Chưa kịp để cô thắc mắc 2 cô ả đã lên tiếng.
– Dương thiếu! Cô gái này là ai vậy?
Dường như cũng nhìn thấy được sự dò xét của Băng Thiên về phía 2 cô ả nên anh đã ôm eo 2 ả sát lại người mà nhìn cô trả lời.
– Cô ta chỉ là đồ chơi của anh! Anh chơi chán rồi vứt. Chắc cô ta quên chỗ nên ở của mình rồi.
Nghe anh nói vậy mà trái tim cô đau thắt. Hóa ra trong suy nghĩ của anh chỉ coi cô là món đồ chơi, chơi chán thì vứt.
– Quản gia Ô!
Ông quản gia đnag đứng ở dưới nhà thì bị tiếng gọi của anh giật mình đứng dậy chạy lên tầng tiến về phía đông căn nhà.
– Thiếu gia gọi tôi!
– Mau chuẩn bị cho cô ta phòng khác.
Quản gia nhìn theo hướng tay anh chỉ thì thấy Băng Thiên đang ngồi trên giường với khuôn mặt vô cảm mà xót lòng.
– Thiếu gia! Chuyện này…
– Sao! Ông tính cãi lời tôi sao?
Thấy anh nghiêm mặt ông cũng có chút dụt dè mà nói.
– Dù sao cô ấy cũng là…
– Tôi nói gì ông không hiểu sao?
Biết được đáp án trong lòng quản gia Ô đành ngậm ngùi đi lại gần cô nhỏ giọng nói.
– Thiếu phu nhân! Mời đi theo tôi.
Không chần chừ thêm giây phút nào cô bước theo quản gia đi ra khỏi phòng mà không nhìn anh lấy 1 cái. Sau khi cô đi khuất anh mới tức giận đuổi mấy cô ả về khiến họ phụng phịu tức giận không thể làm gì hơn.
Nhớ lại khuôn mặt vô cảm cùng ánh mắt lạnh nhạt lướt qua của cô khiến anh tức giận đập phá đồ trong phòng.
– Cô được lắm! Đi chơi với trai chán rồi về đây bày bộ mặt như vậy cho tôi xem sao?
…
Ở bên phòng khác, nơi mà cô đang ở tạm.
Căn phòng chỉ có bóng tối bao chùm vì chưa chuẩn bị nên căn phòng rất tối khiến cô có chút hoảng sợ cố trấn tỉnh bản thân. Nghe thấy phòng bên là tiếng rơi loảng xoảng khiến trái tim cô co thắt nước mắt trào dâng. Trong đầu cô là mớ suy nghĩ rằng anh đang là chuyện đồi bại với họ.
Đột nhiên cánh cửa phòng bật mở. Những ánh vàng leo lét của nến chui vào khiến cô giật mình vội lau nước mắt.
– Thiếu phu nhân! Tôi có mang nến cho người nè.
Quản gia Ô và dì Phương bước vào trên tay họ cầm mấy cây nến trong đó chỉ có 1 câu nến sáng. Họ biết cô sợ bóng tôi nên đã mang vài cây nến đến đây để thắp sáng cho cô ngủ dễ hơn.
Những cây nến được họ châm vào cuối cùng cả căn phòng cũng đã được sáng lên đôi chút.
– Cảm ơn 2 người! Làm phiền 2 người quá.
Cả 2 nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng của cô thì cũng đã đoán ra là cô đã khóc nên bà Phương đã đi lại giường nhẹ giọng nói.
– Thiếu phu nhân! Người đừng suy nghĩ nhiều. Chắc do thiếu gia say nên mới vậy thôi chứ không phải cố ý nói ra những lời đó đâu.
Thấy họ an ủi mình cô cảm động mà lau đi giọt nước mắt.
– Con biết mà! Nhưng 2 người đừng nói chuyện này với ba mẹ nha. Họ già rồi, đừng để họ lo nghĩ chuyện của tụi con nữa. Mai anh ấy tỉnh rượu tụi con sẽ làm hòa mà.