Cơ thể Huyền Thương quân cứng đờ thành một pho tượng đá, sau một lúc, hắn nặn ra từng chữ: “Vậy, thì, sao?” Có hi vọng! Dạ Đàm dựng thẳng tay thề: “Người ta đối với quân thượng thật lòng thật dạ, chính là giống như thịt bò béo, thịt dê béo, bao tử, ruột vịt, ngó sen, nấm kim châm…… trong nồi hồng canh.”
Huyền Thương quân đánh gãy một mảnh thật lòng thật dạ của nàng đối với mình, nói: “Nói như vậy là, công chúa nhất định rất thích ở cùng với bản quân?”
Gì…… ở cùng hắn á?! Dạ Đàm giống như bị đau răng, kêu khẽ một tiếng, nói: “Nguyện, nguyện, ta nguyện ý.” Chỉ cần không phải chép đống sách bỏ đi này, ngươi nói cái gì ta cũng bằng lòng hết.
Huyền Thương quân nói: “Tốt lắm. Công chúa đã thích luyện chữ, lại thích bản quân, vậy thì ở lại trong Thuỳ Hồng điện chép sách đi. Một vạn lần, quỳ chép!”
…… Tiện nhân.
Phi Trì tiến vào, bố trí thêm mấy cái bàn.
Dạ Đàm bất bình tức giận, nhưng còn có thể làm gì được nữa chứ? Chép thì chép vậy!
Nàng quỳ gối bên cạnh bàn, nhấc bút lên, không tình nguyện mà bắt đầu chép sách. Huyền Thương quân là đầu đau người cũng đau. Bánh trôi thập cẩm trong tầm tay ngược lại nóng hôi hổi, nhưng mùi vị…… Dường như cùng hương vị ăn thường ngày khác nhau một trời một vực. Hắn tiện tay cầm lấy cái thìa bạc, nếm thử một ngụm. Hương vị của nước canh từ đầu lưỡi lan ra khắp miệng, vị này rất chi là cổ quái, khiến hắn không thể không hoài nghi hai ngàn bảy trăm năm nhân sinh (đời người)!! Thế cho nên, hắn mặt không dám tin mà thử lại một ngụm.
Một lúc sau, Huyền Thương quân trầm giọng nói: “Chén canh này thực sự là ngươi chính tay nấu sao?”
Dạ Đàm vội vàng nói: “Đúng vậy! Người ta đã nấu rất lâu đó! Ăn ngon không?”
Huyền Thương quân nói: “Phi Trì, bưng chén qua cho công chúa uống hết món canh này, rồi lại tiếp tục chép.”
“Quân thượng đây…… là đang quan tâm người ta sao?” Đôi mắt Dạ Đàm đen trắng rõ ràng, ngây thơ vô (số) tội —— chẳng lẽ mỹ nhân kế của bản công chúa có hiệu quả rồi?! Huyền Thương quân không để ý tới nàng, ra hiệu bảo Phi Trì bưng chén sang đó, chỉ vào nàng nói: “Ăn sạch toàn bộ, một giọt nước canh cũng không được chừa lại.”
Dạ Đàm hoài nghi cầm lấy thìa, múc một cái bánh trôi. Bánh trôi sáng long lanh, thoạt nhìn rất không tồi. Nàng cắn một miếng, sau đó chậm rãi mở to mắt, hồi lâu sau, phốc một tiếng, phụt ra đầy đất.
“Đây…… Phi phi, cái này sao lại như vậy?” Nàng tóm lấy bình trà súc miệng, Phi Trì bên cạnh tới ngửi ngửi, còn cẩn thận xem xét cả buổi, hắn do dự nói: “Công, công chúa, có khi thứ bột màu trắng này, nó không phải là đường, mà có khả năng là một thứ khác.”
“Thứ khác?” Dạ Đàm hỏi, “Chẳng hạn như?”
Phi Trì nói: “Chẳng hạn như, bột dùng để lên men…… Kiềm.”
Dạ Đàm há hốc mồm, sửng sốt hồi lâu, rốt cuộc nhẹ chân nhẹ tay mà buông thìa. Nàng lén liếc mắt nhìn Huyền Thương quân đang ngồi ngay ngắn trên cao, hiên ngang lẫm liệt nói: “Cái đó…… Ta cảm thấy 《 nữ tắc 》 cùng 《 nữ huấn 》viết tốt lắm, quả nhiên là rất đáng để bản công chúa học tập một phen. Phi Trì, đem đồ ăn đổ bỏ đi, chớ để sự ham ăn ham uống ảnh hưởng tới tấm lòng quyết tâm học hành của bản công chúa!”
Phi Trì: “……”
Huyền Thương quân: “……”
Sau khi tinh quân giao ca, phân chia nhiệm vụ xong xuôi, Huyền Thương quân liền có một chút thời gian nhàn rỗi.
Hắn mặc dù không cần ngủ vào ban đêm giống như Nhân tộc, nhưng cũng thường xuyên nhập định (ngồi thiền) tĩnh tu. Lúc này Dạ Đàm đang chép sách, hắn ngồi bên cạnh bàn, lấy tay đỡ trán, bên tai chỉ có âm thanh của bút lông sói chạy trên giấy, hương thơm từ mực phiêu lãng ra xa, hắn vậy mà lại ngủ thiếp đi.
Trong giấc mộng vẫn là Bồng Lai tiên cảnh, chư thần tề tựu. Dạ Đàm áo quần không đủ che thân mà nhảy ra, lớn tiếng gọi: “Thiếu Điển Hữu Cầm, ngươi thấy ta mặc bộ xiêm y này trông được không?”
Huyền Thương quân chợt bừng tỉnh, chỉ thấy xung quanh yên tĩnh như lúc ban đầu, Dạ Đàm còn đang cúi đầu chép ở một bên.
—— hai ngàn bảy trăm năm qua, một Thần Quân không biết sợ hãi điều gì như hắn vậy mà lần đầu tiên trong đời gặp phải ác mộng.
Dạ Đàm bên cạnh thấy hắn tỉnh lại, không khỏi tràn đầy mong đợi: “Thiếu Điển Hữu Cầm, ta có thể chép ít một chút không? Tay ta đau quá.”
Huyền Thương quân xoa bóp huyệt Thái Dương —— Li Quang Dương kia đâu phải đưa tới một nữ nhi, rõ ràng là đưa tới một ác ma mà! Cứ tiếp tục như vậy nữa ta thực sự sẽ không tẩu hoả nhập ma sao? Hắn bất lực nói: “Cút về Thiên Ba viện chép đi, cứ thiếu một chữ là chép thêm một trăm lần.”
Dạ Đàm “vâng” một tiếng, đứng dậy, xoa bóp vai cùng lưng, cầm lấy hai quyển sách 《 nữ tắc 》 cùng 《 nữ huấn 》, lại tự mình trở về Thiên Ba viện.
Huyền Thương quân nhìn theo bóng dáng của nàng, qua hồi lâu, rốt cuộc cầm bút, chính là tự kê cho mình một phương thuốc.
“Phi Trì.” Hắn cất giọng gọi tiên thị, “Chiếu theo phương thuốc này mà bốc, hãy luyện một lò đan dược.”
Phi Trì khom người nhận lấy phương thuốc, đợi cho tới khi ra khỏi điện mới mở xem, sau đó phát hiện, cái này dĩ nhiên là một vị thuốc dân gian giúp thanh độc giải nhiệt, mát gan bổ phổi.