Huyết Yêu nói xong thì rời đi. Trúc Chi không giấu nỗi chua xót trong lòng. Cô ôm lấy hai đầu gối, rồi òa khóc. Cô buộc phải đưa ra quyết định ấy.
Trúc Chi và Huyết Yêu là hai người của hai thế giới khác nhau, cô không thể cứ ôm khư khư hình bóng hắn, cũng không thể mong chờ hắn đáp lại tình cảm của mình. Cô sẽ đau, đau hơn bây giờ nhiều, nhưng cô phải học cách làm quen với việc không có hắn trong tương lai phía trước, phải làm quen việc hắn có thể ở bên cạnh người con gái khác.
Trúc Chi đã hạ quyết tâm, sau tất cả cô không muốn gặp lại Huyết Yêu nữa, cô không đủ dũng khí nhìn thấy hắn hạnh phúc bên Nguyệt Trinh. Cô sẽ bước tiếp con đường không có hắn vậy. Cô lau nước mắt và nằm xuống nhìn lên trần nhà.
Nhất Uy và Tiểu Bạch đi vào phòng Huyết Yêu (cũng là phòng Trúc Chi đang nghỉ ngơi). Cả hai lộ ra tia vui mừng khó cưỡng lại được, nhất là Nhất Uy, khi thấy Trúc Chi đã tỉnh cậu đã vô cùng vui sướng.
Nhất Uy cầm lấy tay Trúc Chi và nói:
“Em không biết phải trả ơn cho chị thế nào nữa.”
Tiểu Bạch thì òa khóc nức nở, nó nhào vào lòng Trúc Chi khóc tức tưởi. Trúc Chi là người bệnh mà lại phải vòng tay ra đằng sau lưng an ủi nó. Tiểu Bạch ôm cô một hồi mới buông ra, đưa tay quẹt nước mắt, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, trên tay cầm theo một ly nước màu đỏ kì quặc. Nó đưa cho Trúc Chi và nói:
“Chú Huyết Yêu nói khi nào chị tỉnh thì uống cái này.”
Trúc Chi cầm lấy ly nước, chưa định uống. Cô đã ngủ mê man mười ngày, nghĩa là những việc đã xảy ra cô đều không nắm rõ. Vì thế câu đầu tiên cô muốn hỏi chính là:
“Vô Ảnh và Hoàng Anh đã về chưa? Còn Triều Nghê đã được cứu chưa?”
Nhất Uy thấp thỏm ngoái đầu ra ngoài cửa, cứ như sợ sẽ có ai đó chạy vào giết cậu không bằng. Cậu chẳng thấy ai cả, điều đó khiến cậu vui mừng và nhẹ nhõm. Cậu định mở miệng kể cho Trúc Chi nghe mọi chuyện thì có tiếng bước chân của ai đó chạy vào phòng và nó khiến cậu rùng mình, sởn gai óc.
Trúc Chi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn, cao hơn Tiểu Bạch một cái đầu, xinh xắn, đường nét trên khuôn mặt rất hài hòa, đặc biệt nhất chính là hai má lúm hai cái đồng tiền hay hay kia khiến vẻ đẹp của nó trở nên thuần khiết. Khi nó cười rộ lên, Trúc Chi thấy rung động cực kì, đó là một nụ cười trong sáng và thánh thiện. Cô đang tự hỏi nó là ai thì nó đã tự mình giới thiệu trước:
“Em là Triều Nghê, người đã được anh Uy và chú Huyết Yêu cứu mạng. Nghe nói nhờ chị mà em mới được họ cứu sớm như thế, em cảm ơn rất nhiều. Sau này chị cần giúp đỡ, cứ nói một tiếng, cho dù hy sinh cái mạng này em sẽ dốc tòan lực. Và em sẽ lấy anh Nhất Uy để trả ơn. Tụi em sẽ cưới nhau sớm thôi.”
Trúc Chi bật cười ha hả, thiếu điều sặc ly nước vừa uống. Tiểu Bạch phải vỗ vỗ lưng của Trúc Chi ba lần mới khiến cô bình tâm trở lại. Cô nhìn sang Nhất Uy và thấy mặt cậu đang tái mét, không biết đang tức giận nhiều hơn, hay đang xấu hổ nhiều hơn.
Tiểu Bạch đứng bên cạnh không quên nói thêm cho Trúc Chi biết, sẵn tiện chọc ghẹo Nhất Uy:
“Mười ngày rồi, lúc nào Triều Nghê cũng đòi gả cho anh Nhất Uy. Em nghĩ chú Huyết Yêu cùng chịu rồi, chỉ chờ anh Nhất Uy đủ tuổi sẽ cưới ngay.”
Đến nước này Nhất Uy không thể nhịn thêm được nữa, cậu lập tức tỏ thái độ phản ứng ra mặt, nếu không nói là quá gay gắt:
“Không có vụ cưới xin gì ở đây.”
Triều Nghe dường như không nghe câu từ chối thẳng thừng của Nhất Uy vào não. Nó đến bên cạnh Nhất Uy, choàng tay lên vai cậu còn nói rõ to:
“Vậy ở chổ kia mình cưới cũng được.”
Trúc Chi một lần nữa không nhịn được mà cười to hơn. Triều Nghê này quá thẳng thắng, Nhất Uy kì này khó mà thoát khỏi ải mỹ nhân. Điều khiến Trúc Chi tò mò nhất chính là Nhất Uy làm cách nào cứu Triều Nghê, đến mức nó muốn lấy Nhất Uy làm chồng.
Nhất Uy thấy Trúc Chi cười tươi như thế cũng muốn phá vỡ niềm vui của cô. Ai ngờ Triều Nghê được nước lấn tới. Nó rộ lên một nụ cười rất rung động:
“Im lặng là đồng ý rồi nhé.”
Nhất Uy ngao ngán hắt mạnh cánh tay của Triều Nghê ra khỏi vai mình. Cậu hậm hực, khoanh tay không thèm nói thêm một lời nào. Triều Nghê không sầu não ngay cả khi bị Nhất Uy đối xử lạnh lùng như thế. Nó vô tư ngồi xuống cạnh Nhất Uy, như thể chuyện cậu khước từ nó là chuyện rất đỗi bình thường.
Trúc Chi thấy thế liền chuyển chủ đề:
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?”
Triều Nghê bắt đầu kể trước. Triều Nghê là một trong những thần vật của Việt Nam xưa. Nó là một linh vật xua đuổi tà ma, quỷ quái, có nhiệm vụ canh giữ cho chủ nhà. Chủ nhà của Triều Nghê chính là vị Thổ địa của ngôi miếu hoang kia. Nó rất mạnh, là thần thú có năng lực, không một ai dám bén mảng tới ngôi miếu đổ nát này làm những điều bậy bạ.
Triều Nghê núp bóng dưới lớp một con nghê bằng đá, được đặt trước ngôi miếu. Nó có đôi mắt thần có thể giúp nó phân biệt đâu là người tốt, đâu là người xấu, đâu là yêu ma quỷ quái đến phá bĩnh nơi nó ngự trị.
Ngôi miếu này trước đây có rất nhiều người qua lại, chủ yếu họ đến cầu bình an và may mắn. Nhân loại ngày càng phát triển, ngày càng có ít người đến đây, nó đã trở thành ngôi miếu hoang gần ba mươi năm nay. Hình như Thổ địa càng thích như vậy hơn, càng hoang vu càng khiến ngôi miếu này không bị để mắt tới.
Triều Nghê đoán Thổ địa chọn nơi này cất giữ bức tượng chứa thần khí của mình một phần cũng vì Triều Nghê mạnh nhất trong giống loài của mình. Cũng một phần vì nó là con cái duy nhất nên nó mới mạnh nhất chăng. Hay phần vì nó hung hăng nhất đám, chẳng ai dám hó hé điều gì trước mặt Triều Nghê cả. Và vì nó còn là người mang nợ Thổ địa một lần, nên thật sự trung thành tuyệt đối.
Triều Nghê như thường lệ nằm mơ màng trên phiến đá của chính mình, bức tượng chứa thần khí được cất giấu bên trong ngôi miếu. Hôm nay, trời bỗng dưng chuyển màu, cái lạnh phả ra từ phiến đá cũng như thời tiết làm cho nó muốn vào bên trong nằm một chút.
Trời sấm chớp điên cuồng, nó nhìn ra bên ngoài, nó biết chắc không phải trời sắp chuyển mưa đâu. Nó cá là có thứ gì đó nguy hiểm đang đến gần và nó bắt đầu dùng con mắt thần của mình để nhìn xung quanh một lượt.
Triều Nghê dự đoán không hề sai, thứ tới đây gặp nó không phải loại tốt lành gì. Nó phủi bụi trên mông mình, nhảy nhót đầy sung sướng, cứ như có khách đến chơi, chứ không phải đến đây giết nó.
Triều Nghê nhếch môi, tự nói với chính mình:
“Được lắm. Dù sao bà đây cũng đang rãnh rỗi, chân tay đã ngứa ngáy lắm rồi.”
Triều Nghê hùng hổ đứng dậy, nó rút cung tên màu xanh ngọc bích, cùng màu với màu tóc của nó ra và đứng trong tư thế sẵn sàng bắn chết đứa nào dám xuất hiện trước mặt nó.