Cậu năm Tào trực tiếp há hốc mồm, cái, cái tình huống gì vậy?
Chính chủ đi rồi, để lại một ả diêm dúa loè loẹt ở đây để làm người khác kinh tởm à?
Ả diêm dúa này cảm thấy body của mình đẹp lắm sao? Vậy mà còn dám lộ ra trước mặt anh ba nữa? Thật mẹ nó kinh tởm mà.
Đôi mắt sâu thẳm của Nguyễn Hạo Thần nhanh chóng híp lại, trong đôi mắt lạnh lùng ẩn chứa một sự nguy hiểm khiến người ta kinh hãi.
Đầu tiên là giả vờ như không biết anh, không chào anh lấy một cái, bây giờ vậy mà còn trực tiếp bỏ đi.
Tốt, rất tốt! !
Cô cả Tô, cậu chủ Dụ mời cô qua đó một chút.” Sau khi Tô Khiết đi được vài bước, thì giám đốc Lý đúng lúc đi ngang qua cô, nói nhỏ một câu.
Mi tâm Tô Khiết khẽ nhíu lại, nghĩ đến Dụ Vỹ Luân bây giờ không thể nhúc nhích, cho dù thế nào đi nữa thì cũng là cô hại.
Hơn nữa, cô và Nguyễn Hạo Thần là ẩn hôn, Nguyễn Hạo Thần không để ý đến cô, cô đương nhiên cũng nên tránh bị hiềm nghị, không thể để người khác nhìn ra chút sơ hở nào được.
Cho nên, Tô Khiết liền trực tiếp đi đến bên cạnh Dụ Vỹ Luân.
Đôi mắt Nguyễn Hạo Thần trực tiếp trở nên âm trầm, cô né anh, vậy mà lại đi tìm Dụ Vỹ Luân?
Đáng chết, anh đi công tác hai ngày, lá gan cô càng lúc càng lớn rồi!!
Cô thật là dám…
Khoé miệng cậu năm Tào giựt dữ dội, chắc không phải anh mù rồi đó chứ? Tô Khiết né anh ba, rồi đi tìm Dụ Vỹ Luân?
Không, không phải anh ta mù, mà là mắt của Tô Khiết mù rồi, đúng, tuyệt đối là như vậy!
Kêu tôi làm gì?” Tô Khiết ngồi trên ghế chân cao, nhàn nhạt liếc nhìn Dụ Vỹ Luân một cái.