Bị long tức thổi bay, nguyên thần Đế Nguyên Quân trôi nổi ở trong vùng không gian vô định một hồi lâu mà bản thân hắn không hề hay biết. Nhưng khi hắn vừa tỉnh lại thì bị một thứ lực lượng nào đó kéo phăng hắn ra khỏi nơi này và quay trở lại với thực tại.
Ngay khi nguyên thần vừa quay trở về thì thanh âm điên loạn và đau đớn của Đế Nguyên Quân vang vọng khắp hang động. Cùng với đó, ở trên người hắn toát ra một cổ khí tức hết sức kỳ dị và mang tính hủy diệt tản mát ra xung quanh khiến cả hang động phải run lên một cách kịch liệt.
Nhìn dáng vẻ Đế Nguyên Quân đau đớn, chật vật nằm trên nền đất. Lâm Tuyết Nhi chỉ biết cắn răng đứng cầu nguyện ở ngoài xa mà không thể tiến lại gần. Bởi vì khi cô chạm vào tinh quang đang bao trùm lấy cơ thể hắn thì đầu ngón tay cô truyền đến một cảm giác đau đớn đến khốn cùng và cảm giác như bản thân tiến lại gần nữa thì sẽ bị chính khí tức này hủy diệt.
Nhìn hắn đang chống lại tức cơn đau như muốn chết đi sống lại, Lâm Tuyết Nhi không biết làm gì ngoài việc cắn răng và nhắm mắt cầu khẩn. Hai hàng nước mắt cô thương xót và lo lắng chảy xuống, cô không muốn nhìn thấy cảnh Đế Nguyên Quân chịu những cơn đau đến tột cùng nhưng không thể làm gì khác được.
Nhớ lại những chuyện trước đây, cô đã chứng kiến hắn nhiều lần bị thương nặng, thậm chí gần như chết đi nhưng hắn không hề có một chút phản ứng hay kêu lên một tiếng đau đớn. Nhưng nhìn dáng vẻ hắn hiện tại thì cô không thể tượng cảm giác đau đớn kinh khủng như thế nào mà có thể khiến một người có đạo tâm cao như Đế Nguyên Quân cũng không chịu đựng được.
Bị dày vò, hành hạ đến cùng cực, Đế Nguyên Quân bị long tức của Hắc Long Thượng Cổ và của Thánh Long xâm nhập và giao phong ở khắp nơi trong cơ thể. Cảm nhận những nơi long tức đi qua, Đế Nguyên Quân có cảm giác như da thịt, lục phủ ngũ tạng và xương cốt đang bị thứ gì đó xé toạc và cảm giác đau đớn này bị nhân lên hàng ngàn vạn lần.
Mặc dù đó chỉ là một tia long tức vô cùng nhỏ bé còn sót lại ở trong ngọc thạch đã khiến Đế Nguyên Quân đau đớn đến cùng cực đến như vậy. Nếu như hắn không có đạo tâm sắt đá và cơ thể được tôi luyện xuyên suốt hàng trăm hàng ngàn trận chiến và một ý chí son sắt kiên định mới có thể chịu đựng được. Nếu người chịu không phải là hắn mà là một người khác, kể cả người đó là Thiên Địa cảnh cũng không thể chịu đựng được.
Đón nhận cảm giác thống khổ lan ra khắp nơi trong cơ thể, Đế Nguyên Quân lúc này đã không còn sức lực để kêu lên thành tiếng mà khóe miệng run rẩy ú ớ từng tiếng nhỏ bé. Mặc dù bị long tức xâm nhập khắp nơi trong cơ thể và đau đớn đến mức bị ngất đi nhưng ý chí của hắn từ đầu đến cuối vẫn còn giữ lại được.
Đợi long tức không còn giao phong ở trong cơ thể, tình trạng Đế Nguyên Quan lúc này mới đỡ hơn trước một chút. Tuy đã bị ngất đi nhưng tâm trí hắn vẫn còn trụ vững và kiên trì.
Mãi cho đến lúc hắn triệt để thiếp đi, Đế Nguyên Quân lúc giống như đang đi vào trong một khoảng không gian vô định, hỗn loạn giống như thế giới trong đoạn ký ức đó và không gian này chẳng hề tồn tại bất cứ thứ gì cả.
Đế Nguyên Quân lao nhanh về phía trước nhưng hắn có cảm giác bản thân chỉ đang đứng ở một chỗ. Mai cho đến khi nhận thức được, Đế Nguyên Quân mới liếc mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm một thứ gì đó nhưng đáng tiếc là không có phát hiện gì cả.
Mãi cho đến khi sau lưng hắn truyền đến một tiếng thở mạnh và thanh âm xương cốt kêu “Rạo rạo” giống như tiếng xương khớp hoạt động sau một thời gian dài nằm bất động.
Nhanh chóng quay người nhìn lại, Đế Nguyên Quân nhìn thấy một thân ảnh khổng lồ quen thuộc đó chính là Hắc Long Thượng Cổ, một dạng tồn tại có thể sánh ngang với Thánh Long ở trong truyền thuyết.
Cảm thấy quá khó hiểu, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu nhìn nó rồi lên tiếng. “Mục đích ngươi kéo ta đến nơi này là có ý gì?”.
“…”. Đáp lại câu hỏi của Đế Nguyên Quân, Hắc Long Thượng Cổ vẻ mặt trầm ngâm nhìn hắn một lúc rồi lên tiếng, giọng nói nó vang lên giống như được truyền đến từ thuở hư vô nghe kinh khủng và nặng nề vô cùng. “Liệu ngươi biết gì về thế giới này?”.
“Ngươi nói vậy là có ý gì?”. Đế Nguyên Quân nhíu mày, vẻ mặt lộ ra vẻ khó hiểu lên tiếng đáp lời. “Chẳng nhẽ ngươi đưa ta đến đây chỉ để hỏi ta câu này?”.
“Một kẻ không hiểu biết gì về thế giới lại có thể đánh thức ký ức bị phong ấn của ta?”. Hắc Long Thương Cổ nhìn Đế Nguyên Quân bằng một ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ. “Và nhất là một nhân loại nhỏ bé lại mang trên mình khí tức của long tộc? Đúng là kỳ lạ”.
“Trên người ngươi có khí tức của Thiên Đạo? Thế giới ngươi vậy mà bị một tiểu đạo nhỏ bé điều khiển?”.
“Thiên Đạo chỉ là một tiểu đạo?”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì khóe miệng run lên một cái rồi thốt ra. “Ngươi đang đùa ta sao?”.
“Đùa?”. Đáp lại, Hắc Long Thường Cổ khinh thường lên tiếng. “Vì ngươi không hiểu biết về thế giới nên mới thốt ra lời nói như thế này? Tại thế giới ta từng tồn tại thì Thiên Đạo chỉ là một tiểu đạo nhỏ bé và không đáng được nhắc đến?”.
“Ngay cả Thiên Đạo chủ tể đứng trước mặt ta cũng phải quỳ xuống chứ không dám ngẩng mặt nhìn ta giống như ngươi?”.