Sự quyến rũ của nữ tử Đột Quyết trong tích tắc này được thể hiện trọn vẹn, nhớ lại hán tử thảo nguyên thô hào ở đời sau hát đối với người trong lòng. Na Mộ Nhật đã hát rồi, Vân Diệp phải đáp lại, nếu không sẽ bị cho rằng không có tình cảm.
Cầm bát trà, Vân Diệp hắng giọng, cũng thấp giọng hát.
Cỏ xanh ở đằng xa ơ
Cao thật cao
Ca ca đi lấy cỏ
Ba cỗ xe
Có bầy sói chạy tới ơ
Nhiều thật nhiều
Ca ca đánh chết sói
Ba lần xiên
Lột lấy tấm da sói ơ
Mềm thật mềm
Làm y phục cho muội tử
Làm ba bộ.
Tân Nguyệt không ngờ Vân Diệp cũng biết hát, lại còn hát rất hay, nhìn thấy Na Mộ Nhật nép trong lòng Vân Diệp, dáng vẻ nhu tình mật ý. Lửa giận không chỗ phát tiết, mình đường đường là phu nhân chính thống của hầu tước phủ, không ngờ lại chẳng được phu quân yêu thương bằng một tiểu thiếp, làm sao chấp nhận được.
Ác bà bà cổ đại thường làm cái chuyện chia rẽ uyên ương, Na Mộ Nhật không có ác bà bà, nhưng có một chính phòng tỷ tỷ hung dữ, đầu bị mấy cái gõ mới tỉnh lại từ trong ái tình ngọt ngào như giấc mộng.
Hoang mang nhìn Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật đột nhiên khóc lớn, rúc vào lòng Vân Diệp không chịu ra, trong giấc mộng của nàng chưa bao giờ có Tân Nguyệt.
– Chàng biết hát à? Vì sao chưa bao giờ hát cho thiếp nghe? Không được, tối nay chàng phải hát cho thiếp một bài tình ca, phải hát hay hơn cho Na Mộ Nhật mới được.
Vân Diệp cười lớn:
– Tối nay vốn thuộc về ba chúng ta, muốn hát thì hát, chỉ cần nàng muốn hát, hỏi ta nhất định chiều lòng nàng, đây là một ngày đẹp, sau này chúng ta sống nương tựa vào nhau, cuộc sống tươi đẹp phải biết nắm lấy mới được.
Tân Nguyệt thẹn thùng cúi đầu xuống, sự chanh chua lớn mật thường ngày không thấy đâu nữa.
Na Mộ Nhật ngừng khóc, mắt ướt lệ nhìn Vân Diệp cười cực kỳ khoan khoái, nàng không hiểu, tính độc chiếm của tình yêu làm nàng nhất thời lúng túng.
Cưới nhiều nữ nhân thuần túy là kiếm phiền phức cho minh, trừ khi ngươi không quan tâm tới cảm thụ của họ, chỉ muốn hưởng thụ vui sướng của sắc dục, sống vô tâm vô tình như thế tất nhiên tăm tối.
Còn nếu như ngươi muốn có một cuộc sống hạnh phúc, thì kết quả tốt nhất là cưới một người thôi, mặt Vân Diệp cười vui vẻ, lòng lại đắng chát.
Thỏa mãn một nàng sẽ đắc tội với một nàng, không có đường thứ ba để đi, nếu muốn ba phải thì càng khốn khổ.
Y không dám tưởng tượng ra cảnh có thêm Lý An Lan xen vào nữa thì sẽ ra sao, nếu như có ngày đó, y sẽ quyết đoán bỏ nhà ra đi, mang theo Vượng Tài, lưu lạc chân trời góc bể.
Ba người ngồi trên cỏ, Vượng Tài nằm phía sau Vân Diệp, từ sau khi phát hiện ra mộc nhĩ trong chuồng ngựa, cuộc sống hạnh phúc của Vượng Tài đã quay trở lại, cái túi dưới cổ chứa đầy tiền, hiện giờ các chủ tử của Vân gia chỉ cần rảnh rỗi là nhét tiền vào trong túi của nó, kế hoạch giảm béo Đơn Ưng định ra cho nó lần nữa tuyên cáo thất bại.
Tân Nguyệt không hát được, há miệng mấy lần mà không ra được câu nào, khiến Na Mộ Nhật nấp sau lưng Vân Diệp cười trộm, kết quả bị Tân Nguyệt kéo ra đánh cho mấy cái mới tha.
Hát lên nào
Bên này hát bên kia hòa
Sơn ca như nước mùa xuân.
Mới hát được ba câu Tân Nguyệt đã vỗ đủi Vân Diệp, không cho hát, cố chấp cho rằng một hầu gia hát như vậy là mất thể diện. Nàng là thế đó, bản thân không vui sẽ không để tất cả mọi người vui.
Na Mộ Nhật vào lều, lấy nồi trên bếp lò xuống, thịt bò trong đó đã được nấu chín, người Đột Quyết ăn thịt, chỉ cần có muối là được, có điều lạ lắm, chỉ dùng nước nấu thịt, thịt nấu ra lại rất ngon, ngon hơn cả món dùng hương liệu tẩm ướp trong hoàng cung cả trăm lần.
Thịt toàn miếng lớn, Vân Diệp, Na Mộ Nhật cầm ở tay, chấm muối vào ăn ngon lành, vừa mới nhai nhóp nhép thì bị Tân Nguyệt đánh cho mỗi người một cái, có hầu gia và thất phẩm mệnh phụ nhà ai ăn như thế không?
Ăn mà không phất ra tiếng, khác gì ăn cơm mà không có muối. Cắn từng miếng nhỏ, nhai từng miếng nhỏ, ăn thịt mà cứ như đang ở âm phủ, làm người ta tưởng ăn thịt người.
Tối nay ngủ lại ở đây, Vân Diệp vốn định hòa hoãn không khí gia đình, nhưng chuyển không được như mong muốn, lại quay về điểm khởi đầu. Tân Nguyệt có đánh chết cũng không bỏ thân phận cao quý của mình, dù hâm mộ Vân Diệp và Na Mộ Nhật cầm sắt hòa minh, nhưng chưa tới mức hạ thân phận đi hát ca khúc nhà quê. Có thể ngồi trên bãi cỏ ăn thịt cừu với hai người bọn họ đã là nhượng bộ lớn nhất rồi.
Ngủ ở trong lều Na Mộ Nhật tựa hồ được quay về thảo nguyên, mấy ngày trước nóng nảy đêm ngủ không yên chẳng còn nữa, há miệng ngáp dài, nàng rất cầm một giấc ngủ dài thật say.
Ngửi mùi hương của cỏ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ, đương nhiên ý nghĩ muốn ôm cừu ngủ của nàng bị Tân Nguyệt trấn áp triệt để.