Nghe lời từ chối thẳng thừng từ anh cũng không khiến nụ cười trên môi Tử Lam biến mất, thậm chí đối phương còn bật cười vô cùng sảng khoái, ly rượu theo chuyển động nơi cổ tay cũng nhẹ nhàng chao đảo.
“Trùng hợp thật, những người tôi để ý đều đã có đối tượng trong lòng rồi, vậy nên đành phải uống rượu giải sầu một mình đây. Nếu không phiền, chúng ta cùng nhau chơi trò chơi đi, mọi người cũng tránh khỏi cảm giác nhàm chán”.
“Anh muốn chơi như thế nào?”
“Đơn giản thôi, đổi rượu theo vòng tròn. Tôi sẽ đưa ly rượu của mình cho cậu, cậu chuyển ly của bản thân cho bạn gái, còn tôi sẽ uống ly của cô ấy. Đây cũng là một trong những cách bắt chuyện làm quen ngày trước của gia tộc chúng tôi.”
“Anh thấy thế nào? Muốn chơi thử chứ?”
Trì Tuyết nghiêng đầu nhìn anh, tuy nói là lời mời nhưng thực ra còn mang theo ý tứ thăm dò cùng khiêu khích. Đem cách chào hỏi của gia tộc ra để ráo trước, chính là uy hiếp. Ngụ ý đưa rượu của bản thân cho anh uống, chính là thăm dò xem người này có kiêng kị hay ngần ngại gì mình không.
Anh nhướn mày, nở nụ cười nhợt nhạt. Chu Tử Lam bề ngoài vẫn giữ nguyên dáng vẻ gần gũi, trong lòng lại đang oán thầm đứa em gái mình kết giao bạn bè kiểu gì không biết, người tên Kỷ Nhiên này sát khí quá mức mạnh mẽ, nếu không phải anh quen thuộc với hầu hết gia tộc hắc đạo thì sẽ lầm tưởng đối phương có một chân trong giới mất.
“Đương nhiên phải thử chứ. Đổi rượu đi!”
Rượu Sangaguese mang theo hương vị trữ tình và lãng mạn. Tựa như quả nho mọng nước tan chảy nơi đầu lưỡi, vương lại hương vị nơi vòm họng, khiến người uống đắm say.
Cả ba nâng cốc, nhẹ nhàng để vành ly chạm vào nhau xem như chào hỏi, sau đó mới chậm rãi nhấp môi.
Chu Tử Lam càng nhìn anh càng thấy quen mắt, tuy rằng anh mới về nước, có nhiều điều còn chưa kịp tìm hiểu nhưng con trai cả gia tộc họ Kỷ cực kì nổi tiếng, không chỉ thường xuyên xuất hiện ở các đầu báo tài chính kinh tế mà còn là giấc mơ của các gia đình thuộc giới thượng lưu, bởi đời tư tình cảm sạch bong kin kít, chưa từng qua lại với bất kì người phụ nữ nào.
“Mạn phép hỏi chuyện này. Cậu là Kỷ tổng giám của Eudora?”
“Tôi tưởng Jasmine đã nói với anh chuyện này rồi chứ. “
“… Có thể do nhiều việc quá nên tôi quên mất”.
Vẻ mặt vạn năm bất biến của Chu Tử Lam lẳng lặng xuất hiện một vết nứt. Cái thái độ tự kiêu gì đây hả, bắt buộc mọi người đều phải biết đến mình chắc. Nhưng Chu Tử Lam chỉ có thể tự mắng chửi trong lòng, bởi vì người đàn ông này quả thật có quyền để cao ngạo.
“Buổi tiệc này kéo dài đến khi nào, chúng tôi còn có việc phải về”.
Anh không quá để tâm đối phương đang mang biểu cảm như thế nào, chỉ lạnh lùng dùng giọng nói đánh gãy suy nghĩ của Chu Tử Lam. Chân mày đang cau lại tiết lộ tâm tình thiếu kiên nhẫn của anh.
Buổi tiệc này đối với kẻ độc thân mà nói chính là miếng bánh ngọt mềm mại thơm ngon, nhưng đối với anh cùng Trì Tuyết lại nhàm chán không thể nào tả được.
Hơn nữa, ngày mai cả hai còn phải đi làm, đồng hồ hiện tại cũng đã điểm hai giờ sáng. Thật sự quá trễ.
“Trước khi trời sáng. Tất cả mọi người đều đang rất vui vẻ, cũng chẳng ai muốn ra về cả. Nếu hai người cảm thấy mệt, tôi có thể sai người hầu sắp xếp phòng riêng, cứ ở tại nơi đó nghỉ ngơi.”
“Đây không phải xem như giam lỏng khách mời sao?”
Trì Tuyết đặt ly rượu xuống bàn, nhìn thẳng vào Chu Tử Lam chất vấn. Cho dù rất tán dương dáng vẻ ngay thẳng của cô, anh vẫn chỉ cong khóe môi, chậm rãi lắc đầu.
“Không phải. Nhị vị phụ huynh đều chấp thuận chuyện này, họ thậm chí rất vui lòng là đằng khác.”
Dứt câu, không đợi một trong hai trả lời Chu Tử Lam lập tức rời đi. Trì Tuyết bực bội nhìn theo bóng người rất nhanh biến mất kia, nhấp thêm ngụm rượu.
“Đúng là gian thương”.
“Cả hai anh em nhà này đều là gian thương cả.”
“Em chỉ ghét mỗi anh ta”.
“Em thiên vị quá đấy.”
Anh bật cười, vươn tay nhéo mũi Trì Tuyết. Mỗi khi cô không vui hay lên tiếng phản bác điều gì đó, chiếc mũi nhỏ xinh xắn sẽ chun lại, giống như chú heo con ngốc nghếch lại đáng yêu.
Đột nhiên, anh cảm thấy phần da thịt vừa tiếp xúc trở nên nóng đến lạ thường. Anh vội vàng rút tay lại, nhưng cổ họng lại kiềm không được buông ra tiếng thở dốc nặng nề.
Trì Tuyết đứng bên cạnh vẫn luôn chú ý đến anh, thấy anh run rẩy chống tay vào bàn liền lo lắng tiến đến, vòng tay đỡ lấy thắt lưng anh. Anh cảm giác mỗi nơi Trì Tuyết chạm đến đều nóng lên, kêu gào anh phải ôm chặt lấy người trước, hung hăng bắt nạt, chèn ép cô đến phát khóc.
Anh thấy đầu óc quay cuồng, nơi phía dưới cơ thể bỗng dưng sinh ra phản ứng mãnh liệt, như lửa nóng đốt cháy cả người. Anh cần lấy đầu lưỡi, cơn đau khiến anh tỉnh táo hơn phân nửa, cố hết sức mới có thể đối đáp tròn câu với Trì Tuyết.
“Rượu anh uống, bị bỏ thuốc rồi.”