Rõ ràng anh đang dở trò lưu manh, nhưng lại nói một cách nghiêm trang đàng hoàng như thế!
Hứa Minh Tâm tức giận trừng mắt nhìn anh, gương mặt đỏ bừng, cô vắt hết óc suy nghĩ, cũng không tìm ra được chỗ nào không thích hợp để đáp trả.
“Ngài cũng chỉ có thể xem mà thôi, hừ!”
Cô thở phì phò, sau đó chui vào trong ổ chăn.
Cố Gia Huy nghe vậy bất giác cảm thấy buồn bực, vì sao anh lại chỉ có thể nhìn? Thằng em của anh sinh ra là để bài trí sao?
Trước kia Hứa Minh Tâm ngủ trên giường cảm thấy giường này rất lớn, nhưng có Cố Gia Huy, cô lại cảm thấy giường bị thu nhỏ rất nhiều.
Mặc dù anh không có năng lực về phương diện kia, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông.
Cô cảm thấy hai người cùng chung chăn gối rất kỳ lạ.
Gương mặt cô đỏ hây hây, dường như máu toàn thân dồn hết lên đầu.
Thân thể của cô co lại, nằm rụt về mép giường, không dám nhúc nhích.
Nhưng…
Cố Gia Huy được voi đòi tiên, từng bước áp sát.
Cô sợ tới mức rụt về phía sau, nhưng bên ngoài đã là mép giường.
Vào lúc cô sắp ngã, người đàn ông này nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy eo thon của cô, ôm cô vào trong lồng ngực.
“Không phải là tin tôi là chính nhân quân tử sao? Sao còn sợ tới mức như vậy?”
Cố Gia Huy mở miệng trêu chọc.
Hứa Minh Tâm mặt đỏ tai hồng, vẫn cứng miệng đáp: “Ai sợ ngài? Em chỉ là không quen ngủ cùng người khác mà thôi.”
“Vậy thì từ nay về sau hãy làm quen đi, em nhất định phải ngủ cùng tôi cả đời.”
Cả đời…