“Không cần.”
Lục Tây Lăng bỏ cả ba cái vali ra, sắp xếp lại theo thứ tự lớn nhỏ, để ra được một chỗ trống. Anh đang định xoay người nhấc vali của Hạ Úc Thanh, thì đã thấy cô một tay nhấc lên, một tay đỡ đáy vali, vững vàng đặt nó vào trong.
“…”
Hạ Úc Thanh nhìn anh, “Sao thế?”
Lục Tây Lăng không nói gì, đẩy vali của cô vào trong rồi giơ tay bấm nút, đóng nắp cốp lại, sau đó khẽ xoa đầu cô, “Lên xe đi.”
Hạ Úc Thanh ngồi vào ghế sau, Lục Sênh quay đầu lại tủm tỉm cười, “Anh, anh lên trước ngồi đi, em muốn ngồi cùng Thanh Thanh.”
Lục Tây Lăng không hề nể mặt, “Không được.”
“…Ki bo!”
Lục Sênh kéo nắp hộc đựng đồ ở phía trước, lấy ra một chiếc túi giấy, xoay người lại đưa cho Hạ Úc Thanh, “Mấy thứ mua từ Disneyland Tokyo về, em chọn một cái đi.”
Sau khi xác định sẽ đi Disneyland với Lục Tây Lăng, Hạ Úc Thanh đã tranh thủ thời gian bổ sung kiến thức.
Qua những video phổ cập kiến thức, cô đã có thể phân biệt được các nhân vật phổ biến, ví dụ như lúc này, trong túi có hai món đồ trang trí tạo hình hai nhân vật, một là ShellieMay, một là Duffy.
Hạ Úc Thanh biết Lục Sênh thích Duffy, nên liền chọn cái tạo hình ShellieMay.
Xe rời thành phố, lên đường cao tốc.
Ngày lễ nghỉ, lại là năm mới, ngày mai dòng người đổ về đây nhiều như thế nào là có thể đoán được. Để chuyến du lịch không có trải nghiệm quá tồi tệ, ngoài mua vé Fastpass, bốn người còn đặt phòng tại khách sạn trong khu vui chơi, để sáng mai được ưu tiên vào trước.
Lục Sênh truyền một gói đồ ăn vặt từ đằng trước ra sau, Hạ Úc Thanh chọn một gói kẹo dẻo, vừa không phiền phức lại vừa không bẩn tay.
“Thanh Thanh, em đoán xem lần gần nhất anh trai chị đi công viên giải trí là lúc nào?”, Lục Sênh lấy lại cái túi.
Hạ Úc Thanh xé vỏ gói kẹo theo đường răng cưa, cười hỏi, “Lúc nào ạ?”
“Cấp Ba. Hình như là hồi lớp Mười. Vốn dĩ Nam Thành có một công viên giải trí cực kỳ to, mấy năm trước kinh doanh thua lỗ nên đóng cửa rồi, tiếc ghê. Hồi đấy, vào lễ Halloween, có một lễ hội chủ đề ma quỷ, chị không dám đi một mình nên nài nỉ xin anh ấy đi cùng. Anh ấy bảo, đi cũng được, nhưng chị phải làm bài tập hộ anh ấy, em nói xem có quá đáng không, anh ấy bắt một đứa học sinh cấp Hai làm bài tập cấp Ba cho anh ấy đấy.”
Hạ Úc Thanh bật cười, quay đầu liếc Lục Tây Lăng.
Nhưng thật ra anh lại chẳng có phản ứng gì mấy.
Cô hỏi Lục Sênh, “Làm bài tập gì ạ?”
“Nhật ký Ngữ Văn… Không đúng, cái này không quan trọng. Quan trọng là, hơn mười năm rồi, cuối cùng Lục tổng cũng chịu đi chơi mấy trò ngây thơ ấu trĩ, đúng không?”, câu cuối cùng, là Lục Sênh nói với Lục Tây Lăng.
Lục Tây Lăng còn chẳng buồn nhấc mí mắt, “Mày còn lảm nhảm thêm một câu nào nữa, lần sau sẽ không đưa mày đi cùng nữa.”
Lục Sênh “hừ” một cái, “Coi như em đã nhìn ra rồi, đúng là đãi ngộ giữa em gái với bạn gái không hề giống nhau.”
Hạ Úc Thanh xấu hổ, lẳng lặng nhét viên kẹo dẻo vào miệng. Cô quay sang liếc Lục Tây Lăng, thì thầm hỏi: “Anh ăn không?”
Lục Tây Lăng lắc đầu.
Cô trộm liếc lên phía trước, lúc này Lục Sênh đang nhìn thẳng, Châu Tiềm thì đang tập trung lái xe, vì thế cô liền vội vàng duỗi tay ra, nhét viên kẹo vào miệng anh, rồi lại nhanh chóng rụt tay về.
Cô nghe thấy Lục Tây Lăng khẽ cười một tiếng.
Lên cao tốc không lâu, trời đã dần buông sắc tối thẫm. Hôm nay Nam Thành đổ gió lớn, vận tốc một trăm hai mươi, khiến tiếng gió bên ngoài cửa sổ xe đều biến thành một loại tiếng ồn.
Lục Sênh gà gật ngủ trong tiếng nhạc không đồng nhất đang phát.
Lục Tây Lăng đưa tay ôm vai Hạ Úc Thanh, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Em có muốn ngủ một lát không?”
“Cũng không buồn ngủ lắm.”, Hạ Úc Thanh cũng hạ thấp giọng nói.
Sau khi lên xe, Hạ Úc Thanh đã cởi bỏ khăn và găng tay, đặt sang một bên. Lục Tây Lăng cầm tay cô, cẩn thận kiểm tra, trên mu bàn tay không có gì bất thường, “Vẫn bôi thuốc đều đặn đấy chứ?
“Ừm.”
“Có tái phát không?”
“Không hề. Em chú ý giữ ấm lắm.”
Cái Lục Tây Lăng hỏi là chứng nứt da.
Anh kinh doanh dụng cụ y khoa, giao tiếp với rất nhiều bác sĩ, khi đó đã xin ý kiến của một vị chuyên gia da liễu, lại hỏi xin loại thuốc bôi nghe nói là “bí mật không đưa ra ngoài” của phòng họ, hiệu quả trị nứt da vô cùng tốt.
Sau khi giao cho Hạ Úc Thanh, anh dặn dò cô ngày nào cũng phải bôi, kể cả qua mùa đông. Khoảng thời gian này, mỗi ngày anh đều kiên trì gửi cho cô hai chữ: Bôi thuốc.
Lục Tây Lăng đè thấp giọng, tiếp tục trò chuyện với Hạ Úc Thanh, hỏi cô khi nào thi, ôn tập kỹ chưa, nghỉ đông có kế hoạch gì…
Hạ Úc Thanh nói: “Nghỉ đông có khi em sẽ làm thêm, đã liên hệ xong rồi.”
“Vẫn làm online?”
“Ừm.”
“Vậy thì nghỉ đông sang chỗ anh ở.”
“…Vâng.”, Hạ Úc Thanh ít nhiều có chút xấu hổ.
“À, đúng rồi.”, cô nghĩ ra chuyện gì đó, bèn nói thêm, “Em có một đứa bạn cấp Ba, hình như nghỉ đông nó sẽ đến Nam Thành chơi.”
“Em vẫn liên lạc với bạn cấp Ba à?”
“Không nhiều lắm, chỉ mấy người thôi, cũng có vào nhóm chat đấy, nhưng chỉ sôi nổi lúc mới lập nhóm thôi. Con bé kia là bạn thân nhất của em.”
Lục Tây Lăng gật đầu, “Đến lúc đấy sẽ cử cho em một tài xế, em dẫn bạn đi chơi.”
Trò chuyện một lát, Hạ Úc Thanh bất giác ngáp một cái, tựa đầu vào vai Lục Tây Lăng, “Em ngủ một lúc đây.”
“Ừ.”
Carplay trong xe đang chạy list nhạc của Lục Sênh, một đống thập cẩm đủ thứ phong cách. Sau mấy bài tình ca Âu Mỹ, bài tiếp theo là nhạc rock Heavy Metal, nhịp trống dồn dập, người đang tỉnh còn phải giật mình.
Lục Tây Lăng thấp giọng quát, “Tắt nhạc đi.”
Châu Tiềm vội vàng chỉnh nút âm lượng về mức thấp nhất.
Lục Tây Lăng cúi đầu nhìn Hạ Úc Thanh xem cô có bị đánh thức hay không.
Châu Tiềm ngồi trên ghế lái thoáng liếc qua gương chiếu hậu. Mặc dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng bất kể là bắt gặp bao nhiêu lần thì vẫn cảm thấy mới mẻ… Cũng giống như tảng đá nở hoa, ai thấy mà không ngỡ ngàng. Rốt cuộc anh ta cũng không nhịn được, phải khẽ bật cười.
Lục Tây Lăng: “Cười cái gì?”
“…Anh quản nhiều quá đấy, em cười thôi mà cũng không cho cười.”, Châu Tiềm phụng phịu.
Tối muộn, xe về đến khách sạn.
Suốt dọc đường, Hạ Úc Thanh và Lục Sênh cứ chốc ngủ chốc tỉnh, vẫn cảm thấy buồn ngủ díu mắt, cả hai ngáp dài xuống xe, đồ đạc ở cốp sau giao cả cho hai người đàn ông.
Đi vào đại sảnh rực rỡ ánh đèn, Hạ Úc Thanh lập tức ngẩng đầu quan sát.
Cột trụ thạch cao trắng tinh, kéo dài đến tận đỉnh, chỗ kết nối được thiết kế như những song sắt hoa lá trong giáo đường. Hai bên tầng trệt có gác lửng với thiết kế lan can vòm cung, bên trên gắn những món đồ trang trí rất hợp với không khí ngày lễ.
Xếp hàng vào đăng ký nhận phòng, còn phải đợi một lát nữa, Hạ Úc Thanh liền tháo ba lô xuống, lấy máy ảnh từ bên trong ra.
Lục Tây Lăng đẩy vali của anh và Hạ Úc Thanh đến, đứng phía sau cô, anh liếc vào màn hình máy ảnh, “Đang chụp gì thế?”
Hạ Úc Thanh chỉ cho anh xem, “Kia kìa, giống song sắt hoa trong nhà thờ ghê, thắp đèn lên trông lại càng đẹp.”
Đúng lúc này Lục Sênh gọi, “Anh, vào đây xếp hàng đi!”
Lục Tây Lăng liếc qua, “Hai đứa xếp đi. Bọn anh chụp ảnh một lúc đã.”
Họ đặt tổng cộng ba phòng, Lục Sênh và Hạ Úc Thanh một phòng, Lục Tây Lăng và Châu Tiềm mỗi người một phòng.
Check-in xong, lấy thẻ phòng, cả bốn người cùng vào thang máy lên lầu.
Ba phòng không ở cùng một tầng, Châu Tiềm ra khỏi thang máy trước.
Lục Sênh nhìn tấm thẻ phòng trong tay, lại nhìn Lục Tây Lăng và Hạ Úc Thanh.
Thang vừa đến số tầng ghi trên thẻ, cô nàng bước ra trước, rồi cười bảo: “Thanh Thanh, giấc ngủ của chị không tốt cho lắm, không quen có người ngủ cùng phòng. Đành để em chịu khó ở cùng anh trai chị nhé. Phòng anh ấy rộng lắm, view lại đẹp nữa.”
Dứt lời, cô nàng trực tiếp ấn nút đóng cửa thang, trước khi thang máy khép lại, chỉ còn một khe hở, cô nàng vẫy tay cười nói: “Chúc hai người ngủ ngon!”