Triêu Thần thấy ta không có ý định dừng bước, mấp máy môi, cuối cùng khôngnói gì, chỉ đỡ tay ta, đi bên cạnh. Khi trở về Thu Ngọc cư, trong đầu ta đã bình lặng hơn rất nhiều, mới nhớ ra bây giờ cũng không còn sớm nữa,có lẽ các cung nhân đều đã đi ngủ, chỉ còn lại vài cung nhân tuần đêm đi trên hành lang.
Triêu Thần đỡ tên bước lên, thấp giọng nói:“Nương nương vào trong trước đi, nô tỳ bưng nước lên cho nương nương rửa mặt, chải đầu.”
Ta gật đầu, nàng ta liền lui xuống.
Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, ta bất giác cảm thấy mệt mỏi, chỉ thở dài, lắc đầu rồi giơ tay đẩy cửa phòng.
Tiện tay đóng cửa lại, lúc ngước mắt lên, ta kinh ngạc kêu thành tiếng. Hạ Hầu Tử Khâm đang ngồi trong phòng ta.
Y lạnh lùng nhìn ta, đôi mắt đầy vẻ phẫn nộ.
Ta chỉ cảm thấy đầu ngón tay run rẩy, ban đầu còn nghĩ ngày mai hắn mớikhởi binh vấn tội, nhưng không ngờ hắn lại đến lúc đêm khuya. Bên ngoàikhông thấy Lý công công, vậy là hắn chỉ đến một mình thôi ư? Ha, ta lạimuốn bật cười, hắn qua Thu Ngọc cư, vậy còn Dao Phi mới tấn phong củahắn đâu? Phất Hy hắn yêu nhất đâu?
Đứng ngơ ngẩn trước mặt hắn một lúc, ta mới từ từ bình tĩnh trở lại, bước lên hành lễ. “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”
Hắn vẫn chỉ nhìn ta, không nói một câu. Ta do dự giây lát, cuối cùng không đợi hắn cho đứng lên, đã đứng thẳng người.
Hắn vẫn im lặng, cứ ngồi trước mặt ta như vậy, đến ngón tay cũng không động đậy. Đôi mắt sâu thẳm đó từ lúc ta bước vào đã khóa chặt trên người ta, dường như sẽ nhìn thấu, nhìn rõ ta.
Hắn chỉ nhìn ta, từ đầu đến cuối không nói một lời, ta cảm thấy kì lạ, rốt cuộc hắn có ý gì?
Một lát sau liền nghe có người đẩy cửa phía sau, giọng Triêu Thần lập tứcvang lên: “Nương nương… a… Hoàng…” Nàng ta nhìn thấy người trong phòng,bỗng kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giận dữ nói: “Cút ra ngoài cho trẫm!”
Triêu Thần hoảng sợ, nước trong chậu không cẩn thận bị sánh ra. Nàng ta nhìnta, ta nháy mắt ra hiệu, nàng ta vội lui ra. Cửa lại được đóng vào.
Ta lặng lẽ nắm chặt hai tay trong ống tay áo, nhìn hắn, hắn vẫn đang nhìnta. Hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng nói: “Trẫm đợi nàng đã nửa canhgiờ.”
Nửa canh giờ? Khi đó ta vẫn đang ở trong tẩm cung của Hàn Vương.
Chần chừ giây lát, ta lên tiếng: “Thần thiếp tưởng hôm nay Hoàng thượng sẽ không đến, vì thế mới về muộn.”
Hắn lạnh lùng “hừ” một tiếng, hỏi: “Đi đâu?”
Ta đã đi đâu, chẳng phải hắn rõ nhất ư? Đã biết còn muốn hỏi ta! Tronglòng ta tức giận nhưng bên ngoài vẫn cười, nói: “Thần thiếp qua nóichuyện cùng Thái hậu.”
Đã như vậy, ta sẽ không nói thật, ta muốn xem hắn sẽ nổi giận ra sao.
Bàn tay nắm mép bàn thật chặt nhưng hắn lại cười, nói: “Mẫu hậu hôm nay hào hứng vậy à? Trẫm không biết Đàn Phi với Thái hậu gần gũi từ khi nàođấy! Hai người thật khiến trẫm kinh ngạc!”
Ta cười thầm, hắn vẫnđang kiềm chế để không nổi giận. Rốt cuộc vì hôm nay gặp được Dao Phinên tâm trạng tốt hay hắn muốn đợi ta thẳng thắn với hắn?
Khóemiệng khẽ cười, ta nhỏ giọng nói: “Đó đều là vì Thái hậu độ lượng, khoan dung, trước đây thần thiếp không hiểu chuyện, Thái hậu không so đo vớithần thiếp! Hơn nữa, chẳng phải Hoàng thượng luôn lo lắng Thái hậu không thích thần thiếp ư? Sau này Hoàng thượng không cần lo lắng nữa, có thểan tâm làm chuyện của người rồi!”
Nếu nói trước đây chọc hắn tứcgiận chẳng qua chỉ là sơ sơ, vậy thì hôm nay, ta ắt hẳn đã khiến hắn tức đến nỗi hận không thể nghiền nát ta ra.
“Đàn Phi!” Hắn nghiến răng gọi tên ta.
Ta cười, bước lên trước. “Hoàng thượng mệt rồi à? Vậy thần thiếp hầu hạ người nghỉ ngơi!”
Ta vừa dứt lời liền thấy hắn đập mạnh một cái lên bàn, chỉ nghe thấy tiếng “rầm”, mặt bàn dày, chắc bỗng xuất hiện một vết nứt dài. Mảnh gỗ đâmsâu vào lòng bàn tay hắn, màu đỏ tươi chảy ra từ lòng bàn tay ấy.
Ta giật mình, định bước lên nhưng cố kìm nén.
Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com
Dường như hắn không cảm thấy đau, cặp mắt đỏ sọc, giận dữ nói: “Nàng đừngtưởng trẫm không nhìn thấy nàng là không biết nàng đã đi đâu.”
Cuối cùng hắn cũng nổi giận. Ta chỉ muốn biết hắn tức giận là vì ta đã đigặp Hàn Vương, hay bởi phi tử của hắn đã đi gặp Hàn Vương.
Ta không nhìn hắn, chỉ khẽ nói: “Hoàng thượng đã biết thần thiếp đi đâu, còn hỏi làm gì?”
“Nàng…” Hắn tức đến nỗi sắc mặt vô cùng khó coi, giơ tay kéo mạnh ta qua. Takhông nghĩ tới hành động đột ngột này của hắn, không kịp phòng bị nênngã nhào, đụng vào lồng ngực hắn. Lúc hắn cúi đầu, lông mày nhíu chặt,ta mới nhớ trên cổ áo ta còn vương máu của Hàn Vương.
Sự giận dữcủa hắn đã giảm đi rất nhiều, hắn vừa định lên tiếng, ta liền cướp lời:“Hôm nay, lúc thần thiếp ra ngoài, gặp thích khách, Hàn Vương vì cứuthần thiếp nên đã bị thương.”
Ý của ta rất rõ ràng, đây chính là máu của Hàn Vương.
Đôi đồng tử của hắn co lại, hắn trầm giọng nói: “Thích khách?”
Ta biết hắn không tin, có điều ta vẫn nói: “Vâng, vì vậy thần thiếp qua Nghi Tư uyển thăm y.”
Bàn tay túm cổ tay ta siết chặt hơn, hắn phẫn nộ nói: “Truyền thái y là được, nàng đi làm gì?”
Ta lạnh nhạt trả lời: “Thần thiếp lấy thân phận là một người được cứu đi tạ ơn ân nhân cứu mạng, lẽ nào không được?”
“Trẫm không cho phép!”
Ta ngước mắt nhìn hắn, khẽ nói: “Vì sao Hoàng thượng không cho phép?”
Hắn đang giận dữ, bàn tay nắm tay ta càng lúc càng siết chặt, đột nhiên tacảm thấy không còn sợ nữa. Hắn phẫn nộ là vì thể diện hay vì để tâm?
Ta chán nản cười một tiếng: “Sao hôm nay Hoàng thượng không ở bên Dao Phi, lại quan tâm đến thần thiếp đi đâu?”
“Nàng quá hỗn xược rồi!” Ánh mắt hắn rơi trên cổ áo ta, nặng nề “hừ” mộttiếng. “Thượng Lâm uyển xuất hiện thích khách? Nàng cho rằng trẫm là tên ngốc à?”
Ta hỏi lại: “Nếu không có thích khách, Diêu Phó tướng sao lại chết chứ?”
“Đàn Phi!” Hắn gầm lên, giận đùng đùng nói: “Trẫm…”
Hắn mới nói được một nửa liền nghe thấy ngoài cửa có người nói: “Hoàng thượng, khởi bẩm Hoàng thượng…”
“Cút!” Hắn ngắt lời kẻ ngoài cửa.
Nhưng người bên ngoài không rời đi, lại nói: “Hoàng thượng, Hàn Vương pháiThanh Dương cô nương đến, nói là… nói là nương nương để quên đồ ở NghiTư uyển.”
Ta hơi giật mình, Hàn Vương thật tốt, lúc này còn đưa áo choàng của ta đến.
Quả nhiên, vừa nghe thấy lời này, sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm liền thay đổi,liếc ta một cái, lạnh lùng nói: “Mang vào đây!” Hắn vừa nói vừa buôngtay.
Cửa mở ra, ta có chút kinh ngạc, Thanh Dương còn chưa rờiđi. Nàng ta bước vào, nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, khóe miệng khẽ cười, cấttiếng: “Thanh Dương tham kiến Hoàng thượng, Đàn Phi nương nương!” Dừnglại một lát, nàng ta nói với ta: “Nương nương, vương gia nói, cảm ơn áochoàng của người.” Nàng ta nói xong, đặt áo choàng trong tay lên bàn,lại hành lễ với Hạ Hầu Tử Khâm rồi mới lui ra.
Thái giám bên ngoài thấy vậy, vội vàng đóng cửa.
Hạ Hầu Tử Khâm nhìn chiếc áo choàng trên bàn, cười lạnh: “Thăm bệnh thôi mà, sao nàng phải cởi áo choàng?”
Ta cũng hơi ngạc nhiên, không rõ vì sao Thanh Dương lại nói như vậy. Nàngta chẳng qua muốn nói ta tốt bụng cởi áo choàng khoác lên người HànVương. Ha, thật không biết đây là ý của Hàn Vương hay tự Thanh Dươngnghĩ ra?
Ta vừa định lên tiếng, hắn bỗng kéo ta qua, một tay vénống tay áo, nhìn kĩ dấu thủ cung sa trên cổ tay ta. Ta cảm thấy tronglòng sửng sốt, hắn làm vậy là có ý gì? Hắn cho rằng ta cùng với HànVương…
Ha, Tang Tử ta là người như vậy ư? Ta là người không biết chừng mực như vậy ư?
Ta ra sức hất tay hắn ra, nhưng hắn lại vùng vẫy, thân hình nặng nề đè lên ta, hắn không nói lời nào, chỉ cúi đầu hôn ta.
“Ưm…” Ta sợ hãi trợn tròn mắt. Hắn muốn làm gì?
Thực ra trong lòng ta đã có đáp án từ lâu. Hắn biết ta qua Nghi Tư uyển, cho rằng ta cởi áo choàng cho Hàn Vương, mờ ám biết bao. Hắn phẫn nộ nhìndấu thủ cung sa trên tay ta, thấy vẫn còn, vội vàng ném ta lên giường.Hắn còn có thể làm gì?
Trước đây, biết bao nhiêu lần, hắn chỉ ômta ngủ, chưa từng đối xử với ta như vậy! Trước đây, ta chỉ sợ hắn muốnta, hôm nay ta lại phẫn nộ khi hắn muốn ta! Hai tay ta ra sức đẩy hắnnhưng cơ thể hắn thật sự rất nặng, làm thế nào ta cũng không đẩy rađược. Hắn hôn ta, hôn một cách mạnh mẽ. Đột nhiên ta cảm thấy sợ hãi, há miệng cắn.
“Ưm!” Hắn “hừ” một tiếng, ta cắn càng mạnh. Hai taynắm chặt lấy áo hắn, hàm răng trắng, đều cắn rách môi hắn, vị tanh ngọtchảy vào từ kẽ răng.
Hắn nhíu chặt lông mày nhưng vẫn không buông ta ra, bàn tay lướt tới eo ta, kéo mạnh, dễ dàng kéo tuột đai lưng củata. Ta cố mở to mắt, cảm giác có thứ gì đó nóng hổi chảy ra từ khóe mắt.
Trong mắt hắn bỗng tràn ngập nỗi đau. Bàn tay kéo áo ta ngừng lại, ta nghiếnrăng tát hắn một cái. Âm thanh đó lảnh lót tới nỗi tiếng vang cũng nghethấy rõ ràng.
Hắn sững người.
Ta cũng sững sờ.
Lợi hại biết bao, ta đã đánh hoàng đế của thiên triều, đánh Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo nhất.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi, ta hơi nghiêng mặt sang chỗ khác, tự cườigiễu. “Thần thiếp tưởng hôm nay Hoàng thượng đi nhầm phòng, Dao Phi vẫn… đang đợi người.”
Hắn phẫn nộ giơ tay, ta nhắm mắt lại.
Bàn tay đó lần lữa không hạ xuống.
Không biết bao lâu sau, ta mới cảm thấy người phía trên đứng dậy, kinh ngạcmở mắt, thấy hắn đã quay lưng đi. Chần chừ giây lát, hắn sải bước rangoài.
Ta chỉ nghe thấy hắn khẽ nói: “Nàng cũng không hiểu trẫm!”
Không biết vì sao, khi nghe thấy hắn nói câu này, ta chỉ cảm thấy lòng đau đớn. Bóng dáng màu vàng ấy đã biến mất trong tầm mắt.
Cửa mở toang, không ai dám tiến lên đóng lại. Ta nằm trên giường, ngơ ngẩn nhìn cánh cửa lớn đang mở kia.
Rất lâu sau mới thấy Triêu Thần ló mặt ngoài cửa. Nàng ta thấy ta nằm trêngiường thì giật mình kinh hãi, lật đật chạy vào, quỳ trước giường, khócnói: “Nương nương, người không sao chứ?”
Lúc này ta mới hơi phục hồi một chút ý thức. Chầm chậm lắc đầu, ta có thể có chuyện gì?
“Nương nương…” Triêu Thần lau nước mắt, đứng dậy, lấy chăn đắp lên người ta.
Ta đẩy tay nàng ta ra, ngồi dậy, kéo chặt áo trên người, nhìn nàng ta, lên tiếng: “Triêu Thần, ngươi nói xem, bản cung có phải rất không biết điều không?”
Chưa từng nghe thấy có phi tử nào không muốn nhận ân sủng, còn động thủ đánh Hoàng thượng.
Triêu Thần không biết bên trong vừa xảy ra chuyện gì, có điều nàng ta thấy Hạ Hầu Tử Khâm giận dữ xông ra ngoài, sợ tới mức mặt trắng bệch, nắm lấytay ta, nói: “Nương nương đừng sợ. Hoàng thượng chỉ nhất thời tức giận,người sẽ không trách tội nương nương.”
Hắn thật sự chỉ là nhất thời tức giận ư? Ha, e là không phải.
Đẩy Triêu Thần ra, ta nói: “Không sao rồi, ngươi lui xuống đi!”
“Nương nương…” Nàng ta nhìn ta với vẻ không yên tâm.
Ta gượng cười. “Mang nước vào cho bản cung, đặt trên bàn là được rồi!”
Nàng ta chần chừ giây lát, cuối cùng gật đầu rồi đi ra.
Chỉ lát sau, Triêu Thần mang nước tới, muốn hầu hạ ta nhưng ta sa sầm mặt. “Ngươi cũng quên thói quen của bản cung rồi à?”
Nàng ta sững người, đành lui ra.
Chải tóc xong, ta mới nằm lên giường. Hít một hơi thật sâu, hôm nay đến Nghi Tư uyển, ngoài thăm Hàn Vương thì mục đích còn lại chẳng phải muốn xemphản ứng của Hạ Hầu Tử Khâm ư? Hắn tức giận, phẫn nộ, ta nên vui mừng,không phải sao? Thế nhưng kế hoạch thường không theo dự tính. Sao ta cóthể tính đến việc Thanh Dương đột nhiên tới, mà chiếc áo choàng ta bấtcẩn để quên đã đẩy cơn thịnh nộ của Hạ Hầu Tử Khâm lên đến đỉnh điểm.
Hắn là đế vương, cũng là nam nhân, sao có thể nhẫn nhịn, chịu đựng khi phitử của mình có quan hệ mờ ám với nam nhân khác? Cho dù ta không có nhưng nên giải thích thế nào đây?
Có lẽ hôm nay ta không cần giảithích. Ta trăm lần tính, vạn lần tính cũng không tính được hắn đột nhiên muốn ta vào ngày hôm nay. Song ta sợ hãi, ta không muốn như vậy. Hắnmuốn ta bởi quan tâm hay vì hắn là Hoàng thượng? Những điều này ta đềukhông biết. Nhưng vì sao câu nói của hắn lúc rời đi vừa oán hận lại mang theo sự tuyệt vọng chứ? Hắn nói, đến ta cũng không hiểu hắn…
Hạ Hầu Tử Khâm, chàng nói cho ta biết, ta phải làm thế nào để hiểu được chàng đây?
Ngày mai đã là mùng Mười tháng Ba, khách quý các nước vẫn chưa hồi quốc. Đối với việc bang giao, vẫn cần người đứng đầu các nước bàn bạc cho nên họít nhất còn ở lại hoàng đô hai, ba ngày.
Sáng sớm, ta đến thỉnhan Thái hậu. Thấy Diêu Thục phi đã đến đợi từ lâu, lần này Thiên Phicũng tới. Vẻ mặt Thiên Lục vẫn bình thản, sóng lớn không sợ hãi, khôngcó vẻ bất an vì Dao Phi đến. Nhưng ta muốn xem, người thông minh nhưnàng ta sẽ diễn tiếp vở kịch này như thế nào.
E là bọn họ đều không biết điều tối qua Thái hậu đã nói với ta, người đến vốn không phải Phất Dao mà là Phất Hy.
Trước kia, ta còn cho rằng sẽ xuất hiện cuộc tranh giành của hai kẻ thế thân, bây giờ xem ra, Thiên Lục hoàn toàn không chiếm được thế thượng phong.
Dường như nàng ta cảm nhận được ta đang nhìn, ánh mắt nhìn thẳng vào ta, khóe miệng khẽ nở nụ cười bình tĩnh. Lúc này ta mới nhớ ra tỷ muội bọn họ đã yên lặng rất lâu rồi, phải chăng cũng tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chếtvoi?
Ta đang suy nghĩ thì nghe thấy bên ngoài có người hô: “Hoàng thượng giá đáo!”
Mọi người cùng nhau nhìn ra ngoài cửa, thấy hắn kéo tay Dao Phi cùng tiếnvào. Các phi tần có mặt ở đó vội vàng hành lễ. “Tham kiến Hoàng thượng!”
Hắn bước lên, cúi đầu nói với Thái hậu: “Nhi thần thỉnh an mẫu hậu!”
Dao Phi bên cạnh hắn cũng hơi khom người. “Thần thiếp tham kiến Thái hậu!”
Thái hậu “hừ” một tiếng. “Dao Phi lẽ nào không biết lần đầu tiên gặp ai gia phải hành đại lễ?”
Dao Phi khẽ run rẩy, sắc mặt thoắt trắng bệch nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳxuống, dập đầu với Thái hậu. “Thần thiếp thỉnh an Thái hậu!”
Cácphi tần trong phòng đều lộ vẻ mỉa mai nhưng ta chẳng chút quan tâm, hômnay Thái hậu muốn phủ đầu Hạ Hầu Tử Khâm, bà muốn nói cho hắn biết DaoPhi là người Bắc Tề.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, sắc mặt hắn khó coi nhưng không nói gì.
Lúc này Thái hậu mới nói: “Bình thân đi!”
“Tạ ơn Thái hậu!” Dao Phi lại dập đầu rồi mới đứng lên.
Ta thấy Thiên Phi mím môi cười, vẻ rất đắc ý. Còn Diêu Thục phi vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, có thể thấy nàng ta vẫn đang nghĩ đến chuyện của DiêuChấn Nguyên. Mấy ngày nay, e rằng nàng ta không được ngủ ngon.
Lúc Thái hậu ngước lên nhìn, đột nhiên sắc mặt bà thay đổi, ta chỉ thấy bàđứng lên, giơ tay bạt tai Dao Phi một cái, giận dữ nói: “Hoàng thượng đã tấn phong ngươi làm Dao Phi thì ngươi phải có dáng vẻ của phi tần, nhưvậy… như vậy…” Ánh mắt bà nhìn về phía Hạ Hầu Tử Khâm, nghiến răng nói:“… còn ra thể thống gì!”
“Mẫu hậu!” Hắn gầm lên một tiếng, ôm nữ tử phía trước vào lòng.
Dao Phi nhất thời chưa phản ứng được gì, giơ tay bưng bên má bị Thái hậutát, giọt lệ long lanh đã “tí tách” rơi, dáng vẻ mong manh ấy đúng làđộng lòng người.
Các phi tần cũng hoảng sợ, nhìn Hạ Hầu Tử Khâm rồi thốt ra một tiếng “ôi”.
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Thái hậu đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, tát DaoPhi một cái, hóa ra vì vết thương trên môi Hạ Hầu Tử Khâm.
Rõràng hắn bị người khác cắn. Còn ai có thể cắn hắn chứ? Đương nhiên là nữ nhân. Song chỉ có ta rõ nhất, người đó không phải Dao Phi, mà là ta.
Ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về phía ta. Ta giật mình, vội quay mặt đi.
Thái hậu đương nhiên sẽ nổi giận, bây giờ là lúc nào chứ, khách quý các nước vẫn còn ở đây, kêu Hạ Hầu Tử Khâm ra gặp họ với vết thương như vậykhông tránh được mang tiếng hoàng đế thiên triều chìm đắm trong sắc đẹp, hoang dâm vô độ… Chỉ bởi ai cũng biết tối qua hắn chắc chắn ở cùng DaoPhi.
“Thái hậu, thần thiếp…” Dao Phi nghẹn ngào lên tiếng giải thích.
Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm lại nói: “Mẫu hậu muốn ra oai phủ đầu trẫm sao? Trẫm làhoàng đế của thiên triều, trẫm sủng ái nữ nhân còn cần người đời đồng ýhay sao?”
Ta giật mình, rõ ràng hắn biết, vì sao còn nói như vậy?
Thái hậu tức đến nỗi trợn trừng mắt, run rẩy chỉ vào hắn. “Hoàng thượng… Hoàng thượng lại vì người ngoài…”
“Sao Dao Phi lại là người ngoài? Dao Phi là nữ nhân trẫm yêu, là người củatrẫm!” Hắn phẫn nộ nói rồi ôm nữ tử bên cạnh, xoay người. “Nếu mẫu hậukhông có chuyện gì khác, trẫm xin cáo lui trước! Trẫm còn có chuyện quan trọng cần làm!”
Dứt lời, hắn không quan tâm tới sắc mặt của Thái hậu, ôm Dao Phi đi thẳng ra ngoài.
“Hoàng thượng!” Thái hậu hét lớn một tiếng, cả người lảo đảo.
“Thái hậu!” Mọi người vội vây quanh bà.
Thiển Nhi dìu Thái hậu ngồi xuống, giúp bà điều hòa nhịp thở. “Thái hậu, Thái hậu, người thế nào rồi?/”
“Truyền thái y!” Diêu Thục phi gọi với ra bên ngoài.
Ta nhìn thấy bên ngoài có cung tỳ vội vàng chạy đi. Ha, Hạ Hầu Tử Khâm hôm nay chọc giận Thái hậu, hắn đã kín kẽ đẩy Dao Phi lên đầu sóng ngọn gió chốn hậu cung. Bây giờ hắn dẫn nàng ta đi gặp khách quý các nước, đặcbiệt là Hàn Vương, trong lòng y chắc vui mừng lắm nhỉ.
Thế nhưng ta không hiểu.
Ngày hôm đó, rõ ràng hắn nói với ta, nếu tính cách của Phất Dao giống tỷ tỷcủa nàng ta, vậy thì không thích hợp với cuộc sống trong cung. Nhưngngười đến lại là Phất Hy, chẳng phải hắn nên là người hiểu nàng ta nhấtư? Đã biết nàng ta không hợp, cố gắng giữ lại bên mình cũng coi như thôi đi, nhưng hắn lại không chút né tránh, khoe khoang sự sủng ái của hắnđối với nàng ta, hơn nữa, chuyện ta cắn hắn bị thương cũng đổ sang choDao Phi.
Hạ Hầu Tử Khâm…
Thấy thái y vội vã đến, ta thulại suy nghĩ. Thái y chẩn mạch cho Thái hậu rồi cúi đầu nói, Thái hậuchẳng qua vì tức giận quá, nghỉ ngơi một chút sẽ không có trở ngại gì.Vì vậy, đương nhiên Diêu Thục phi sẽ ở lại bên cạnh Thái hậu. Dẫu saoquan hệ giữa ta và Thái hậu vẫn không nên thể hiện ra bên ngoài, đặcbiệt là trước mặt Diêu gia.
Thái hậu đã muốn nghỉ ngơi, các phi tần đều… cáo lui.
Lui đi ra, các phi tần chụm đầu, ghé tai bàn luận chuyện xảy ra vừa nãy.Ngọc Tiệp dư và ta đi cùng nhau, nàng ấy không lên tiếng. Ta nhìn AnUyển nghi, nàng ta vẫn có dáng vẻ thờ ơ, như thể mọi chuyện không liênquan tới mình. Từ lúc ở trong, ta đã phát hiện, khi tất cả mọi người đều kinh hoàng, duy chỉ có nàng ta không hoảng sợ.
Không biết tạisao, đột nhiên ta nhớ đến Hạ Hầu Tử Khâm từng hỏi ta, hắn nói, ta thậtsự không mong đợi gì ở hắn ư? Thực ra câu nói này, từ rất lâu ta đã muốn hỏi An Uyển nghi.
“Cứ như Vinh Phi nương nương lại tốt, sau này còn có đứa con dựa dẫm.”
Quay đầu thấy Trần Tịnh tần than vãn. Ta hơi ngạc nhiên, Nguyễn Tiệp dư vàTrần Tịnh tần đi cùng nhau nhưng nàng ta cắn môi, vặn xoắn chiếc khăntrong tay.
Ta cười lạnh trong lòng, năm đó, đến một cung tỳ nàng ta cũng chẳng sánh bằng, huống hồ bây giờ là Dao Phi?
Thiên Phi cười đắc ý. “Các ngươi thì hiểu gì, đợi…”
“Tỷ!” Thiên Lục đứng bên nháy mắt ra hiệu, Thiên Phi chợt hiểu ra, lại cười,nói: “Bản cung về nghỉ ngơi trước đây!” Dứt lời, tỷ muội bọn họ liền rời đi.
Ta và Ngọc Tiệp dư đi tới cửa, hai người vẫn im lặng, nàng ta cáo lui với ta rồi vịn tay cung tỳ ra về.
Ta và Triêu Thần trở về Thu Ngọc cư, khi đi được một đoạn, đột nhiên nhìnthấy Dao Phi đang đứng trước mặt. Trong lòng ta có chút hoảng hốt, saonàng ta không ở cùng Hạ Hầu Tử Khâm?
Ta vừa nghĩ, liền thấy nàng ta sải bước đi lên, không nói một lời, giơ cánh tay định tát.
Ta giơ tay túm lấy cổ tay nàng ta, nhíu mày, nói: “Ngươi muốn đánh bản cung?”
Nàng ta cười khinh thường. “Không phải đánh ngươi, là trả lại cái bạt tai Thái hậu đã tát bản cung!”
Ta chỉ sơ suất một chút đã thấy nàng ta giơ cánh tay kia lên hạ xuống…