– Vị công tử này là tới tìm Đỗ Viễn Sơn du giang phẩm thơ sao? Thằng này thường ngày vũ văn lộng mặc (*xuyên tạc chơi chữ), không chịu đánh cá cho tốt, quỷ mới biết được hắn đi nơi nào.
– Ah?
Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm ngạc nhiên, nói,
– Đỗ Viễn Sơn bình thường kết giao đều là người phương nào, hắn ở các huyện khác còn có thân nhân nào không?
Nam nhân cổ quái nhìn qua Tần Tiêu, nói:
– Công tử hỏi như vậy không phải là người quen của hắn sao? Chẳng lẽ Đỗ Viễn Sơn này phạm phải chuyện gì à? Kỳ thật hắn cũng không tính là người xấu, ngày bình thường đối nhân xử thế hoà hợp êm thấm, chỉ là có chút làm ra thanh cao không ngó tới người khác mà thôi. Thân nhân thì không có, hình như hắn là cô nhi. Bằng hữu nha, cái này, ha ha, tương hàng luận giao với hắn hơn phân nửa là nữ. Con gái người ta đều ưa thích loại hình tiểu bạch kiểm, đầu năm nay không phải vũ văn lộng mặc tài tử nổi tiếng.
– Đại ca cũng biết, bình thường hắn kết giao với nữ tử nào mật thiết nhất.
– Ta cũng không biết. Những ngư dân chúng ta từ khi trời sáng đã đi ra ngoài kéo lưới tới lúc mặt trời lặn mới về nhà, cũng không có thời gian dò xét chuyện của người khác. Nhưng mà ta có nhìn thấy một hai lần, hai ngày trước lúc chạng vạng tối có một tiểu nha đầu mặc quần áo màu vàng hơi đỏ đi tới tìm hắn, còn cầm một cái bao, lúc đi ra thì không có mang theo bao.
Trong nội tâm Tần Tiêu thầm rùng mình, quần áo màu vàng hơi đỏ, chẳng lẽ là nha hoàn Tiểu Lan của Triệu phủ? Hai ngày trước chính là thời gian tiểu thư Triệu gia nhảy sông tự vận, vì sao nàng tới nơi này?
Tần Tiêu tạ ơn nam nhân kia, nhìn qua Phạm Thức Đức nói:
– Phạm tiên sinh, chúng ta ngay lập tức quay về Triệu phủ, đem hai nha đầu và Triệu Lão Tam thẩm vấn một phen, bọn chúng vô cùng có khả năng biết rõ tung tích của Triệu tiểu thư.
Phạm Thức Đức gật gật đầu, bước nhanh đi qua đuổi kịp Tần Tiêu:
– Xem ra Triệu tiểu thư mất tích xác đúng là có liên quan tới Đỗ Viễn Sơn!
Hai người ngựa không dừng vó chạy về thị trấn thì cũng đã xế chiều. Đi ngang qua dịch quán vừa hay nhìn thấy Lý Tự Nghiệp đang nôn nóng đi qua đi lại ở cửa, vừa thấy Tần Tiêu thì nghênh đón, đỉnh đạc kêu lên:
– Đại nhân, tại sao đi ra ngoài không gọi ta! Một mình ta đi tới đi lui trong dịch quán, nói cũng không thể nói với ai, buồn muốn chết!
Tần Tiêu phất tay ý bảo cho hắn đi theo, ba người bước nhanh đi đến tới Triệu phủ, đi tới trước cửa vừa hay gặp được Triệu Lão Tam.
– Triệu Lão Tam, ngươi vào đây bản quan có việc hỏi ngươi!
Toàn thân Triệu Lão Tam mềm nhũn suýt nữa co quắp ngã xuống đất thần sắc hoảng hốt đi theo sau lưng ba người vào nhà.
Tần Tiêu đứng thẳng người lên, từ trên cao nhìn xuống mang theo tức giận.
– Triệu Lão Tam lớn mật, lại dám lừa gạt bổn quan, ngươi biết phạm tội gì không!
Triệu Lão Tam sợ tới mức toàn thân run rẩy quỳ rạp xuống đất, liên tục phân biệt nói:
– Tiểu nhân tuyệt đối không dám lừa gạt Khâm Sai đại nhân, đại nhân phán đoán sáng suốt ah!
Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi liều chết không nói đúng không, vậy thì tốt, bổn quan hỏi ngươi. Tại sao ngươi và nha hoàn Tiểu Lan, Tiểu Lệ của Triệu phủ lại thông đồng với ngư dân Đỗ Viễn Sơn bắt cóc tiểu thư nhà ngươi?
Triệu Lão Tam sợ tới mức hồn bất phụ thể, run rẩy nói: nguồn TruyenFull.vn
– Đại… Đại nhân, những chuyện này ngài cũng biết sao? xem tại.
Tần Tiêu trừng mắt, quát lên:
– Mau mau nói ra, bằng không bổn quan sẽ nghiêm trị.
Thân thể Triệu Lão Tam mềm nhũn ra, thở dài một hơi, nói:
– Đại nhân, tiểu nhân từ nhỏ nhìn thấy tiểu thư lớn lên, xem nàng thân như cháu ruột của mình, làm sao lại bắt cóc nàng chứ. Chuyện này tiểu nhân biết rõ không nhiều lắm, duy chỉ có nghe tiểu thư phân phó giúp đỡ làm ra chuyện ma quái trên linh đường, diễn một vai tiểu nhân vật. Chuyện khác Tiểu Lan cùng Tiểu Lệ là hai nha đầu này biết nhiều một chút, hai nha đầu này rất tinh quái, thường thường mang theo tiểu thư đi chơi khắp nơi, làm cho người ta lo lắng.
Tần Tiêu cẩn thận quan sát thần sắc Triệu Lão Tam cũng biến hóa, ngược lại dễ dàng nhìn ra được, hắn đúng là có cảm tình với Triệu tiểu thư rất sâu, hơn nữa hai nha đầu Triệu phủ có ý kiến rất lớn. Tần Tiêu nói:
– Đã như vầy, ngươi đứng lên đi. Bổn quan hỏi ngươi, tiểu thư nhà ngươi đã sớm quen với Đỗ Viễn Sơn rồi à?
Lý Tự Nghiệp tiến lên trước hai bước Triệu Lão Tam đứng lên.