.
.
.
.
Căn phòng chìm vào trong im lặng , không hề có một tiếng động . Ánh mắt của Marco vẫn nhìn chằm chằm bản đồ , miệng cười cay đắng .
” Các ngươi lại rời đi rồi sao ? Không phải mới trở lại sao ? ” Marco nói .
Vẫn không có tiếng đáp lại bên tai …
” Marco ? ” Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên , cắt đứt đi sự yên tĩnh trong căn phòng . Đó là Ace …
” Có chuyện gì không , Ace ? ”
” Bữa tối đã chuẩn bị xong … ngươi có tham gia với bọn ta ? ” Tiếng Ace gượng gạo vang lên .
” Không … ” Marco vẫn đặt sự chú ý của mình lên bản đồ dang dở .
” Marco … ta biết ngươi vẫn còn nhớ đến bọn họ nhưng nếu như ngươi cứ tiếp tu- ” Ace chưa kịp nói xong thì ngay lập tức bị cắt đứt bởi tiếng hét giận dữ của Marco .
” Ngươi nghĩ rằng ta muốn như thế này lắm sao ? Ngươi nghĩ ta không muốn quên đi bọn hắn sao ? ” Marco hét lên đầy sự giận dữ , bàn tay siết chặt mép bản đồ.
” Mỗi ngày ta cố gắng làm một việc gì đó , ta đều nhớ đến bọn hắn . Nhớ đến giọng nói của bọn hắn , nhớ đến sự hiện diện của bọn hắn ở mọi chỗ trên con tàu này ! “
” Ace … mỗi ngày ta đều như muốn điên rồi … ” Marco cười một cách đau khổ .
” … ” Ở bên ngoài bên kia cánh cửa , Ace che miệng của cậu lại , nước mắt không ngừng rơi xuống , từng tiếng nấc vang lên .
” … Ace … ngươi … ” Marco thở ra một hơi nặng nhọc , nước mắt làm ướt đẫm hết giữa bản đồ .
” Ngươi có còn nhớ bọn hắn nhìn như thế nào không ? ”
Ace trợn to mắt khi nghe thấy Marco nói như vậy , cậu thả tay ra muốn xông vào bên trong và hỏi Marco từ đâu có ý nghĩ điên rồ ,
” Đương nhiên là ta – ” Cậu đứng hình khi nói đến đây .
Hai người …. nhìn như thế nào …
Cậu cũng không nhớ rõ hai người nhìn ra sao …
Tất cả những gì cậu nhớ là mái tóc màu đỏ rực như ngọn lửa , cùng giọng nói ..
Nghĩ đến đây , Ace hốt hoảng vò đầu mình , đôi mắt trợn to đầy kinh hãi .
Giọng nói của hai người ra sao ? Tại sao cậu lại không nhớ nó như thế nào ?
Giọng nói đầy yêu thương như người cha cùng người mẹ mà hai người hay nói với cậu và những người anh em của cậu …
Như thế nào ? …
Gương mặt của bọn họ ra sao ?
Mà tại sao tất cả những gì cậu có thể nhớ là mái tóc đỏ rực của hai người cùng nụ cười mở nhạt trong kí ức …
” Marco , có chuyện gì thế này ? Tại sao ta không nhớ gì hết ? Tại sao ta không nhớ gương mặt của bọn họ ra sao ? Tại sao ta lại có thể quên đi bọn họ ? ” Tiếng Ace tuyệt vọng bên tai Marco khiến cho anh nhắm mắt lại , nở nụ cười cay đắng .
” Ta cũng không biết nữa Ace …. Ta cũng không biết nữa … “
‘ Vì khi bọn hắn nhận ra rằng người mà bọn hắn yêu quý nhất đang dần biến mất khỏi tâm trí bọn hắn …
Tới cả ác quỷ cũng phải sợ bọn hắn … ‘