Chuông điên thoại Y Đàm reo lên, Dương Vũ đi lại lấy điện thoại từ trong túi xách ra xem nhìn màn hình số gọi tới là ” Nhu nhí nhảnh “
Anh nhìn điện thoại reo một lúc lâu cuối cùng sau lần gọi thứ hai cũng bấm nghe máy.
– Alo Tiểu Đàm
– Đàm Đàm em ấy bây giờ không nghe máy được, có gì cô nói tôi sẽ nhắn lại với em ấy.
– Khoan đã….anh là ai? Sao lại nghe máy của Tiểu Đàm?
– Tôi là chồng sắp cưới của Đàm Đàm
Kiều Nhu nghe liền tròn mắt, chồng sắp cưới bạn cô nó đính hôn từ khi nào vậy sao cô không biết?
– Anh là chồng sắp cưới của Tiểu Đàm, có phải là người tên cái gì….gì….Trình…..Gia…Gia…Vũ không
– Là Trịnh Dương Vũ!
– Trịnh Dương Vũ ! Xin lỗi nhé tôi quên ha ha
– Cô gọi em ấy có việc gì không?
– Cũng không có chuyện gì lớn chỉ là lớp chúng tôi dự định sẽ họp mặt vui chơi một bữa, Tiểu Đàm lại tắt thông báo facebook nên tôi sợ bả không biết nên gọi nói, anh là bạn trai của Tiểu Đàm giúp tôi nhắc bả chuyện này. Địa điểm và thời gian có trong nhóm lớp, 2 ngày tới tôi không có ở trọ nên Tiểu Đàm có về cũng không gặp tôi. Nếu được thì anh chăm sóc Tiểu Đàm giùm, bả rất sợ ở một mình cho nên nhờ anh.”
” Chăm sóc Đàm Đàm là chuyện hiển nhiên, không cần cô nhờ vả, người tôi yêu tôi sẽ không để em ấy chịu chút uất ức nào. Tôi sẽ chuyển lời tới em ấy, cô không cần lo. “
” Vậy cảm ơn nhé, Tiểu Đàm nhờ anh rồi “
Cuộc gọi kết thúc Dương Vũ quay nhìn người con gái còn say ngủ chưa tỉnh, anh đứng dậy lấy một bộ đồ thoải mái mặc ở nhà, vô nhà tắm rửa một lúc sau anh đi ra nhì thấy Y Đàm đã tỉnh dậy rồi còn đang ngồi trên giường hai mắt tròn xinh đẹp đối mắt với anh.
” Sao anh lại về giờ này? Em về bằng cách nào sao em không nhớ…em nhớ lúc ở nhà xe…hình như có ai đó bịt miệng em…sau đó không còn nhớ nữa “
Dương Vũ đi tới ngồi xuống bên cạnh, không nói gì ngắm cô rồi chóm đầu hôn lên môi cô một nụ hôn ngọt ngào nhẹ nhàng.
” Chụt ! “
Y Đàm ngơ ngác hai mắt vẫn luôn nhìn anh, sau đó anh lại tiếp tục hôn chụt liên tiếp hai cái nữa.
” Anh….”
” Anh sao? Hửhm? “
” Anh…anh…chưa trả lời câu hỏi của em…còn hôn…em “
Anh mỉm cười lại ôm mặt hôn chóc chóc lên hai má của cô cưng chiều, Y Đàm bị anh làm cho ngại nóng cả tai. Cô không chống nỗi anh sao anh lại hôn cô cưng chiều như thế trái tim nhỏ bé của cô nó thổn thức rung rinh vì anh rồi nè, cô dù chưa uống đường sao bây giờ cô cảm thấy vị ngọt lan tỏa như vậy.
” Anh nhớ em nên về sớm, còn em là do Lâm Đạt đưa về, không cần quan tâm chuyện không nhớ, anh sẽ giải quyết tất cả ! “
” Vậy hôm nay anh không lên công ty nữa ư?”
” Ừm, anh có thể xử lí tại nhà vả lại vắng anh nữa buổi cũng không ảnh hưởng gì. Chiều nay anh và em cùng nhau đi hẹn hò nhé “
Y Đàm nghe tới hai chữ hẹn hò cô vui vẻ ôm lấy anh cọ đầu vào ngực anh, ngẩn mặt lên như chú nhóc nhỏ được cho hạt dẻ vừa nói vừa cười : ” Vâng ! Chiều nay chúng ta đi hẹn hò ! “
” À mà lúc nãy có bạn em gọi tới, cô ấy nói rằng có cuộc họp lớp vui chơi, địa điểm và thời gian ở trong nhóm lớp ấy em vào xem sẽ rõ, và cô.ấy hai ngày tới sẽ không có ở phòng trọ cô ấy nhờ anh chăm sóc em, cho nên hai ngày tới em cứ ngoan ngoãn ở đây với anh đi.”
” Nhu gọi tới sao, ừm nếu bà ấy đã nói vậy em sẽ ở đây với anh dù gì tối ngủ không có ôm anh em không ngủ ngon lắm “
” Anh thành gối ôm rồi sao? “
” Hì hì, anh là gối ôm của riêng em thôi không cho người phụ nữ nào đụng vào biết chưa! Không thì em sẽ bỏ anh ! “
Dương Vũ đè cô xuống nệm hôn tứ tung lên khắp mặt cô, chọc cô cười đến đau bụng nhăn mặt.
“,Em gan to lắm còn dám có ý định bỏ anh, anh hôn …anh hôn… em còn dám…. nói bậy nữa không! “
” Ha Ha…ha…a..em không dám.nữa….xin anh đấy….đừng chọc em nữa….em nhột quá…mắc cười….quá…nhột..quá…ha…ha..”
Hai người đi hẹn hò bắt đầu từ công viên, cùng nhau chơi tàu lượn siêu tốc, rồi vòng quay, nắm vòng, bắn bong bóng nhận thú, gắp thú bông và cả chơi nhà ma nữa, cả hai đã có những trải nghiệm vui vẻ cùng nhau, khi chơi xong phần trò chơi Y Đàm kéo Dương Vũ đi ăn đồ ngọt, nào là kẹo bông gòn, kẹp chỉ, kem, uống trà chanh trà vải, khi anh ăn không hết thì cô sẽ ăn nốt vì cô dạ dày rất lớn lại không có thói quen bỏ phí thức ăn, cuộc sống đã dạy cô như thế.
Nhà họ Hoàng
” Aaaaaa! Đi ra đi ra đi ra! “
Hoàng Thiên Tâm ngồi trên giường lớn tức giận cầm lấy gối mềm ném vào người của Trần Cảnh Du, cô ta bực tức vì kế hoạchaij lần nữa thất bại, Trịnh Dương Vũ bảo vệ Y Đàm như vậy làm cô ta không thể nào kiềm nén sự đố kị ghen ghét trong lòng, từ trước dến nay cô ta luôn sống trong nhung lụa được nuông chiều cung phụng như công chúa, mọi người xung quanh đều nịnh bợ hạ mình chỉ để làm thân tạo mối qian tệ tốt với cô ta. Bản thân cô ta cũng ưu tú xinh đẹp giàu có. Cô ta có cái gì thua Phùng Y Đàm chứ, tất cả đều hơn mà tại sao người đàn ông cô ta thích từ nhỏ tới giờ lại bị một con nhỏ nhà quê cướp mất.
Tại sao Trịnh Dương Vũ yêu cô mà không yêu cô ta?
” Cô chủ đừng tức giận nữa! “
” Sao không tức được chứ, anh là đồ ăn hại có mấy việc nhỏ cũng làm không xong! Tôi muốn con nhỏ không thể đến gần anh ấy nữa, Trịnh Dương Vũ là của tôi tôi không có được thì người khác cũng đừng hòng! “
” Cô chủ yêu anh ta đến vậy sao? “
Trần Cảnh Du lên tiếng hỏi, trái tim anh ta đau nhói bởi thứ tình cảm vốn không nên có này, nhìn người mình yêu trở nên điên cuồng cố chấp vì một người khác, anh ta biết mình và cô ta không có cơ hội nhưng anh ta không muốn người con gái anh ta yêu phải đau buồn, chỉ cần cô ta vui vẻ hạnh phúc bắt kể việc gì anh ta cũng có thể làm.
Kể cả giết người!
” Đúng vậy tôi yêu anh ấy, từ nhỏ đến giờ chỉ một mình anh ấy. “
Trần Cảnh Du bật cười chua chát : ” Vậy được, tôi sẽ giúp cô chủ “
” Giúp tôi? “
Sau khi nghe Trần Cảnh Du nói Hoàng Thiên Tâm có chút vui vẻ, cô ta nhìn anh ta nhẹ nhàng chạm lên mặt anh ta giống như đang hài lòng với một con chí trung thành vậy.