“Nếu còn tiếp tục lảm nhảm, thì các người có thể quay về cùng với nhau ngay bây giờ.”
“Thằng chó này…” Ivan cau mày, liên mồm chửi thề cho đến khi đồng nghiệp của mình đã nhàm tai với những lời tục tĩu của anh ta, nhưng vẫn không hề chùn bước.
“… Aa, chó thật. Tại sao ngài lại muốn kéo theo bọn ta?”
“Ngài muốn ta trả lời như nào?”
“Tên khốn…”
“Tổng giám mục Lee… Ta không thể tin những người ngoài vào thời điểm này.”
Những Hiệp sĩ đáng tin nhất trao đổi ánh mắt với nhau khi đang di chuyển. Điều gì đã làm kẻ huỷ hoại nhân cách luôn tin vào bản thân mình này trở nên như vậy? Đúng như dự đoán, anh đang không trụ nổi trước tình trạng thiếu ngủ.
Izek lao vào hang động khổng lồ của Rom. Bản thân anh cũng biết rằng mình đang mù quáng ôm hy vọng.
Nếu như Rudbeckia bị đưa đến đây từ ngày đầu tiên mất tích thì khả năng cô ấy còn sống sót sẽ bằng không.
‘Liệu quái vật có thể hiểu được lời của con người không?’
Vào buổi sáng sau đêm đầu tiên của cả hai, trong khi nhấm nháp món thịt hầm, câu hỏi đó của cô lại chiếm hết tâm trí anh ngay lúc này. Anh không suy ra được bất cứ điều gì từ câu hỏi đó. Cô ấy chỉ đang trong trạng thái ngỡ ngàng. Cô ấy đã nghĩ gì vào sáng hôm đó? Tại sao cô ấy lại tỏ ra ngạc nhiên khi anh ấy đề nghị đến viếng thần điện? Vì sao anh lại nghĩ tới bó hoa mà cô ấy đã làm bằng chính đôi tay mảnh mai của mình với những bông hoa tự hái được?
“Lẽ ra ta phải nhận lấy nó…”
“Cái gì? Sao tự dưng ngài lại nói như vậy?”
Lẽ ra lúc đó anh nên nhận lấy bó hoa ấy cùng một nụ cười. Anh nên để cô ấy đi thay vì trách cứ bàn tay lấm lem của cô ấy.
“Này, Iz, dừng lại một chút đi. Tôi thực sự cảm thấy không ổn ngay lúc này.”
Cô đã hôn lên má anh. Giống như một người vợ hôn lên má chồng mình, giống như mẹ anh đã hôn lên má cha anh. Anh thấy đầu mình trắng xoá trong một khắc.
Có lẽ, đó là điềm báo?
“Ivan, dừng lại…”
“Mọi người đứng yên ở đấy. Iz, ngài biết mấy ngày nay hang của Rom như thế nào mà. Ha, chết tiệt, nếu vợ ngài ở trong này, vậy thì bây giờ…”
Ivan có vẻ đã hạ quyết tâm nói ra điều đó.
Rằng nếu anh có thể chịu được khi nhìn thấy thi thể của cô, và nếu như anh có thể sống tiếp sau khi nhìn thấy cơ thể nát bấy đó…
“…Aaaa!”
Một tiếng thét đột ngột vang lên.
Đó là một tiếng ồn không thể tưởng tượng được ở ngay tại nơi này.
Sự im lặng xâm chiếm ngay lập tức. Khoảnh khắc đó thực sự đắt giá đối với Izek và những người còn lại, những người quay đầu và nghiến chặt hàm răng của mình. Không biết là ai đã mở miệng trước tiên – có lẽ là Galar. Ngay tại giây phút anh cố gắng để lên tiếng đầu tiên, một lần nữa, các câu chữ của anh lại bị chặn lại bằng tiếng gầm rú chấn động đất trời.
[KRUUUUUUUAAAAAA~]______________________________________________________________________
“Aaaaaaaaaaaaa!”
Tôi không nên hét lên mới phải.
Cho dù có kinh hãi khi đối mặt với con quái vật đứng trong hàng rùng rợn nhất của thế giới này, tôi cũng không nên hét lên.
Không thể giữ hình tượng đẹp đẽ trong mắt chủ nhà sau khi tò mò nhổ lông mũi tronng khi chủ nhà đang say ngủ, đã thế còn tự tiện xông vào nhà nữa chứ. Chủ nhà, hoặc là, con quái vật cấp cao có nguy cơ bị xoá sổ, đáp lại tiếng hét của tôi bằng một tiếng gầm khủng khiếp.[KRUUUUUUUAAAAAA~]
Đất trời như đang rung chuyển
Những ngọn núi đá quý lung lay và những viên ngọc văng lên tung toé như những hòn đá cuội.
Thật kinh ngạc là cái hang đã không sụp xuống. Trong một khắc ngắn ngủi, tôi đã hoàn toàn thoát khỏi đó. Chỉ khi cảm nhận được Popo và Griffin ôm lấy tôi bằng thân thể không rloof của hai đứa thì tôi mới tỉnh táo lại một chút.
“Ta xin lỗi, xin hãy tha cho ta! Ta không biết rằng ngươi đang ở đây! Ta chỉ cắm đầu chạy và chẳng biết đã đến đây từ khi nào! Bọn ta không trộm bất kỳ viên đá nào của ngươi cả! Ta sẽ lập tức ròi khỏi đây!”
Con rồng trừng mắt nhìn tôi khi tôi huyên thiên những điều vô nghĩa, rồi trầm mặc trong giây lát. Tôi đã sớm nghĩa rằng nó có thể là một con Wyvern*, nhưng với kích thước khổng lồ này thì không thể là Wyvern được.
*Wyvern: Theo như truyền thuyết và huy hiệu thời kỳ Trung Cổ Châu Âu, “wyvern” được miêu tả là một sinh vật giống rắn với đôi cánh và thường có đuôi gai. Từ “wyvern” được lấy ở từ gốc Pháp “wyvere”, có hai nghĩa là “rắn độc” và “sự sống”. Về mặt biểu tượng, “wyvern” là một sinh vật đại diện cho chiến tranh, và là biểu tượng sức mạnh cho những người mang nó.
Đôi mắt của loài Wyvern có màu xanh lục như các sinh vật ngoài biển khơi, chứ không vàng rực như này.
“Grrrrrrr….”
“Thả ta ra…” Cơ thể tôi không ngừng vùng vẫy khi bị nâng lên không trung.
Từ một con gà trong vuốt đại bàng chuyển sang thành một con gà trong vuốt rồng. Chua ơi, ngài định kết liễu con như thế này sao? Không, con không thể chết kiểu chó má này được! Cứu em với, Izek!
“Po, po… po, po, po, po, po!”
“Popo ơi! Chạy đi!”
Đôi mắt tôi quay cuồng theo cơn gió đang không ngừng lay động cơ thể. Popo đập đập hai tay, nhảy đến và cắn một phát vào cổ chân của con rồng.
Cảm động quá, nhưng mà chạy trước đi, cái đồ ngốc này!
Có một tiếng huýt ngay trên đầu tôi.
Griffin đang liệng trên không trung và cố gắng tấn công vào cổ của con rồng. Tất nhiên, con rồng, kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn trong thế giới của quái vật, không hề nhúc nhích dù chỉ một chút. Không, nó còn không thèm để tâm đến hai đứa tí nào cả. Không có cách nào để thắng một cuộc chiến như này.
“Grrrrraa…” Cái mõm khổng lồ đang dí sát lại gần tôi. Con quái vật này có lỗ mũi to lớn, bộ vảy màu chàm và đôi mắt vàng ghê rợn.
Hơi nóng phả thẳng vào mặt tôi.
“T – Ta xin lỗi….”
Sau khi ngửi ngửi tôi, con rồng đột nhiên thả tôi xuống. Như thể hắn chưa từng làm gì cả, nó chỉ đặt tôi ngồi xuống đống châu báu và nhìn tôi chằm chằm.
Nó có hiểu tôi như những con quái vật khác không…? Hay là nó chỉ thả tôi vì quá lười để xử lý?
Tôi rón rén đứng dậy và vờ di chuyển. Con rồng kì bí này vẫn tiếp tục theo dõi tôi. Cuối cùng, tôi di chuyển đến chỗ mà tôi vừa vào. Ngay khi tôi chuẩn bị tẩu thoát, thì chân nó đã dịch chuyển và chặn đứng đường thoát thân của tôi!