Nhân lão sư nghe vậy cười to nói: Trò nói hay quá. Học đâu ra thế.
Thời Danh trả lời: Sư phụ. Ở nơi hiểm ác thế nàynnên đột nhiên sinh ra vài từ không hay lắm.
Nhân tiên sinh càng cười nói: Không uổng công ta dạy con vài chiêu. Thực hành tốt lắm.
Nhân tiên sinh cũng biết võ. Khi ông biết Thời Danh có học võ từ Thời Yến đã nảy ra ý định dạy vài chiêu đánh lén cho Thời Danh.
Thế nên bây giờ Thời Danh học được vài chiêu đánh lén giỏi cực.
Hai thầy trò vừa đi vừa trò chuyện
Còn bên kia Du Thu bị té mất hết cả mặt nổi giận đùng đùng chửi Thời Yến rồi vè nhà.
Về nhà Du Thu kể chuyện cho Du gia nghe. Du gia vừa tức giận vừa sợ. Vì Thời Danh bây giờ là học trò của Thánh vị. Người này diện kiến Hoàng đế đấy. Du Thu to gan đi chọc Thời Danh.
Khi Thời Danh về nhà kể lại chuyện cho nhà nghe.
Cả nhà hỏi han có sao không.
Thời Danh nói tỉnh bơ: Con thì làm gì có chuyện gì. Du Thu chưa tật nguyền là may cho hắn rồi.
Cả bó tay với Thời Danh.
Thời gian một tháng thấm thoát trôi qua.
Nhân Sư phụ phải về kinh một chuyến. Nên cả nhà Thời Danh làm tiệc tiễn ông.
Nhân tiên sinh đi lên kinh nhưng Thời Danh vẫn chăm chỉ đọc sách học kiến thức Sư phụ để lại.
Ngoài ra Thời Danh còn lén lút học một bài võ mà Nhân tiên sinh đã dạy cho nhóc. Kêu nhóc học bí mật. Đây là bí quyết gia truyền không được để lộ.
Cũng chính bài võ này mà sau này Thời Danh lọt vào mắt cháu nội thứ ba của Hoàng Đế Đại Lân. Lân Tranh.
Lân Tranh sau này là người cực kỳ anh tuấn. Văn chương, Võ Nghệ đều tài giỏi.
Bao nhiêu tiểu thư trong kinh muốn gả cho Lân Tranh mà Lân Tranh lại Tuyên bố: Không phải Thời Danh Thánh Vị không cưới.
Các tiểu thư quý tộc khi ấy nghe đến Thời Danh thì chỉ biết đường lui.
Ngay cả công chúa nước láng giềng Vực quốc thích Lân Tranh mà khi điều tra gia thế của Thời Danh và những mối quan hệ của Thời gia cũng đành phải cắn răng bỏ cuộc
Thời Danh khi ấy cực kỳ nổi tiếng. Là Thánh Vị trẻ tuổi nhất lịch sử Đại Lân.
Đã vậy gia thế đằng sau Thời Danh quá lớn. Nên chả ai dám đến gây sự với Thời danh.
Trở lại với hiện tại.
Đại Hội Đào ở huyện Mao Mân đã kết thúc Nhóm Du Hoặc quyết định lên kinh khảo sát mở tiệm.
Nhóm Du Hoặc Bàn nhau mở tiệm trên Kinh trước nhưng ở Phủ và ở Châu cũng vẫn mở.
Chỉ có điều ở Phủ và ở Châu từ từ. Bọn họ phải lo trên kinh đã.
Chỉ cần trên kinh đứng vững thì ở Phủ Và Ở Châu lo gì.
Nhóm Lam Hạ viết một lá thư cho Thánh Vương.
Thánh Vương kêu cứ theo kế hoạch làm.
Khi lên kinh không cần gặp Thánh Vương.
Có Ngũ Hoàng Tử Chống lưng là ổn rồi.
Nửa tháng sau nhóm Lam hạ lên kinh.
Lần này lên kinh nhóm Lam Hạ đi năm người. Du Hoặc, Lam Hạ,Hàn Á, Trác Nhạc và Lâm Phúc.
Còn Truy Bân,Triệu Huy, Thời Yến, Thời Dạ ở lại nom cửa hàng.
Lần đi lên tới kinh này cũng hết nửa tháng
Khi tới kinh thành Nhóm Lam Hạ đi tìm trọ.
Thuê trọ trên kinh giá khác với ở huyện. Giá ở đây rất mắc nhưng nhóm Lam Hạ lại chọn quán khá mắc nằm ở nơi sầm uất nhất kinh thành.
Lý do: Nghe ngóng tin tức.
Khi Nhóm Lam Hạ vừa đặt chân vào quán trọ đã có tiểu nhị ăn mặc lịch sự chạy ra chào hỏi nhiệt tình: Kính chào các vị. Không biết các vị ở trọ hay dùng cơm.
Du Hoặc nói: Cả ở trọ lẫn dùng cơm.
Tiêu nhị nghe vậy hỏi: Không biết các vị định thuê phòng giá nào.
Lam Hạ hỏi: Phòng Hạng Trung. Cho 4 phòng.Còn món ăn thì cho mấy món ngon nhất quán lên đây.
Nói song ném cho tiểu nhị một lượng bạc nói: Ta thưởng.
Tiểu nhị cầm bạc đa tạ các kiểu rồi hô to: Bốn phòng hạng trung. Chuẩn bị món ngon nhất quán cho các vị ở đây.
Nghe tiểu nhị hô thì một người chạy ra dẫn nhóm Du Hoặc lên phòng.
Song thì nói: Các vị không biết ăn ở đây hay dưới lầu.
Nhóm Lam Hạ nói: Ăn ở dưới lầu.
Tiểu nhị nói: Khi nào song món sẽ mời các vị.
Các vị có muốn tắm trước khi dùng bữa không.
Nhóm Du Hoặc Đồng Ý.
Tiểu nhị tất bật cho người chuẩn bị nước tắm.
Trác Nhạc cầm một lượng bạc thưởng cho tiểu nhị này.
Tiểu nhị này cười tít mắt cám ơn rối rít.
Nhóm Du Hoặc Tắm song cả nhóm Suống Lầu ăn cơm.
Nhóm Du Hoặc vẫn cải trang phong thái.Tránh rắc rối. Chỉ có điều y phục mặc trên người nhìn khá là có tiền.
Nên tiểu nhị trong quán nghĩ Nhóm Du Hoặc là Thương Nhân đến đây làm ăn.