Triệu Thừa Dư cười cam đoan, thấy Cố Hàm Ninh còn để tâm hơn mình, trong lòng tự nhiên cảm thấy vui vẻ.
Lúc này Cố Hàm Ninh mới thoáng yên lòng.
Cố Hàm Ninh nhớ được rất rõ ràng, lầnnày chọn lựa đội ngũ, về sau khi thi đấu quốc gia đạt giải nhất, toàn bộ năm người trong đội, sau khi về trường còn đạt được học bổng cao nhấtcủa trường và giấy khen của bộ giáo dục của tỉnh, càng đạt được thêmnhiều cơ hội thăng tiến!
Cố Hàm Ninh thật sự thích cuộc sốngtrong trường, kiếp trước không biết có mấy lần, nghĩ tới nếu như lúctrước lưu ý đến học tập nghiên cứu là tốt rồi, nếu như đã lặp lại mộtlần, cô dĩ nhiên muốn mấy năm này học nhiều hơn.
“Thừa Dư, chúng ta cùng nhau thi nghiên cứu sinh đi?” Cố Hàm Ninh trong lòng khẽ động, không nhịn được nói.
“Ừ? Được!” Triệu Thừa Dư cười trả lời, không có một chút miễn cưỡng.
“Thừa Dư.” Cố Hàm Ninh mím môi cười yếuớt, ngừng lại, thấy Triệu Thừa Dư quay đầu nhìn mình, lúc này mới chậmrì rì nói, “Nghe nói, viện nghiên cứu sinh trong trường học của chúngta, có thể xin phòng ngủ của vợ chồng.”
Cố Hàm Ninh đọc nhấn rõ từng chữ thong thả mà rõ ràng, cười nhìn Triệu Thừa Dư, hơi hơi hí mắt.
Triệu Thừa Dư ngây người một giây, bên tai chậm rãi trở nên đỏ hồng, đáy lòng cuồng loạn.
Hai, hai người ở một gian sao? !
Triệu Thừa Dư đỏ mặt quay đầu trở lại, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, chững chạc đàng hoàng nói: “Nga! Rất tốt!”
Tốt nghiệp, nếu như Hàm Ninh đồng ý, bọn họ trước hết đăng kí kết hôn, sau đó cùng nhau học nghiên cứu sinh, như vậy là có thể xin được một phòng cho hai vợ chồng.. Ừ, hôn lễ sẽ theoHàm Ninh, cô muốn làm lúc nào thì làm lúc đó. . . Ừ, nếu như là muốn làm đám cưới sau khi tốt nghiệp chính quy, có nên sớm chuẩn bị hay không a? Lần trước mẹ đã nói rồi, ít nhất phải đặt trước nửa năm, mới có thể đặt được khách sạn vừa ý? Lần này nghỉ đông trở về, có cần bàn bạc trướcvới ba mẹ không….
Triệu Thừa Dư đáy lòng miên man bất định, nắm Cố Hàm Ninh tay bắt đầu hơi hơi đổ mồ hôi, vừa khẩn trương lại mong đợi. . .
Cố Hàm Ninh nghiêng đầu, buồn cười quansát Triệu Thừa Dư tư tưởng không tập trung một cái, mím môi cười, cũngkhông nói gì, tùy Triệu Thừa Dư dắt mình, ở trong sân trường đi bộ.
Nhưng, bạn họcTriệu này, cậu cuối cùng có phát hiện hay không, chúng ta vòng quanh nhà ăn này, đã đi hai vòng rồi ?
Cố Hàm Ninh cũng không thể xác định, lúc trước, Cao Thần ra tay từ lúc nào, là ngay từ đầu ăn cắp ý tưởng củaTriệu Thừa Dư, hay là đêm cuối cùng trộm toàn bộ chương trình?
Nhưng bất kể là thời điểm nào, cuối cùng, Triệu Thừa Dư đều lui nhường, không có vạch trần.
Nếu như kiếp này, Cao Thần vẫy ra tay,Triệu Thừa Dư có lẽ cũng sẽ vì tương lai của Cao Thần, mà không truycứu, cũng có lẽ, lúc trước Cao Thần từng rơi nước mắt trước mặt TriệuThừa Dư, biết vậy đã chẳng làm, lấy này tới cầu xin tha thứ.
Cao Thần thực ra cũng thông minh, cậu ta gian xảo hơn Triệu Thừa Dư, mặc dù Cao Thần lúc này, so với sau khi raxã hội trong tương lại, còn hơi non nớt, nhưng cậu ta cũng biết, cườngngạnh đối đầu, chỉ làm cho tình hình trở nên gay gắt, ai cũng không cólợi, không bằng chịu thiệt trước mặt Triệu Thừa Dư, làm Thừa Dư mềmlòng, chủ động ỉm đi.
Bởi vì không xác định, cho nên, cô chỉ có thể phòng bị trước điều này.
Mỗi ngày trừ lên thư viện tra tư liệu,Cố Hàm Ninh cùng Triệu Thừa Dư tìm cái phòng tự học hẻo lánh, thời tiếtlạnh dần, Cố Hàm Ninh mỗi lần còn mang theo hai cái túi chườm nóng, vôcùng hiền lành chăm lo cho Triệu Thừa Dư, ngẫu nhiên nói vài ý kiến,thời gian còn lại tự mình đọc sách, chuẩn bị làm luận văn môn tự chọn và thi cuối kỳ các môn bắt buộc.
Mỗi ngày bận rộn, thời gian cũng rấtnhanh trôi qua, chờ đến Triệu Thừa Dư bước đầu hoàn thành tất cả chươngtrình, ngày đã chợt vào tháng giêng, học kỳ một năm thứ nhất đại học,sau nửa tháng cuộc thi sắp tới, chính thức chấm dứt.
Cố Hàm Ninh giở lịch ngày, đáy lòng hơi có chút hốt hoảng.
Thật nhanh. . . Này, đã nửa năm ?
Bởi vì lo cho Triệu Thừa Dư, Cố Hàm Ninh đến Nguyên Đán cũng không về nhà.
Mồng một tháng giêng, Diêu Tuệ Nhã gọiđiện thoại tới, dặn dò tới dặn dò lui, dặn đi dặn lại là chú ý thân thể, học tập thật tốt, trước kia đã từng cảm thấy phiền muộn, bây giờ nghethấy, mỗi một câu đều ấm áp như vậy!
Qua Nguyên Đán, trò chơi bắn súng đượcCố Hàm Ninh đặt tên là《 bảo vệ cừu 》liền ra lò, tuy rằng hình ảnh tổngthể rất đơn giản, nhưng cũng rất chịu chơi, phía dưới một con cừu đi tới đi lui, phía trên càng không ngừng có các loại cấp bậc sói xám tới gần, người chơi phải điều khiển súng gác ở phía trước con cừu, không ngừngbắn phá, sau khi tích điểm thật cao, còn có thể thăng cấp làm súnglaser, vân vân.
Chờ đến khi Triệu Thừa Dư đem tác phẩm cuối cùng đã hoàn thành giao cho thầy chủ nhiệm, Cố Hàm Ninh mới thực sự yên lòng.
Cuộc thi cuối kỳ đối Cố Hàm Ninh mà nói, đã là chuyện thật xa xôi trước kia rồi, xa đến mức không hề có ấn tượng gì với đề thi lúc này.
Trước cuộc thi chính thức, Cố Hàm Ninhkhông nhịn được bắt đầu căng thẳng, nhất là toán học cùng tin học, thậtlòng không có chỗ tựa lưng là không được rồi, may mắn còn có học sinhmũi nhọn khoa học tự nhiên, bạn học Triệu Thừa Dư ở đây, mấy ngày liềnhọc tập, Cố Hàm Ninh miễn cưỡng xem như củng cố cơ sở.
Cuộc thi cuối kỳ cuối cùng, thi một ngày nghỉ ngơi vừa tới hai ngày, cũng xem như trường học cho vài người cơhội nước đến chân mới nhảy, Cố Hàm Ninh chỉ đối với môn khoa học tựnhiên có chút e sợ, những môn chuyên ngành khác lại nghe vô cùng nghiêmtúc.
Thi xong một môn, đại khái qua chừng hai ngày, sẽ công bố thành tích cuộc thi.
Trừ ra hai môn toán học cùng tin học đại học, không quá bảy mươi điểm, còn lại thành tích đều là ưu tú.
Môn cuối cùng là môn chuyên ngành Cố Hàm Ninh vô cùng chắc chắn, còn chưa bắt đầu thi, Cố Hàm Ninh liền bắt đầuchuẩn bị hành lý trở về nhà.
Triệu Thừa Dư năm thứ nhất đại học môn học ít, tự nhiên sớm vài ngày đã thi xong.
Vé tàu đã mua xong, chỉ còn chờ Cố Hàm Ninh thi xong, giữa trưa liền đi về.
Hành trình lần này, chỉ có hai người Cố Hàm Ninh cùng Triệu Thừa Dư.
Cố Hàm Ninh không hỏi, Bạch Vũ Hân cũngkhông nói, nhưng là Cố Hàm Ninh vẫn là từ miệng Thôi Hà Miêu biết rõ,Bạch Vũ Hân muốn ở lâu mấy ngày.
Môn thi cuối cùng, Cố Hàm Ninh kiểm tra một lần, liền nộp bài thi sớm.
Loại tâm tình khẩn cấp vội vã muốn về nhà này, làm cho lúc nộp bài thi cô có loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào!
Loại cảm giác mong đợi sung mãn này, rất tốt đẹp!
Ra khỏi phòng học, Cố Hàm Ninh cười nghênh đón Triệu Thừa Dư đã giơ lên hành lý của hai người, đợi ở cửa phòng học.
Cùng nhau, về nhà!