Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng nói vọng vào.
Thủ lỉnh ngẩng lên trả lời một câu.
Người ở bên ngoài lại nói điều gì đó, Mộ Thiện mơ hồ nghe thấy hai từ quan trọng: “Đinh Hành”
Thủ lĩnh vốn đang quỳ giữa hai chân Mộ Thiện. Ông ta trầm tư một vài giây rồi quay lưng về phía Mộ Thiện nói liền mấy câu.
Mộ Thiện vừa mở mắt liền nhìn thấy sợi dây xích trói tay phải, bị Thủ lĩnh ném ở góc tường.
Cô từ từ đưa tay qua bên đó.
Khi túm được sợi dây xích, cô liền ngồi bật dậy vòng qua cổ Thủ lĩnh rồi siết chặt. Hành động này hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Mộ thiện không biết việc cô làm liệu có đạt hết quả, cũng không biết cô tấn công ông ta có khiến bản thân rơi vào tình thế càng thê thảm hơn, cô chỉ biết cô thà chết cũng không muốn bị người đàn ông này làm nhục.
Thủ lĩnh há miệng hít thở, ông ta giơ tay nắm chặt sợi dây xích trên cổ. Chân tay Mộ Thiện đau đến mức gãy rời, nhưng cô bất chấp, dùng toàn lực kéo sợi dây xích trên về phía sau.
Thế nhưng một người chưa từng đánh nhau như Mộ Thiện làm sao có thể là đối thủ của Thủ lĩnh tam giác vàng. Sau vài giây nghẹt thở, Thủ lĩnh giật mạnh sợi dây xích về đằng trước, làm nó tuột khỏi tay Mộ Thiện, thậm chí cả người cô đập mạnh vào lưng ông ta.
Thủ lĩnh lập tức xoay người, một tay ông ta vẫn ôm cổ của mình, trên đó xuất hiện một vết bầm đỏ. Lần này Thủ lĩnh thật sự nổi giận, hai đồng tử của ông ta long lên.
Thủ lĩnh túm đầu Mộ Thiện quăng mạnh vào tường. Một tiếng “cộc” vang lên, Mộ Thiện đau đến mức có cảm giác đầu cô vỡ làm đôi.
Ông ta gầm lên chửi mắng hai câu gì đó. Trước đó Thủ lĩnh lúc nào cũng bình tĩnh nho nhã, đây là lần đầu tiên Mộ Thiện chứng kiến ông ta cao giọng mắng người.
Máu từ lông mày chảy xuống, làm mờ mắt Mộ Thiện. Cô mơ hồ thấy Thủ lĩnh đứng dậy, đi tới ngăn kéo ở bên cạnh và rút ra một khẩu súng.
Ông ta quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt thù hận. Có lẽ gương mặt cứng đờ và lạnh lùng của Mộ Thiện khiến ông ta không hài lòng, vì ông ta nghĩ cô nên hoảng sợ, nên khóc lóc cầu xin ông ta. Ông ta không vội giết Mộ Thiện, ông ta gí nòng súng lạnh lẽo xuống bàn tay trái, bàn tay phải, đùi trái, đùi phải và nơi non mềm nhất ông ta vừa dùng ngón tay xâm lược ở thân dưới Mộ Thiện.
Ông ta muốn ám chỉ, ông ta sẽ hủy hoại những bộ phận đó của cô.
Mộ Thiện nắm chặt tấm thảm nhung ở bên dưới, tim cô như ngừng đập.
Đúng lúc này, cửa phòng ngoài bật mở, sau đó là tiếng bước chân thình thịch chạy vào.
Thủ lĩnh quay về hướng đó, Mộ Thiện mơ hồ ngẩng đầu.
Một người đàn ông đứng ngược ánh sáng ở cửa phòng. Anh còn đang thở hổn hển, bắt gặp cảnh tượng trong phòng, cả người anh hóa đá.
Anh và Thủ lĩnh mắt đối mắt.
Hai bên trầm mặc trong giây lát. Đây là phòng riêng của Thủ lĩnh, Đinh Hành tự tiện đột nhập vào bên trong. Hai bên không cần bất cứ lời nói nào, đều có thể nhìn ra thái độ thù địch trong mắt đối phương.
Mãi tới sau này, Mộ Thiện vẫn thường nghĩ, tại sao Đinh Hành lại vì cô trở mặt với Thủ lĩnh. Cô nghĩ, có lẽ do nhận được tin Thủ lĩnh lỗ nặng nề trên thị trường chỉ số cổ phiếu tương lai, anh không còn cần đến đồng minh này; hoặc giả quan hệ giữa ba bên vốn phức tạp, kẻ thù của kẻ thù là bạn; hoặc giả Đinh Hành thật sự là người lương thiện, anh không nhẫn tâm chứng kiến một cô gái vô tội bị làm nhục.
Sự thật là khi Đinh Hành nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của Thủ lĩnh, anh liền ra lệnh thuộc hạ khống chế lính gác và chặn ở cửa ra vào, còn anh lao vào phòng. Lúc này, anh không hề nghĩ tới việc đám thuộc hạ có khả năng bị người của Thủ lĩnh giết sạch, cũng không hề bận tâm đến chuyện tự ý xông vào phòng Thủ lĩnh sẽ khiến anh mất mạng.
Khi Đinh Hành vào trong, đập vào mắt anh là hình ảnh thân thể trần truồng của cô bị xích dưới đất như một nô lệ. Trong khi đó mũi súng của Thủ lĩnh đang chĩa vào Mộ Thiện.
Anh liền lao vào Thủ lĩnh.
Hai bên quần thảo như hai con dã thú. Đinh Hành bất chấp tất cả, còn Thủ lĩnh cũng không phải tay vừa. Đinh Hành tung một nắm đấm cực mạnh vào ngực Thủ lĩnh. Thủ lĩnh lập tức giơ súng, “pằng” một phát bắn trúng vai Đinh Hành.
Cùng lúc đó, Đinh Hành tung nắm đấm thứ hai, Thủ lĩnh không ngờ anh bị trúng đạn vẫn không ngừng tấn công. Ông ta không kịp né tránh nên bị đánh trúng xương sườn, khẩu súng tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Đinh Hành vừa rồi chỉ có ý định đi gặp Thủ lĩnh nên không mang theo súng. Thấy Thủ lĩnh cố nhặt khẩu súng, anh không đếm xỉa đến vết thương trên vai, túm chặt đùi Thủ lĩnh và ngoạm vào người ông ta.
Thủ lĩnh đau đến mức tím tái mặt. Đinh Hành dùng toàn lực cắn mạnh, máu loang lổ trên miệng anh.
Nghe tiếng súng và tiếng ẩu đả ở trong phòng, người bên ngoài cửa lập tức có phản ứng. Từ bên ngoài truyền vào tiếng súng nổ, tiếng vật nặng đổ xuống đất , sau đó là tiếng người nói lao xao.
Đinh Hành và Thủ lĩnh đều sững sờ một hai giây. Tình hình bên ngoài rất rõ ràng, Đinh Hành đưa người đến đột nhập vào phòng Thủ lĩnh, thuộc hạ của anh và đám binh lính nổ súng vào nhau, chỉ e là bây giờ đám thuộc hạ lành ít dữ nhiều.
Đinh Hành cảm thấy tình hình không ổn, anh hơi há miệng, Thủ lĩnh nhân cơ hội lật người đạp một phát vào ngực Đinh Hành. Cú đạp của Thủ lĩnh không ngờ đụng trúng vết thương của Đinh Hành, khiến anh gục xuống.
Đúng lúc này, một bàn tay run rẩy nhặt khẩu súng ở dưới đất.
Một tiếng nói phụ nữ lạnh lẽo vang lên, tựa hồ vọng đến từ thế giới khác: “Chết đi!”
Mộ Thiện hoàn toàn mất lý trí, cô giơ súng nhằm thẳng vào tim Thủ lĩnh, không hề nghĩ đến hậu quả nếu Thủ lĩnh chết, cả cô, Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành sẽ không có cơ hội thoát thân.
Thế nhưng cô không bắn trúng, phát đạn chỉ trúng bả vai Thủ lĩnh. Ông ta lập tức nhoài người về phía cô.
Thêm một phát đạn nữa, trúng bụng Thủ lĩnh. Lần này ông ta hết động đậy, chỉ mở trừng mắt nhìn Mộ Thiện, hô hấp khó nhọc.
Ông ta hét lên một câu tiếng Thái, nhưng có lẽ do vết thương quá đau, thanh âm của ông ta không lớn lắm.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Đinh Hành thở dốc, anh giơ tay với con dao găm Thủ lĩnh vừa ném sang một bên rồi tung về phía Mộ Thiện.
“Hãy bắt ông ta làm con tin để thoát khỏi nơi này”. Đinh Hành khó nhọc thốt ra vài từ.
Mộ Thiện buông súng cầm con dao cắt đứt sợi dây xích trói chân tay cô. Sau đó cô dùng tấm thảm nhung trắng cuộn quanh người rồi lại cầm súng chĩa vào đầu Thủ lĩnh.
Cô nghĩ đến tình huống cô từng đọc trên sách vở, bị ép vào con đường giết người để giành sự sống. Bởi vì lúc này cô cũng muốn giết người.
Người ở bên ngoài xông vào phòng.
Mười mấy người, mười mấy khẩu súng.
Tầm đứng ở phía trước tiên, hắn sa sầm mặt: “Mộ, mau thả Thủ lĩnh ra. Nếu không tôi sẽ chém cô thành trăm mảnh.”
Phát đạn trúng bụng đại khái xuyên qua nội tạng của Thủ lĩnh. Người đàn ông nho nhã ngày nào giờ đây co giật ở dưới đất. Mộ Thiện chĩa súng vào đầu ông ta, cô cất giọng nghiêm nghị: “Các anh lui ra ngoài hết cho tôi, hãy chuẩn bị một chiếc xe ô tô và để Trần Bắc Nghiêu lên xe. Mau cho thuộc hạ của Đinh Hành qua bên này, nếu không chúng ta cùng chết.”
Tầm còn chưa lên tiếng, một thuộc hạ của Thủ lĩnh biết tiếng Trung tức giận hét lên: “Thủ lĩnh bị trúng đạn, cần phải cấp cứu gấp.”
“Khi chúng tôi rời khỏi doanh trại sẽ trả Thủ lĩnh về cho các anh.” Đinh Hành ráng mở miệng.
Thủ lĩnh cao giọng nói vài câu, đại khái là thả bọn họ đi. Tầm và những người khác cung kính gật đầu, tất cả lừ mắt nhìn Mộ Thiện rồi lui ra ngoài.
Một lát sau, thuộc hạ của Đinh Hành đi vào đỡ anh.
“Chúng ta còn lại mấy người?”
“Vừa rồi nhóm chúng tôi bị bắt chết năm người. Bây giờ chỉ còn lại bốn người, gồm cả tôi”. Thuộc hạ buồn bã trả lời.
Đinh Hành gật đầu nhìn Mộ Thiện. Thuộc hạ rút súng rồi xốc nách Thủ lĩnh lôi ra ngoài. Mộ Thiện đi đến dìu Đinh Hành. Khi tay anh đặt lên bờ vai lạnh toát của cô, trái tim đang tê liệt của cô phảng phất được hồi sinh.
“Cám ơn anh.”
Gương mặt trắng bệch của anh cười cười. Anh dường như rất đau đớn, mí mắt anh hơi khép lại, hơi thở gấp gáp.
Dù mấy người thuộc hạ còn lại của Đinh Hành vô cùng cảnh giác, nhưng khi nhóm của Mộ Thiện đưa Thủ lĩnh ra ngoài, một tiếng súng đanh sắc vang lên, thuộc hạ đang xốc nách Thủ lĩnh bị bắn trúng đầu, đổ gục xuống đất.
Đám binh lính Thái Lan tay cầm súng đứng vây xung quanh, phát đạn vừa rồi rõ ràng xuất phát từ một tên bắn tỉa đang mai phục ở đâu đó. Nhóm của Mộ Thiện lập tức tránh về một bên thân xe.
Ở đây đường đường là đại bản doanh của tập đoàn ma túy, vừa rồi bọn chúng nhất thời lơ là để Đinh Hành xông vào bởi vì anh là đối tác. Bây giờ chúng làm sao có thể để anh và Mộ Thiện bắt Thủ lĩnh làm con tin nhằm thoát thân?
Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn vào hàng ghế sau xe Jeep. Cô thấy một bóng hình nằm bất động. Trong lòng cô vừa đau xót vừa tuyệt vọng. Trên tay cô vẫn còn khẩu súng của Thủ lĩnh, cô đưa mắt qua người đàn ông bị trúng đạn nằm dưới chân. Sau đó Mộ Thiện giơ súng nhằm thẳng vào chân trái ông ta. “Pằng” lại một phát đạn bắn ra.
Thân thể Thủ lĩnh co giật.
“Ông có muốn chúng ta cùng chết không?” Mộ Thiện cất giọng lạnh lùng.
Một thuộc hạ của Đinh Hành biết tiếng Thái phiên dịch cho Thủ lĩnh.
Thủ lĩnh cố gắng hét câu gì đó. Lần này xung quanh không còn bất cứ động tĩnh nào khác.
Mấy người nhảy lên xe Jeep. Khi cửa xe vừa mở, Mộ Thiện gần như lập tức lao lên hàng ghế sau. Trần Bắc Nghiêu vẫn bất tỉnh, thân hình cao lớn của anh nằm thẳng trên ghế, gương mặt anh trắng bệch.
Một người đàn ông lái xe, hai người khác đỡ Đinh Hành ngồi vào hàng ghế giữa, Thủ lĩnh bị ném dưới chân hai người đó. Vừa rồi khi Mộ Thiện mở miệng, thuộc hạ của Đinh Hành nhanh nhẹn yêu cầu đối phương chuẩn bị hộp thuốc và đồ ăn. Khi lên xe, bọn lập tức xử lý vết thương cho Đinh Hành.
Một người đàn ông cởi áo khoác ném cho Mộ Thiện. Mộ Thiện nói cám ơn rồi mặc vào người, cô lấy tấm thảm đắp cho Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện quan sát tỉ mỉ vết thương của Trần Bắc Nghiêu. Có lẽ Thủ lĩnh sợ anh chết không lấy được tiền nên cho người xử lý vết thương của anh. Thế nhưng máu vẫn thấm đỏ cả tấm băng trắng, trên người anh vẫn còn đầy vết máu khô, bùn đất, thậm chí cả vết xước do cây cối để lại. Trông anh lúc này chẳng khác gì xác chết sắp thối rữa.
Chiếc xe Jeep nhanh chóng rời khỏi doanh trại, lao nhanh trên đường núi. Đằng sau có năm chiếc xe trang bị súng ống bám theo bọn họ. Mộ Thiện quỳ bên cạnh ghế sau, cô nhẹ nhàng ôm cổ Trần Bắc Nghiêu. Cô uống ngụm nước khoáng, mớm từng giọt từng giọt xuống bờ môi khô nứt của anh. Vô tình ngẩng lên, Mộ Thiện bắt gặp người đàn ông ngồi hàng ghế trước đang quay đầu nhìn cô, gương mặt anh không có bất cứ biểu cảm nào. Chạm phải ánh mắt của Mộ Thiện, anh liền quay đầu về phía trước.
Mộ Thiện trầm mặc hồi lâu. Cô nhặt khẩu súng bỏ vào túi áo.
Trong lòng cô thì thầm với Trần Bắc Nghiêu: Anh mau tỉnh lại đi, em thật sự rất sợ, sợ đến mức sắp phát điên lên rồi.