
Xích Viêm vẫn còn nhớ lúc chính mình ném cho Bạch Lạc một chuỗi hạt, bộ dáng vui vẻ vô cùng kia của Bạch Lạc.
Lúc ấy, y cũng là trân trọng chuỗi hạt hắn tặng y kia như vậy.
Chỉ chẳng qua chuỗi hạt kia cuối cùng bị chính Xích Viêm giẫm vỡ rồi…
Xích Viêm cắn răng nghĩ, nếu không thì trên tay Bạch Lạc đeo nên là đồ mà chình mình tặng cho y!
Vậy nên ngoại trừ cái này ra, Bạch Lạc còn dùng thủ đoạn nào câu dẫn mình, lại đi câu dẫn Nhiếp Hoài Vũ?
“Ngươi cũng giống trước kia câu dẫn ta, cởi sạch y phục bò lên giường hắn để câu dẫn hắn đúng không?
Có phải cũng là bò lên giường cầu hắn thượng ngươi không?”
Rõ ràng đang nói những lời vũ nhục Bạch Lạc, nhưng trong lòng Xích Viêm lại là lửa giận thiêu đốt.
Giống như là Bạch Lạc thật sự làm như vậy!
Dù gì trong mắt hắn, Bạch Lạc này vừa đê hèn, vừa phóng đãng.
Y có thể làm ra những việc như vậy, một chút cũng không lạ!
“Nào, nói cho ta, các ngươi rốt cuộc đã làm bao nhiêu lần? Là ta có thể thỏa mãn ngươi, hay là hắn ta?”
Bạch Lạc cả người đều đang run rẩy.
Y làm thế nào cũng không nghĩ tới Xích Viêm cư nhiên sẽ nói ra những lời như vậy với mình!
Nhất thời sắc mặt y đều trở nên trắng bệch, đôi môi cũng đang không ngừng phát run.
“Xích Viêm, ngươi quá đáng!”
Bạch Lạc dùng sức muốn đẩy Xích Viêm ra.
Nhưng mà lại căn bản không có sức lực đẩy hắn ra, ngược lại bị Xích Viêm túm chặt.
“Ta quá đáng? Rốt cuộc là ngươi quá phận hay là ta quá đáng!”
Xích Viêm đột nhiên bóp chặt vai Bạch Lạc, lại dùng sức hôn lên môi y.
Trong đầu là những lời phó thác mà trước đó Nhiếp Hoài Vũ nhờ người tới nói.
“Trạng thái của Bạch Lạc rất không tốt, hắn không thể ở nơi tối tăm, cũng không thể chịu bất kỳ kích thích nào!”
Xích Viêm cười lạnh một tiếng, trong đầu khinh thường nghĩ:
Có lẽ lại là tên kỹ tử Bạch Lạc này trong lúc câu dẫn Nhiếp Hoài Vũ, dùng lý do thoái thác đi…
Sợ tối, cần người bồi…
Không phải chính là cái cớ thêu dệt lúc quấn lấy Nhiếp Hoài Vũ ở trên giường sao?
Thực sự quá mức ghê tởm rồi!
Cái gì mà không được để Bạch Lạc ở nơi tối tăm?
Cái gì mà không được kích thích y?
Xích Viêm nghiến răng nhìn Bạch Lạc.