Người phụ nữ phía sau ông ta mặc một cái áo bông màu xám giống như quần áo thời dân quốc, mặt mũi cũng hiền lành, tóc trắng như cước, nhưng tinh thần rất minh mẫn.
Ông lão nhìn thấy Tuệ Lâm, giống như nhìn thấy đứa cháu gái của mình vậy, mỉm cười để lộ những nếp nhăn, hiền lành nhìn Tuệ Lâm một cái, nói:
– Là con bé nhà Lâm gia, đã lớn như vậy rồi cơ à.
Tuệ Lâm cuối cùng cũng xác định được là mình không nhận nhầm người, vội vàng lui xuống ba bước, mang theo cả cảm giác nghiêm túc và kính sợ, xúc động cúi đầu xuống, xoay ngoắt một trăm tám mươi độ lại.
– Chủ… chủ tịch quốc hội, chào ngài.
Hành động kỳ lạ của Tuệ Lâm lập tức thu hút sự chú ý của ba người ngồi trong phòng, sao đột nhiên con bé này lại cúi đầu? Ai đến vậy?
Ông già đó khoát khoát tay, giọng ấm áp nói:
– Ta từ lâu đã không còn làm việc đó nữa rồi, đừng như thế này, ta sáng sớm đã đến thế này, không quấy rầy bữa sáng của mọi người chứ?
– Đúng là quấy rầy… à không không không, không phiền gì đâu ạ.
Tuệ Lâm suýt chút nữa thì nói thật, mặt đỏ bừng, lo lắng không biết nên nói như thế nào mới được.
Ông già cười ha hả,
– Đừng lo lắng, ta không phải là lão yêu quái ăn thịt người đâu.
Tuệ Lâm thầm nghĩ, có thể không căng thẳng sao? Mặc dù từ nhỏ đến lớn, lúc nhỏ luôn đi theo sau bà nội, gặp nhiều nhất cũng không đến ba lần, nhưng ông già đứng đối diện mình đây, lại là người mà tuyệt đối mình không dám quên mặt.
Đây chính là một trong những người có công lớn trong việc thành lập Trung Quốc, là khai quốc công thần sau này.
Những chuyện khác không nhắc đến, tuy Tuệ Lâm không thường ở Nga Mi tập võ, cũng không về Yến Kinh nhiều, nhưng Miểu Vân sư thái thỉnh thoảng cũng có nhắc đến, nên cũng biết năng lực của ông già này lớn đến thế nào.
Hiện giờ ờ cục Chính trị Trung Ương, ngoài chủ tịch ra, hầu như cái gì cũng liên quan đến ông già này, không cần nhắc đến cán bộ cấp tỉnh, cấp sở khác, chỉ sợ rằng ba cán bộ quản lý cao nhất, thì cũng sẽ có một người tự nguyện gọi ông già này là “thầy “ rồi.
Lâm gia ở Yến Kinh tuy rằng cũng là một gia tộc lớn, lâu đời, nhưng so với vị một tay đưa gia tộc lên đến đỉnh cao này, thì thực sự cũng chỉ đáng xếp hạng hai mà thôi.
Nếu không có ông già này hô mưa gọi gió ở cái thời đại đó, thì gần như inte truyền thông không thể phát triển được, ti vi là thứ đồ lạ và hiếm ở Trung Quốc, ông già này, tuyệt đối có thể trở thành một vĩ nhân.
Chỉ tiếc rằng thời đại không giống nhau, vì vậy sau khi ông già này nghỉ hưu, gần như đám thanh niên trẻ không mấy ai còn nhớ đến nhân vật này, cho dù có nhớ đến, cũng chỉ còn nhớ được hình dáng mơ hồ mà thôi.
Tuệ Lâm dù sao cũng chẳng phải cao nhân ngoại thế gì, chỉ có điều, lúc mới ra đời, ý nghĩ còn đơn thuần của một cô gái, nhìn thấy lãnh đạo cao cấp của quốc gia, đương nhiên là vừa ngạc nhiên vừa sợ rồi.
– Ta và ông nội cháu, mặc dù là kém không ít tuổi, nhưng cũng có thể tính là ngang hàng với nhau, nếu cháu cảm thấy gọi cách nào cũng không thích hợp, vậy thì gọi ta là Dương gia gia đi.
Dương Công Minh nhìn thấy Tuệ Lâm đang không biết nên mở mồm như thế nào, cười nói.
Tuệ Lâm dịu dàng đáp:
– Vâng Dương gia gia.
Đối với việc Dương Công Minh đột nhiên đến, sau khi bớt căng thẳng, Tuệ Lâm nghĩ thật kỹ, cho là lần này ông đến vì chuyện của đứa cháu Dương Liệt, nên rất lo lắng nhìn về phía Dương Thần đang ngồi ở bàn ăn.
Nhưng không ngờ, Dương Công Minh chỉ mỉm cười đi đến trước mặt Dương Thần, nói năng một cách ôn hòa:
– Tiểu tử, không cần nhìn ta nữa, ăn đi, tại ta cũng thấy nóng ruột, hơn nữa người già lại hay dậy sớm, cho nên mới sáng sớm đã đến đây rồi, có chuyện gì thì để ăn xong rồi nói.
Lỗ tai Dương Thần rất thính, sớm đã nghe thấy Tuệ Lâm hô “ chủ tịch Quốc hội”, lại cẩn thận liên tưởng, với vị trí cháu gái Lâm gia của Tuệ Lâm, mà còn phải cúi đầu chào chủ tịch quốc hội, thì chỉ có thể là chủ tịch quốc hội của Trung Quốc mà thôi.
Cái chức này, cũng gần giống với chức chủ tịch hạ viện của Mỹ, mặc dù không hiển hách bằng chức thủ tướng, nhưng lại thường là người chủ trì toàn cục, đưa ra chính sách chủ chốt.
Chẳng qua, Dương Thần đột nhiên nghe thấy, lại chưa từng gặp qua ông già này, không nghĩ đến vị chủ tịch quốc hội đã nghỉ hưu.
Đối mặt với một vị lãnh đạo cấp quốc gia, lại xưng là Dương gia gia…
Dương Thần còn chưa biết được người này là ai.
Nhìn vẻ mặt từng trải, đang mỉm cười, thản nhiên nhìn ngắm khắp mọi nơi trong căn biệt thự, tuyệt đối không phải là người bình thường, ông già này có vẻ mặt dày, Dương Thần cười mỉa mai, đúng là có muốn trốn cũng không trốn được.
Vốn tưởng là có một người cha làm tư lệnh đã đủ nực cười rồi, cha của cha, không ngờ lại là lãnh đạo cấp quốc gia.
Hơn hai mươi năm cũng chưa từng nhìn thấy bóng dáng của người thân, vừa mới về nước được một năm, lấy đâu ra nhiều nhân vật lớn có quan hệ với mình vậy?
Lâm Nhược Khê nhìn thấy Dương Công Minh, lúc đầu cảm thấy nghi hoặc, sau đó liền nhận ra ngay người này là ai, tuổi tác có lẽ còn lớn hơn vú Vương nhiều.
Vú Vương vốn dĩ đã nhát gan, ăn cũng không ngon nữa, chẳng biết nói gì, bèn lấy cớ nói:
– Tôi xuống bếp đun nước.
Rồi chạy đi mất.
Lâm Nhược Khê suy nghĩ trong phút chốc, cô biết lai lịch của Dương Công Minh, lại liên tưởng đến chuyện của Dương Liệt mấy hôm trước, phản ứng của Dương Thần, Lâm Nhược Khê mơ hồ cảm thấy, nhân vật này, có quan hệ rất lớn với Dương Thần.
Chỉ có điều, càng nghĩ, Lâm Nhược Khê lại càng thấy không thể tưởng tượng tiếp được.
Đều là họ Dương, hay là…người đàn ông như thế này lẽ nào lại là một thành viên trong gia tộc nhà của khai quốc công thần?
Không đến mức nực cười như vậy chứ, nếu mà là thật, thì chẳng phải lại trở thành thái tử đảng trong truyền thuyết rồi sao?
Lâm Nhược Khê nhíu mày, nhìn trộm Dương Thần, so với lúc bán thịt dê nướng cũng chẳng khác là mấy.