Lục Phong Hàn dựa lưng vào vách đá, cong một chân, tay thì đặt tuỳ tiện trên gối, thấy động tác nhỏ của cậu: “Vì sao sợ sét đánh?”
Im lặng.
Tiếng mưa rơi che trời lấp đất, Kỳ Ngôn nhẹ giọng đáp:”Vào ngày giông tố như thế này, mẹt ôi tự sát.”
Hô hấp Lục Phong Hàn cứng lại.
Anh từng âm thầm suy đoán nguyên nhan chết của mẹ cậu. Kỹ thuật trị liệu hiện nay của Liên Minh rất cao, có thể chữa được rất nhiều chứng bên, nên anh nghĩ có thể do ngoài ý muốn, mẹ cậu mắc bệnh về gen.
Nhưng không nghĩ là do tự sát.
Anh lại nghĩ đến Kỳ Ngôn ôm gối đầu mềm mại, gõ của phòng anh, mỗi lần có tiếng sấm vang liền khẩn trương túm drap giường.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi những hình ảnh vừa gặp, cậu thẫn thở nhìn một điểm nào đó trong không khí, mở miệng: “Thật ra…. tôi đã có dự cảm từ sớm. Bà ấy vẫn luôn bệnh tật, tâm lí rất không tốt, nhưng vì đang nghiên cứu một hạng mục dang dở nên có vẻ…rất bình tĩnh, và lí trí. Nhưng bà như dây cung đang bị kéo căng, đến lúc cuối cùng, sẽ đứt.”
“Tất cả mọi người đều kinh ngạc, cảm thấy bà sẽ không tự sát, sao bà có thể tự sát.”
Lục Phong Hàn nhìn cậu ôm đầu gối, cuộn tròn trong áo khoác của mình.
Quá đáng thương.
“Mẹ tôi từng nói, bà vẫn luôn ở giữa trạng thái thanh tỉnh và điên cuồng. Khi bà làm xong việc, như vậy, bà sẽ bị bóng tối cắn nuốt.” Ngọn lửa xanh đen chiếu vào mắt Kỳ Ngôn, bần thần: “Elisa luôn nghiên cứu thuốc cho mẹ, nhưng dùng cách nào thì tình trạng của bà vẫn khi tốt khi xấu. Tôi hiện tại đã hiểu… mẹ…mẹ sống rất vất vả, rất mỏi mệt.”
Nói một hồi, cậu hỗn loạn: “Lúc tôi vào cửa, mùi máu nồng nặc làm tôi không thở được. Tôi biết chuyện gì đã xảy ra, thời điểm bà gạt mọi người lặng lẽ rời đi, tôi đã biết bà muốn làm gì.
Lúc đó tôi 11 tuổi, có năng lực độc lập, có người che chở để lớn lên an toàn, cho nên bà yên tâm…
Tôi luôn tự hỏi mình luôn biểu hiện bản thân thông minh là đúng hay sai? Vụng về một chút, nhát gan một chút, vẫn rất cần mẹ chăm sóc…. nhưng…”
Kỳ Ngôn lẩm bẩm: “Mẹ vẫn sẽ đi.”
Không có ai luôn ở cạnh cậu.
Lục Phong Hàn đã gặp vô số ngày mưa: Leto, hành tinh không người, trường học, tiền tuyến, nhưng không có trận mưa nào làm anh phiền lòng như hôm nay.
Trí nhớ quá tốt nên mỗi đêm giông tố, cảnh tượng đã từng phát sinh sẽ lặp lại hoàn chỉnh.
Thậm chí cậu không thể phân biệt đó là hiện thực hay ký ức?
Không ngừng nhìn thấy mẹ mình tự sát, mỗi lần đều bất lực, mỗi lần đều phải nói với chính mình là bà sẽ rời đi, là cảm giác như thế nào?
Anh nhắm mắt.
Cố áp chế cảm xúc.
Kỳ Ngôn không mặc kệ chính mình rơi vào cảm xúc tiêu cực, cậu xoa giữa mày, sắc mặt hơi tái nhợt: “Elisa nói nếu luôn nhớ chuyện này sẽ làm bệnh tình của tôi thêm trầm trọng.”
Không chờ anh hỏi cậu đã nói tiếp: “Elisa là bác sĩ của mẹ tôi, cũng là bác sĩ của tôi.”
Khi nói câu này, giọng cậu vẫn hơi khàn, dừng lại một chút rồi thay đổi đề tài: “Tình huống giữa Liên Minh và quân Phản Loạn không tốt?”
Lục Phong Hàn thuận theo: “Sao lại nghĩ thế?”
“Hải tặc vũ trụ đã trốn 20 năm, giờ lại đám hành động phụ cận Leto, không chút sợ hãi.”
“Không lâu sau, sẽ có một trận chiến.” Lục Phong Hàn nói thẳng: “Phải chủ chiến ở thế yếu, phái chủ hoà lại bày mưu lập kế cho bản thân, chỉ biết dưỡng lớn cái tâm của quân Phản Loạn và hải tặc vũ trụ, làm bọn nó dám sinh ra ý niệm cuồng vọng dùng một ngụm nuốt trọn Leto.”
Nhưng anh không thể làm gì.
Từ lúc anh bị phục kích tại tiền tuyến, chuyện này chỉ cần liếc mắt đã biết được kết cục, không thể dùng sức của một người để vãn hồi.
Tính toán của những người lãnh đạo quân đội Liên Minh là một kẽ hở hẹp, vận mệnh và lựa chọn của vô số người đang xen vào nhau, biến kẽ hở này thành một vực thẳm chẳng thể lấp đầy bằng đất cát.
Liên Minh sẽ phải trải qua chiến tranh mà có muốn tránh cũng không thể tránh.
Kỳ Ngôn: “Chiến hoả sẽ đốt đến Leto sao?”
“Tỷ lệ rất lớn.”
Kỳ Ngôn chống cằm nhìn ngọn lửa xanh đen, nghĩ nếu Leto xảy ra chiến tranh, vì an toàn nên cậu sẽ bị đón đi, còn Lục Phong Hàn…
Chắc anh sẽ không đi cùng cậu.
Vì thế, câu hỏi: “Trong hai năm, sẽ phát sinh sao?”
Chú ý đến thời gian “hai năm”, anh nhìn Kỳ Ngôn hai giây, dời đi ánh mặt: “quân Phản Loạn không chờ được hai năm.”
Vậy là hợp đồng chưa hết hạn thì chiến tranh sẽ bắt đầu.
Lục Phong Hàn sẽ rời đi.
Kỳ Ngôn “À” một tiếng, cụp mắt nhìn giọt mưa trên mặt đất.
Hai người không nói gì, tự nghĩ chuyện của mình, trong lúc nhất thời chỉ có tiếng mưa cọ rửa trời đất.
Khí hậu hành tinh này không có số liệu để tham khảu, dùng cách tính của Leto thì cơn mưa này rơi 2 giờ, sau khi mây đen tan đi thì trên không trung xuất hiện “Mặt Trời”, nhiệt độ không cao, phơi hồi lâu nhưng mặt đất vẫn ẩm ướt như cũ.
Hai người rời khỏi chỗ cũ, đi dạo quanh đó một vòng, trong tầm mắt ngoài đá thì cũng chỉ là đá, nhưng cũng thuyết minh là chỉ khi còn ống dinh dưỡng, trước khi cứu viện đến thì họ vẫn an toàn.
Lục Phong Hàn nhớ đến lúc học tại trường quân đội Đệ Nhất có một môn gọi là “huấn luyện tâm lý vũ trụ”, lúc đó bọn họ thấy môn này khinh người quá, có gì để huấn luyện chứ?
Cho đến khi giảng viên vứt bọn họ vào khoang mô phỏng, toàn bộ vũ trụ dùng hình chiếu ba chiều tạo ra, hết thảy gần như thật mới khiến bọn họ ý thức được sự cuồng vọng của mình.
Chỉ là một loài sinh vật Carbon nho nhỏ, vũ trụ chỉ cần một tia phát xạ, một chút tro bụi đã tạo thành chí mạng với họ.
Nếu gặp phải tình huống đặc thù, như phải đi một chuyến hành trình dài không thể đáp đất trong khoảng thời gian ngắn, phải ghé vào một hành tinh không người, có thể kích phát gen bệnh “sợ hãi vũ trụ”.
Anh không nghĩ nữa, vì mưa lại rơi tiếp, mưa vẫn lớn như cũ. Làm cho anh hoài nghi đám mây tạo mưa này từ đâu đến, tưởng mình là hệ thống thoát nước hả? Rơi trận này tới trận khác.
Hai người lại quay về chỗ cũ, sắc trời âm u, có tia chớp xẹt qua.
Nghe thấy tiếng sấm, Lục Phong Hàn vỗ đùi mình, không tiếng động dò hỏi.
Kỳ Ngôn thuân theo tâm ý, nhích qua, gối đầu lên đùi anh.
Tay che tai cậu, anh cúi đầu, hỏi Kỳ Ngôn: “Muốn ngủ một chút hay không? Tỉnh ngủ thì mưa cũng tạnh, nói không chừng nhân viên cứu viện cũng đến rồi.”
Kỳ Ngôn giương mắt nhìn anh: “Không cần dỗ tôi, tôi lớn rồi.”
Lục Phong Hàn hỏi lại: “Vậy sao tối đó lại muốn dỗ tôi?”
Cậu nhắm mắt, xoay người cho lưng chìa vào mặt Lục Phong Hàn, giả bộ không nghe thấy gì.
Lục Phong Hàn bật cười, thuân tay nhéo vành tai trắng của ông chủ nhỏ: “Giờ hỏi cũng không được, hửm?”
Kỳ Ngôn không thèm để ý anh.
Không phải không thể, mà là…. cậu cũng không biết đáp án.