Bái kiến qua Khấu Thiên vương, Tạ Thăng vội vã rời đi, lại tiếp tục đuổi tới chỗ Quảng Lệnh Công, nhưng đáp án nhận được cơ hồ nhất trí với Khấu Lăng Hư, đều biểu thị không ủng hộ Đằng Phi, lại cũng cảnh cáo Thành Thái Trạch đừng có làm loạn.
Bình thường hầu như ngày nào Dương Khánh cũng đều tới thăm nơi này của Tô Vận, nhưng lần này lại liên tiếp mấy ngày mà vẫn chưa thấy Dương Khánh đi qua.
Tô Vận bồi hồi trong đình viện, thỉnh thoảng liếc nhìn thị nữ nơi không xa, muốn hỏi xem Dương Khánh có đi qua hay không, liệu có phải là bị các nàng cản lại, nhưng có mấy lời nàng không mở miệng ra được, nói ra ngược lại có vẻ như mình đang nhớ đến người kia. Trên thực tế Dương Khánh đột nhiên không lại tới tìm nàng, bao nhiêu có phần khiến nàng không quen, như trống vắng thứ gì đó, chẳng qua nàng tự đặt cho mình một lý do, có phải là bởi hiện nay bên ngoài có động tĩnh gì ảnh hưởng đến hắn?
Bởi thế, nàng ra khỏi trạch viện của mình, tản bộ bên ngoài một lúc, có ý đi qua cửa trạch viên Dương Khánh, ánh mắt hơi liếc, không thấy trong trạch viện Dương Khánh có động tĩnh gì, muốn vào xem, lại thấy bên ngoài nhân tâm hốt hoảng, bộ dạng như thể sắp xảy ra đại chiến, nàng đang muốn cùng Dương Khánh thám thảo một lúc. Nhưng đến khi hành động lại không dám đi vào nhà Dương Khánh, cuối cùng lách một vòng, đi tới chu trạch viên vương phủ, bái kiến Vân Tri Thu.
Lúc nhìn thấy Vân Tri Thu trong hoa viên, chỉ thấy trên trăm mỹ nhân tha thướt động người đang cẩn thận đứng thành hàng, Tô Vận từ bên cạnh nhìn kỹ mới phát hiện đám nữ nhân này mỗi người đều tư sắc bất phàm, toàn là mỹ nhân tuyệt sắc, rõ ràng đều được chọn lựa kỹ càng mà ra, không khỏi nhìn nhiều một lúc, không biết Vân Tri Thu làm thế là có ý gì.
Vân Tri Thu ngồi trong đình tử, trên tay chơi đùa mấy chiếc trừ vật trạc, không biết đang muốn tra xem thứ gì.
Tô Vận tiến vào kiến lễ, nhịn không được lại nhìn đám mỹ nhân bên ngoài, hỏi một câu:
– Nương nương, đây là?
Vân Tri Thu cười lạnh một tiếng, lắc lư trừ vật trạc trong tay, nói:
– Tạ Thăng, quản gia của Thành Thái Trạch tới, chính đang đàm thoại cùng vương gia, những thứ này đều là lễ vật tặng cho vương gia, đúng là phóng khoáng, vừa ra tay đã là trăm mỹ nhân tuyệt sắc!
Tô Vận “A” một tiếng, đã hiểu ra, cười nói:
– Thành Thái Trạch làm thế này thật khiến người ta khó hiểu, một bên phối hợp cùng cận vệ quân, một bên lại tới tặng lễ cho Vương gia.
Vân Tri Thu nghe ra ý vị dò xét trong lời nàng, quay đầu nhìn nàng khẽ cười nói:
– Ta thấy Dương Khánh cũng quá cơ khổ tịch mịch, ngươi lại không để ý người ta, ta chính đang tính toán phần tăng những người này xuống dưới, hay là chọn ra mười người đưa cho Dương Khánh, ý ngươi thế nào?
Tô Vận lập tức cười không nổi, thấp mi rũ mắt hờ hững nói:
– Hắn muốn hay không là chuyện của hắn, không liên quan gì đến ta.
Nói rồi ánh mắt nhấc lên, lại thấy Vân Tri Thu đang đăm đăm nhìn mình không tha, khắp người rất là không tự tại.
– Ngưu vương gia, vương gia nhà ta tuyệt không có ý liên hợp Thanh Chủ gây chuyện, chỉ cần Đằng Phi không làm loạn, vương gia nhà ta tuyệt không liên hợp cận vệ quân động thủ với hắn. Bây giờ vương gia nhà ta chính đang lo lắng liều có phải mấy vị vương gia đã đạt thành giao kèo nào đó, muốn làm chuyện bất lợi với vương gia nhà ta! Chẳng qua lão nô cũng khuyên vương gia nhà ta, nói chuyện này hẳn không khả năng, ví như Ngưu vương gia, sau lưng còn có một chi U Minh đại quân, nếu Ngưu vương gia làm vậy, tất sẽ chọc khiến Thanh Chủ không vui, Thanh Chủ hạ lệnh một tiếng, U Minh đại quân tất xuất binh từ U Minh gây bất lợi cho Ngưu vương gia, đến lúc đó cảnh nội Nam quân đại loạn, đối với Ngưu vương gia cũng không có gì hay ho!
Trong chính sảnh, Tạ Thăng chậm rãi mà nói, bộ dáng như thế ta nói ngươi thấy đúng không.
Miêu Nghi ngồi ngay ngắn ở trên cười lạnh một tiếng:
– Ngươi đang uy hiếp bản vương ư?