Chỉ là kỳ quái, tại sao tên này nói ra?
Mặc kệ thế nào, bọn họ đều phải lấy được thanh bảo kiếm này!
– Tiểu bối, hãy bớt sàm ngôn đi, mau giao thanh bảo kiếm ra đây! Thanh Mộc Thiên Quân nói, ánh mắt sáng quắc, có phải kiếm tiên hay không, lấy đánh giá liền biết!
Chu Hằng gật gật đầu, nói: – Giao ra thì có thể, tuy nhiên các ngươi có 11 người, ta nên giao thanh bảo kiếm cho người nào? .
– Hừ, tiểu bối, không nên uổng phí tâm cơ, loại kế ly gián thấp kém này ai sẽ trúng chiêu? Thanh Mộc Thiên Quân cười lạnh, khuôn mặt khinh thường – Thanh bảo kiếm vứt trên mặt đất, chính mình cút ngay! .
Chu Hằng thở dài, quay đầu nói với con lừa đen: – Bọn người kia thoạt nhìn đều giống như đồ con lừa, không ngờ không mắc mưu! .
– Gâu, còn dám nói mấy chữ kia, bổn tọa liều mạng với ngươi!
Con lừa đen giận dữ.
– Mấy chữ nào? .
– Đồ con lừa! .
– Đây chính là chính ngươi nói, chuyện không liên quan đến ta! Chu Hằng nhún vai.
– Bổn tọa cắn chết ngươi! Con lừa đen đánh tới, mở ra miệng rộng cắn Chu Hằng.
– Các ngươi… đủ chưa! Sắc mặt Thanh Mộc Thiên Quân tái xanh, bị người mắng đồ con lừa trước mặt không nói, lại còn bị trắng trợn coi như không thấy.
Chu Hằng cười hắc hắc, tay phải rung lên, thu hồi Bách Quỷ Kiếm, lấy ra một khối vải vóc, nói: – Các vị, thỉnh đưa mắt đặt ở trên tay của ta, ta lập tức cho các ngươi triển lãm một phần bảo vật Tiên giới khác! .
– Cái gì, còn có! Bọn người Thanh Mộc Thiên Quân nhăn mặt, tiểu tử này là đồng tử tụ bảo sao, người khác nhìn một kiện bảo vật đều khó khăn, hắn một người độc chiếm hai kiện!
May mắn bọn họ cũng không biết Chu Hằng còn học được 3 thức tiên thuật, nếu không mặt đều phải vặn vẹo .
– Cái này gọi là Thập Luyện Đồ, sử dụng rất dễ dàng, giống như vậy, chỉ cần rót thần thức vào trong đó, động một đầu yêu thú phía trên khe rãnh, sau đó cung cấp đầy đủ linh thạch, sẽ… .
– Ầm! .
Một đạo thần thức rống vang lên, một yêu thú đầu trâu, thân con rết xuất hiện, tản phát ra khí tức vô cùng kinh khủng.
– Triệu tập ra một đầu yêu thú! Chu Hằng cười, sau đó lộ ra vẻ áy náy – Thật sự ngượng ngùng, dường như ta triệu hoán ra một tên to xác! .
Ngượng ngùng cái rắm a, rõ ràng là cố ý !
Sắc mặt bọn người Thanh Mộc Thiên Quân thối đen, bọn họ tự nhiên có thể cảm ứng được khí tức đầu cự thú này phát ra vượt qua xa bọn họ!
Chính là Hóa Thần Cảnh!
– Lui! .
Bọn họ quyết định thật nhanh, nhao nhao quay đầu bước đi, 11 người phân biệt trốn 11 cái phương hướng bất đồng, miễn cho bị một lưới đuổi kịp bắt hết.
Chu Hằng vừa động tâm niệm, đầu yêu thú Hóa Thần Cảnh Thanh đuổi theo Mộc Thiên Quân, còn hắn thì triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, hướng về bảy tên lão tổ Kết Thai Cảnh.
Cà, hắc kiếm tế xuất, hắn đã đuổi theo một người, Diệp Lạc Duyên Diệt, chém!
Phốc – – .
Một đạo máu tươi thổi qua, gã cường giả kia lập tức mất xác, cho dù là thượng cổ lão tổ Kết Thai Cảnh thì thế nào, ở trước mặt Chu Hằng căn bản không thể địch lại! Dưới chân hắn gập lại, lại hướng về lão tổ Kết Thai Cảnh thứ hai.
Con lừa đen tích cực nhất đối với chuyện này, đồng dạng hướng về phía một lão tổ Kết Thai Cảnh, nó căn bản không cần chiến thắng đối phương, chỉ cần thoáng làm chậm tốc độ của đối phương một chút.
Chu Hằng giết ba người sau, trừ bỏ bị người con lừa đen vướng chân ra, mặt khác ba gã lão tổ Kết Thai Cảnh đã chạy không ảnh. Hắn lui trở về, dẫn theo hắc kiếm hướng bức tới một tên lão tổ Kết Thai Cảnh sau cùng.
– Oan gia nên giải không nên kết, người trẻ tuổi, chúng ta cũng không muốn giết ngươi, ngươi tội gì hùng hổ dọa người! Tên lão tổ kia xuất khẩu cầu xin tha thứ, chỉ là không bỏ xuống được mặt mũi, vẫn như cũ coi mình có địa vị ngang bằng Chu Hằng.
– Ép cũng là các ngươi! Ánh mắt Chu Hằng phát lạnh, hắc kiếm vút qua.
– Lão phu liều mạng cùng ngươi! Lão tổ kêu một tiếng, thần chiếu đỉnh đầu sáng động, trên thân tràn đầy động lực lượng tính hủy diệt.
Một cái lão tổ Kết Thai Cảnh thực sự liều mạng, dù là Thiên Quân Thần Anh Cảnh cũng phải kiềm chế, chết chắc sẽ không chết, nhưng nói không chừng sẽ bị thương nặng!
Phốc!
Chỉ là lão tổ kia vừa mới mới vừa vận chuyển công pháp, khí tức lại cứng lại, nhưng vào lúc này một thanh đoạn kiếm đã đâm vào lồng ngực của hắn, linh lực chen chúc lao xuống lập tức mất sạch, mà sinh cơ hắn cũng đang nhanh chóng ly thể mà đi.
Tử Diễm Thiên Long!
Vạn Cổ Đại Đế tuyệt học, trời sinh đế vương khí, chấn nhiếp thiên hạ!
Chu Hằng thu hồi hắc kiếm, thân hình đuổi theo Thanh Mộc Thiên Quân, ở mười mấy dặm bên ngoài, lão nhân kia đang giao chiến cùng yêu thú Thập Luyện Đồ triệu tập ra.
Không thể không nói, Thanh Mộc Thiên Quân rất cường đại, thật sự rất cường đại!
Lão già chẳng những có tu vi Thần Anh tam trọng thiên đỉnh phong, lại đến cánh cửa Hóa Thần Cảnh, bởi vậy đến bây giờ còn không ngủm. Chỉ là hắn đến gần Hóa Thần Cảnh, chung quy vẫn chỉ là Thần Anh Cảnh mà thôi, nếu không phải yêu thú Thập Luyện Đồ triệu tập ra cũng không phải thực thể, hạn chế chiến lực, đã sớm một bàn tay đập chết hắn.
Nhưng ngay cả như vậy, Thanh Mộc Thiên Quân cũng chỉ kéo dài hơi tàn mà thôi.
Chu Hằng vung trường kiếm lên, triển khai Lăng Thiên Cửu Thức, hắn phải tốc chiến tốc thắng!
– Cái gì! Thanh Mộc Thiên Quân đã vào thế uống rượu độc giải khát, không ngừng tế xuất bảo vật trên thân đến ngăn cản yêu thú Hóa Thần Cảnh, nhưng mỗi một món bảo vật cũng chỉ vì tranh thủ cho hắn từng tia tia thời gian mà thôi.
Nhưng theo một kiếm Chu Hằng triển khai, trong mắt hắn không còn những thứ đồ khác, dường như chỗ thân ở trong một mảnh vũ trụ đen như mực, một thanh hắc kiếm vung lên, các vì sao bốn phía nhao nhao bùng nổ, va chạm vào nhau, uy lực cường đại đến không thể tả xiết!
Nếu không có yêu thú Hóa Thần Cảnh kia, Thanh Mộc Thiên Quân bằng vào tu vi cao hơn Chu Hằng một cái đại cảnh giới vẫn có thể chống cự lại một kiếm này, nhưng bây giờ!
Phốc!
Kiếm rơi, đầu đoạn!
– – – – – – – – – – oOo- – – – – – – – – –