Vừa thấy Dao Cơ đi vào, chưởng quỹ liền vội vàng ra nghênh đón, “Mộc phu nhân, tiểu công tử, mời hai vị lên lầu.”
Dao Cơ thản nhiên cười nói: “Đa tạ, sương phòng của ta vẫn còn giữ lại chứ?”
Chưởng quỹ cười lấy lòng nói: “Mộc phu nhân thích trà bánh của tiểu lâu đã là phúc phận của chúng ta rồi, cho nên đương nhiên lúc nào cũng giữ lại sương phòng phu nhân thích.” Hiện nay có người nào trong Nam Kinh là không biết, mặc dù Mộc Dương hầu có mấy phòng thê thiếp nhưng duy chỉ sủng ái hết mực vị phu nhân này. Dao Cơ phu nhân vốn xuất thân Khuynh Thành phường, được xưng là đệ nhất vũ cơ Sở kinh, đương nhiên xinh đẹp mỹ lệ người thường khó mà so bì được. Hơn nữa Dao Cơ phu nhân được Mộc Dương Hầu cưng chiều, cho nên ra tay cũng cực kỳ hào phóng. Bình thường cho dù không đến thì mỗi ngày cũng cho người đến mua chút điểm tâm mang về, Trích Tinh lâu đương nhiên vui vẻ giữ lại sương phòng ưu đãi nàng.
Dao Cơ mỉm cười nói làm phiền, sau đó dắt đứa nhỏ bên cạnh lên lầu. Chỉ lưu lại bóng hình xinh đẹp thơm hương cùng tiếu cười hòa nhã động lòng người.
Đợi đến khi thân ảnh nàng biến mất trên lầu, mọi người ở dưới lầu mới thở ra một hơi, nghị luận ầm ĩ.
“Dao Cơ phu nhân này quả không hổ là vũ cơ đệ nhất năm đó, mặc dù không còn trẻ nhưng dung mạo vẫn cực kỳ xinh đẹp, chỉ sợ Lê vương phi cũng thua kém nàng ta.” Lê vương phi hôm nay chính là Diệp Oánh người đã từng được xưng là mỹ nhân đệ nhất Sở kinh. Nhưng hiện giờ, điều làm người ta nhớ đến nàng ta chỉ là một cái danh muội muội Định Vương phi mà thôi. Nào có thể bì kịp với Dao Cơ diễm lệ bức người.
“Mộc Dương Hầu thật là có phúc, khó trách lại sủng ái Dao Cơ phu nhân như vậy.” Chẳng qua là, đáng tiếc cho phu nhân Mộc Dương hầu, vốn là danh môn khuê tú, giai nhân xinh đẹp. Chỉ tiếc trước vẻ đẹp diễm quang tứ phía của Dao Cơ chỉ có thể ảm đạm thất sắc.
Dao Cơ dắt Mộc Liệt lên lầu, đi vào sương phòng mình hay ngồi, bên trong đã sớm có người chờ nàng. Thấy Diệp Ly đang ngồi uống trà, Dao Cơ không khỏi nhếch môi cười một tiếng: “Công tử văn nhã từ đâu tới thế này?”
Diệp Ly mỉm cười nhìn nàng nói: “Dao Cơ, đã lâu không gặp, phong thái vẫn như xưa nhỉ. Mộc Liệt, lại đây ngồi đi.” Mộc Liệt nhìn qua vẫn là bộ dáng chưa đến mười tuổi nhưng đã có bộ dáng người lớn như Mộc Dương, nhìn Diệp Ly mấy lần, cung kính đáp: “Vâng, đa tạ Vương phi.”
Diệp Ly lắc đầu một cái nhìn Dao Cơ nói: “Tính tình ngươi sao có thể dạy ra một đứa nhỏ nghiêm túc như vậy?”
Dao Cơ bất đắc dĩ nói: “Ta nào dạy nó đâu, đều là nó dạy ta thì có.” Dao Cơ cũng ngồi xuống theo, lúc thấy Tần Phong đứng sau lưng Diệp Ly thì hơi ngẩn ra,làm không chút để ý mà chuyển tầm mắt.
Dao Cơ cũng biết hiện nay chiến sự phương bắc đang căng thẳng, Diệp Ly ngàn dặm xa xôi đến Giang Nam hẳn là có chuyện quan trọng, cũng không nói nhảm liền đem chuyện lớn nhỏ ở Nam Kinh mấy ngày nay nói ra một lần. Diệp Ly nghe xong, hơi nhíu mày nói: “Ngươi ở Nam Kinh cũng không có chút tin tức nào của Đại ca sao?” Dao Cơ bất đắc dĩ cười khổ nói: “Sau khi nghe tin công tử Thanh Trần mất tích, ta vẫn luôn cẩn thận lưu ý động tĩnh trong ngoài Sở kinh nhưng vẫn không có tin tức nào của Thanh Trần công tử. Dao Cơ dám đảm bảo, bất luận công tử Thanh Trần có phải bị người Nam Kinh bắt không thì ít nhất…Lúc này công tử Thanh Trần tuyệt đối không có trong Nam Kinh.”
Thấy Diệp Ly cau mày, đôi mi thành tú của Dao Cơ cũng không khỏi nhíu lại. Lại nói chuyện này thật sự có chút ly kỳ, công tử Thanh Trần cũng chẳng phải loại a miêu a cẩu hay người qua đường giáp. Bất luận ở nơi nào đều khiến người ta cực kỳ chú ý. Hơn nữa lấy tài trí của công Thanh Trần tử, chỉ cần còn sống, vô luận thế nào cũng sẽ lưu lại đầu mối cho bọn họ. Nhưng mà mấy ngày nay, người Định Vương phủ gần như đã lật tung cả Giang Nam lên mà vẫn không có nửa điểm tin tức của Thanh Trần công tử.
Đột nhiên, Dao Cơ nhớ ra một chuyện. Trầm giọng nói: “Đúng rồi, trước khi công tử Thanh Trần mất tích, thuộc hạ đã đưa một mật hàm cho hắn.”
Nghe vậy, mọi người vội vàng giương mắt nhìn lại. Dao Cơ nói: “Là một mật hàm truyền ra từ Nhiếp Chính Vương phủ, bởi vì Vương gia và Vương phi đều ở biên quan cho nên chuyện tình ở Giang Nam hiện nay đều chuyển đến tay công tử Thanh Trần. Cho nên phong thư kia cũng trực tiếp đưa tới chỗ của công tử Thanh Trần. Khi đó…Là hai ngày sau khi Đông Phương Huệ chết.”
“Sau khi Đông Phương Huệ chết lại có tin tức truyền ra từ Lê Vương phủ…” Diệp Ly trầm ngâm nói. Thời gian Diệp Oánh truyền tin trùng hợp như vậy, hiển nhiên là có liên quan đến Đông Phương U.
“Vệ Lận, có biết mật thư viết gì không?”
Vệ Lận có chút đưa đám lắc đầu nói: “Lúc ấy thuộc hạ không ở bên cạnh công tử Thanh Trần. Sau đó công tử Thanh Trần lệnh cho thuộc hạ đi vào nói là có chuyện cần phân phó, nhưng mà thuộc hạ vừa tới trước mắt công tử thì thích khách liền đến. Sau đó…nếu phong thư kia không bị đối phương mang đi thì hẳn là đã bị công tử Thanh Trần hủy rồi.”
Tần Phong mở miệng nói: “Hiện nay Nhiếp Chính Vương phủ cũng không truyền ra tin xấu nào của Lê Vương phi, chắc hẳn mật thư vẫn chưa bị lộ.”
Diệp Ly có chút bất đắc dĩ thở dài nói: “Như vậy chỉ có thể tìm điểm đột phá từ Lê Vương phủ thôi. Dao Cơ, có tin tức gì về con trai của Mặc Cảnh Lê không?”
Dao Cơ gật đầu một cái, mỉm cười nói nhỏ bên tai Diệp Ly mấy câu. Diệp Ly kinh ngạc, nhíu mày nói: “Ngươi chắc chứ?”
“Thiên chân vạn xác.” Dao Cơ cười nói, “Hai tháng trước đã xác định xong, chẳng qua là tin tức này quá quan trọng cho nên thuộc hạ hơi lo lắng, cố ý cho người chuyên trách tự mình trở về Ly thành một chuyến. Nhưng không ngờ là Thanh Trần công tử và Vương phi lại lần lượt tới Giang Nam.”
Diệp Ly thở dài nói: “ Cuối cùng vẫn vậy, Mặc Cảnh Lê đã lấy được thuốc giải, chỉ sợ tin tức sau này không còn giá trị nữa.”
Dao Cơ che miệng cười nói: “ Cũng không hẳn, Mặc Cảnh Lê bị Mặc Cảnh Kỳ hạ thuốc rất nặng, cho dù có thuốc giải thì cũng phải điều dưỡng một thời gian thì mới có hiệu quả. Nhưng mà Lê Vương kia lại là người nóng nảy, một lần đã nhận bốn năm nữ nhi của đại thần trong triều vào phủ. Nhưng vẫn không thấy tin tức, nghe nói Lê Vương hoài nghi Vương gia lấy thuốc giả lừa hắn, đang nghẹn cháy đấy. Huống hồ, cho dù không dùng được với phụ thân thì bất luận lúc nào hài tử vẫn tác dụng với mẫu thân.” Nói đến đây, Dao Cơ cũng không khỏi nhẹ giọng thở dài, có chút đồng cảm với Diệp Oánh kia. Làm mẹ thì sẽ trở lên mạnh mẽ, nếu không phải vì con thì sao nàng lại buông tha cho cuộc sống an vui ở Ly thành mà đến dây dưa cùng Mộc Dương Hầu phủ nhiều năm như vậy?
Mộc Dương Hầu phủ đã sớm bị Định Vương ghi hận, mà con trai nàng cũng là con trai của Mộc Dương. Nếu nàng muốn con trai mình được an an ổn ổn một đời thì chỉ có thể thề trung thành với Định vương phủ. Huống hồ, Định Vương phi có ân cứu mạng con trai nàng, mà Mộc Dương Hầu phủ…Cho lù Mộc Dương biết lúc trước bọn họ đối xử với nàng và con thế nào nhưng cũng chẳng thay bọn họ làm gì, chẳng qua là dùng phương pháp hắn tự cho là đúng đi sủng ái nàng mà thôi. Mộc Dương cho rằng hắn rất yêu nàng, mà có lẽ hắn thật sự yêu nàng. Nhưng tình yêu của hắn lại không phải dùng vào lúc nàng và con cần. Ngay từ lúc nàng mang theo Mộc Liệt trở lại Mộc Dương Hầu phủ, nàng đã sớm không còn là Dao Cơ vừa yêu vừa hận Mộc Dương trước kia, nàng chỉ là một mật thám, là cọc ngầm của Định Vương phủ nằm vùng ở Mộc Dương Hầu phủ mà thôi. Từ nay về sau, không có yêu hận chỉ có lập trường.
Diệp Ly gật đầu nói: “Trở về ta sẽ đi gặp Diệp Oánh.”
Dao Cơ gật gật đầu nói: “Ta sẽ nghĩ cách an bài. Nếu Vương phi không có chuyện gì khác thì chúng ta đi trước.” Diệp Ly suy nghĩ một chút nói: “Đợi tìm được Đại ca rồi thì ngươi và Mộc Liệt trở về Ly thành đi.” Nghe vậy, Dao Cơ không khỏi ngẩn ra. Nàng ở Mộc Dương hầu phủ hơn hai năm, đã sớm trở thành tai mắt vô cùng quan trọng của Định Vương phủ ở Nam Kinh. Mặc dù không phải không thay thế được, nhưng nếu đột nhiên mất tích như vậy thì cũng không dễ xử lý lắm.
“Vương phi, chuyện này…”
Diệp Ly ngước mắt nhìn nàng, cười nhạt nói: “Chuyện ngươi cần làm đã làm xong, không cần phải lãng phí thời gian ở Giang Nam nữa.”
Dao Cơ trầm mặc một chút, gật đầu nói: “Dao Cơ hiểu rồi. Đa tạ Vương phi.”
Dao Cơ mang theo Mộc Liệt rời đi, Tần Phong nhíu mày nhìn về phía Diệp Ly, có chút lo lắng nói: “Bây giờ Vương phi nói chuyện này với nàng ấy, liệu có chút không ổn không?” Diệp Ly mỉm cười nhìn hắn nói: “Ngươi không tin nàng ấy sao?”
Sắc mặt Tần Phong cứng lại, hồi lâu mới thở dài nói: “Có lẽ vậy.” Thật ra thì Tần Phong cũng không rõ giữa hắn và Dao Cơ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nữa. Hắn vẫn chưa quên mình đã từng tiến gần về phía nữ tử tiều tụy gầy gò đó, nhưng hắn lại không thể xác định được rốt cuộc Dao Cơ nghĩ về hắn thế nào. Nếu Dao Cơ có tình với hắn thì tại sao lúc trước lại không chút do dự theo lệnh Vương gia và Vương phi rời Ly thành trở lại Mộc Dương Hầu phủ? Mà hắn, nếu quả thật yêu Dao Cơ thì tại sao lại không thể hoàn toàn tin tưởng nàng? Thấy Vương phi dò xét Dao Cơ thì lại lo lắng Dao Cơ sẽ phản bội?
Thấy sắc mặt Tần Phong không tốt, Diệp Ly cười nhẹ nói: “Không cần suy nghĩ nhiều. Ngươi lo lắng là chuyện rất tự nhiên. Trên đời này vốn không có tin tưởng hoàn toàn vô điều kiện, nếu không, tại sao ta lại nói với nàng ấy những điều đó vào lúc này? Ta tình nguyện để nàng ấy hiểu rõ ngay bây giờ mà không phải tương lai lâm trận đổi ý, đâm một đao sau lưng ta.” Không phải Diệp Ly không tin sự trung thành của Dao Cơ mà là nữ nhân khi còn sống rất dễ vì hai người mà dao động. Một là người nàng yêu, hai là con của nàng. Ngay cả Diệp Ly cũng không dám cam đoan sẽ không vì Mặc Tu Nghiêu và ba bé con của mình mà làm ra chuyện gì biết rõ là không nên làm. Hiện nay, cho Dao Cơ một mũi an thần thì tốt hơn việc đến lúc đó đột nhiên bắt nàng tiếp nhận nhiều. Cho dù Dao Cơ có vấn đề thì các nàng vẫn có thể tùy thời nghĩ cách bù lại.
Ngay từ một khắc Diệp Ly bắt đầu tới Nam Kinh kia, thì Mộc Dương Hầu phủ đã định trước phải tận diệt. Người Mặc Tu Nghiêu thống hận cùng căm ghét rất nhiều. Mà Mộc Dương Hầu tiền nhiệm không chút nghi ngờ là một trong số đó. Nếu như đã tới, Diệp Ly cũng không để ý mà thay hắn kết thúc trước thời hạn. Huống hồ, một khi Mặc Cảnh Lê đồng ý kết minh với Tây Lăng, Bắc nhung, thì Mộc Dương Hầu phủ chính là kẻ địch của Định Vương phủ, xuống tay diệt trừ trước vẫn tốt hơn.
Tần Phong trầm mặc hồi lâu, nhìn về phía Diệp Ly nói: “Xin Vương phi giao chuyện Mộc Dương hầu phủ cho thuộc hạ lo liệu.”
Diệp Ly có chút do dự nói: “Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Ta vốn cảm thấy chuyện này giao cho Trác Tĩnh, Lâm Hàn xử lý thỉ thỏa đáng hơn.” Tần Phong cười nói: “Đa tạ Vương phi, thuộc hạ tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của Vương phi.”
Diệp Ly khẽ thở dài nói: “Ngươi nên biết….” Nếu như Mộc Dương hầu phủ bị hủy trong tay Tần Phong thì tương lai Dao Cơ và hắn có chút khó khăn. Cho dù Dao Cơ không thương Mộc Dương thì Mộc Dương vẫn là phụ thân của con trai nàng.
“Thuộc hạ hiểu.” Tần Phong nở nụ cười nhạt, giọng nói lại kiên định như bàn thạch.
“Đã vậy thì để Lâm Hàn và ngươi cùng làm đi. Nếu có chuyện gì không tiện, thì bảo Lâm Hàn làm.” Diệp Ly nói. Lâm Hàn gật đầu lên tiếng: “Thuộc hạ tuân mệnh.” Lâm Hàn đương nhiên hiểu ý của Diệp Ly. Vạn nhất có lúc cần Tần Phong tự mình đi giết Mộc Dương Hầu phủ thì Lâm Hàn có thể làm thay.
“Đa tạ Vương phi.”
Trong Mộc Dương Hầu phủ, Dao Cơ bình tĩnh mang theo Mộc Liệt đi về phía viện của mình. Lại bị một người đột nhiên ngăn lại. Dao Cơ ngẩng đầu nhìn mấy phụ nhân trước mặt một cái, sắc mặt trầm xuống.
Thiếu phu nhân ngày trước, hôm nay chính là phu nhân Mộc Dương Hầu, nhìn cô gái đã hơn ba mươi mà vẫn xinh đẹp động lòng người như cũ thì không khỏi ghen ghét cùng không cam lòng. Giọng the thé nói: “ Trắc phu nhân đi đâu đây?”
Tâm trạng Dao Cơ không tốt, đôi mi thanh tú nhíu lại, nhàn nhạt nói: “ Liên quan gì tới ngươi?”
Sắc mặt phu nhân Mộc Dương hầu cứng đờ, dung nhan vốn thanh tú trong nháy mắt trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Dao Cơ, ngươi quá kiêu ngạo rồi đó! Đừng quên,ta mới chính là phu nhân Mộc Dương hầu phủ!.” Dao Cơ liếc nàng một cái, hờ hững nói: “Thế thì sao? Mộc Dương hầu phu nhân ngươi cứ giữ lấy vị trí của mình đi, không ai giành với ngươi đâu. Nếu như ngươi muốn thì vị trí Trắc phu nhân này ngươi cũng có thể giữ lại….”
“Ngươi….” Mộc Dương Hầu phu nhân cắn răng nghiến lợi, hận không thể lập tức xé xác nữ nhân trước mặt. Nàng đường đường là danh môn khuê tú, cư nhiên lại bại bởi một nữ nhân xuất thân giáo phường. Những năm này không chỉ một mình nhận hết sự lạnh nhạt từ Mộc Dương mà ngay cả ở ngoài cũng bị các quý phu nhân cười nhạo. Lúc này Mộc Dương Hầu phu nhân lại hối hận, năm đó Dao Cơ vì nàng ta mà chịu bao nhiêu khổ, thậm chí suýt bỏ mạng. Nếu như năm đó nàng ta không tận lực bức bách thì Dao Cơ đã sớm đem theo hài tử mai danh ẩn tích cả đời, chứ đâu trở thành mật thám Định Vương phủ trở lại tranh thủ tình cảm với nàng ta?
Dao Cơ không nhịn được liếc mắt nhìn mấy nữ nhân thiên kiều bá mị sau lưng nàng ta. Những nữ nhân này đều là người do Mộc Dương Hầu phu nhân cố ý chọn cho Mộc Dương để thể hiện sự hiền huệ của nàng ta, cũng có vài người là do quan trường đưa tới. Chỉ vì Dao Cơ được chuyên sủng mà những nữ nhân này liền thu hồi dã tâm trên người Mộc Dương Hầu phu nhân mà chuyển sang cùng đối phó Dao Cơ. Chỉ tiếc, đối với Dao Cơ đã trải qua vô số chuyện mà nói thì những kẻ này còn quá non. Cho dù các nàng có liên thủ thì cũng chẳng chiếm được chút tiện nghi nào trên người nàng.
Lúc này tâm trạng Dao Cơ không tốt, cho nên cũng không có hơi sức theo bồi các nàng. Ngẩng đầu nhìn Mộc Dương Hầu phu nhân, nhoẻn miệng cười, thấp giọng nói: “Phu nhân, thật ra ta đã sớm muốn nói với ngươi một câu.”
“Ngươi muốn nói cái gì?” Mộc Dương Hầu phu nhân cảnh giác nhìn chằm chằm Dao Cơ nói. Dao Cơ nở nụ cười lạnh lùng, “Ta vẫn muốn nói với ngươi là….Thật ra thì ngươi cứ nhằm vào ta như vậy cũng không có tác dụng gì. Mộc Dương không có hứng thú với ngươi, chẳng lẽ ngươi không tự xem xét lại mình sao? Thân là nữ tử, lại khiến cho trượng phu nhàm chán đến mức không buồn nhìn một cái, ta thấy thật thương thay cho ngươi.”
Nói xong cũng không quản sắc mặt Mộc Dương Hầu phu nhân trong nháy mắt trở nên trắng bệch, Dao Cơ vung tay áo xoay người đi về phía viện của mình.
“ Tâm trạng ngươi không tốt sao?” Mộc Liệt đi sau lưng nàng, mặc dù thoạt nhìn có vẻ hơi chậm, nhưng từ đầu đến cuối vẫn duy trì khoảng cách hai ba bước chân với Dao Cơ vốn đi nhanh. Trở lại trong viện của Dao Cơ, Mộc Liệt mới nhàn nhạt hỏi.
Dao Cơ ngẩn ra, lắc lắc đầu nói: “Không có gì.”
Mộc Liệt dựa vào cây cột bên cạnh, lẳng lặng nhìn nàng nói: “Rất nhanh có thể trở về Ly thành gặp lại con trai ngươi rồi, chẳng lẽ ngươi không vui sao?” Mấy năm chung sống cùng nhau, Mộc Liệt cũng có vài phần tình cảm với Dao Cơ. Hắn là cô nhi, cũng không biết mẹ ruột mình là ai. Nhưng mỗi lần thấy bộ dáng nhớ nhung con trai của Dao Cơ, hắn không hi vọng Dao Cơ vì bước sai một bước mà hối hận cả đời.
Dao Cơ có chút bất đắc dĩ cười khổ. Mộc Dương là phụ thân của con trai nàng, bất luận nàng còn yêu hắn hay không thì cũng không thể thay đổi sự thực này, vậy sao nàng có thể vui vẻ mà trở về đây?
Mộc Liệt nhìn nàng nói: “Nếu ngươi không thể chịu được…thì có thể nói với Vương phi để rời đi trước. Vương phi sẽ không làm khó ngươi, một mình ta cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ.” Bất luận là Dao Cơ hay Mộc Liệt thì đều là người thông minh, thời điểm Diệp Ly nói các nàng có thể cùng trở về Ly thành, Dao Cơ liền biết Vương phi định động thủ với Mộc Dương Hầu phủ. Thật ra thì năm đó người có thể phái tới Sở kinh không ít, Dao Cơ đương nhiên không phải sự lựa chọn bắt buộc. Cho nên lựa chọn Dao Cơ, không chút nghi ngờ là vì địch ý của Định Vương đối với Mộc Dương hầu phủ. Dao Cơ đương nhiên biết chuyện năm đó Mộc Dương Hầu mang binh vây bắt Diệp Ly khiến Diệp Ly bị Trấn Nam Vương ép trụy nhai.
Dao Cơ nở nụ cười thản nhiên, nhìn Mộc Liệt nói: “Cảm ơn ngươi, ta không sao.”
Mộc Liệt cau mày, trên gương mặt non nớt không chút nào che giấu một tia lo lắng. Dao Cơ giơ tay xoa xoa cái đầu nhỏ của hắn nói: “Ngươi chỉ là một đứa bé, nghĩ nhiều như vậy làm gì?”
Mộc Liệt không vui, đánh tay nàng nói: “Ta không còn là tiểu hài tử nữa rồi. Quên đi, ngươi muốn thế nào thì cứ làm thế đó. Đừng quên con trai ngươi vẫn còn ở Ly thành chờ đó. Còn nữa….Bản công tử phải trở lại Ly thành rồi vào Kỳ Lân, ngươi mà hại ta không về được…thì ta giết ngươi đó.”
Dao Cơ không khỏi cười một tiếng, mỉm cười nhìn Mộc Liệt xoay người ra cửa. Mộc Liệt đi tới cửa thì ngừng một chút quay đầu lại nói: “Ta thấy Tần thống lĩnh tốt với ngươi, không bằng ngươi thử suy nghĩ một chút xem. Chung quy thì Tần thống lĩnh tốt hơn Mộc Dương kia nhiều, ít nhất mấy năm người đi, Tần thống lĩnh cũng chẳng trêu hoa ghẹo nguyệt ai cả. Ngươi xem lại ánh mắt mình lúc trước chút đi, bản công tử cũng ngại khinh bỉ ngươi.” Nói xong cũng không quản Dao Cơ biến sắc, phất tay một cái ngênh ngang rời đi.
Thở dài một hơi, Dao Cơ đưa tay mở chiếc hộp châu báu trên bàn trang điểm, trong vô vàn các loại châu báu hiện ra chiếc hộp trông rất bình thường đặt trong góc khuất của tầng dưới cùng. Mở hộp ra, bên trong chỉ có một cây trâm hoa sen ngọc bích. Nàng cũng không biết tại sao muốn giữ cây trâm này bên người, năm đó thời điểm rời Ly thành đến Sở kinh đã sớm quyết định từ nay về sau không dính vào tình yêu nữa. Tần Phong là ân nhân cứu mạng của nàng, là tâm phúc của Định vương phi, trong tay chấp chưởng Kỳ Lân tinh nhuệ nhất của Định vương phủ. Tính ra, ngay cả Tam ca của Định Vương phi là Từ gia Tam công tử cũng coi là thuộc hạ của hắn. Người như vậy…Cho dù tên không nổi danh nhưng cũng không phải người mà một cô gái xuất thân giáo phường như nàng có thể xứng đôi.
Nếu có thể lựa chọn, Dao Ca càng hi vọng lúc trước mình gặp được nam nhân như Tần Phong chứ không phải Mộc Dương. Có lẽ, nam nhân tốt trong thiên hạ đều tập trung ở Định Vương phủ đi, mà cũng có lẽ vì Định Vương thâm tình với Định Vương phi cho nên trên làm dưới theo,phần lớn nam tử trong Định Vương phủ đều chung tình. Cho dù Mộc Dương sủng ái nàng đến mức Nam Kinh người người đều biết nhưng mà thị thiếp thông phòng trong Mộc Dương Hầu phủ so ra không ít hơn nhà nào. Mộc Dương đẹp đẽ nhất trong lòng nàng giờ chỉ còn là giấc mộng, mộng tỉnh không dấu vết, lưu lại cũng chỉ có nhàn nhạt bi ai. Mà Tần Phong, chính là vẻ đẹp nàng kỳ vọng nhưng không dám vấy bẩn…
Đang lúc xuất thần, sau lưng vang lên một tiếng vang nhỏ khiến Dao Cơ phục hồi lại. Cuộc sống mấy năm nay tạo cho nàng thói quen giữ vững cảnh giác, đột nhiên xoay người, thấy nam tử phía sau thì không khỏi ngẩn ra.
So với Mộc Dương vang danh Sở kinh năm đó thì dáng vẻ Tần Phong tuy cũng tuấn tú nhưng không quá chói lọi. Khí chất của vị thống lĩnh xuất thân Kỳ Lân hoàn toàn khác với đám công tử danh môn quý tộc. Nếu như nói Mộc Dương là bảo kiếm quang hoa tất lộ thì Tần Phong chính là danh kiếm ẩn giấu dưới vỏ. Nhìn như tầm thường nhưng một khi rời vỏ thì quang hoa chiếu rọi tứ phương.
“ Huynh…..tại sao huynh lại tới đây?” Hồi lâu Dao Cơ mới mở miệng hỏi.
Ánh mắt Tần Phong rơi trên cây trâm ngọc bích trên tay nàng, ánh mắt không khỏi thêm vài phần ấm áp. Dao Cơ tự nhiên cũng chú ý tới ánh mắt hắn, có chút luống cuống tay chân thả lại cây trâm vào hộp, “Huynh….giờ huynh tới đây, là Vương phi có chuyện phân phó sao?” Bị hắn nhìn có chút lúng túng, Dao Cơ vội vàng kéo lại đề tài.
Ánh mắt Tần Phong thoáng qua một tia vui vẻ khó nhận ra, gật đầu một cái, bình tĩnh nhìn Dao Cơ nói: “Đúng. Chuyện phủ Mộc Dương Hầu….Vương phi giao cho ta phụ trách.”
Nghe vậy, cánh tay đang dọn dẹp mặt bàn của Dao Cơ ngừng lại, trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt.